Thiên Sơn Thanh Đại

Tác giả: Bồng Lai Khách

Đăng bởi: Mẹ Bông Bom

Bối cảnh loạn thế, nữ chính là công chúa cuối triều lưu lạc giữa thời cuộc, nam chính là thiếu niên tướng quân mang “hổ đồng” (đôi mắt dị sắc như hổ). Hai người từ gặp gỡ, liên hôn đến đồng hành giữa chiến loạn, thuộc motif chữa lành lẫn nhau, tình cảm kiểu chậm nóng, không khí bi tráng và đậm chất cổ phong của văn phong Bồng Lai Khách.

Nhân vật chính: Diệp Tự Vũ và Bùi Tiêu Nguyên

Danh sách chương:

Chương 1

Tiết trời đã sang đầu xuân, nhưng theo ánh tà dương lặn xuống, cái lạnh lúc hoàng hôn vẫn sắc […]

Chương 2

Trăng xuân từ sau rừng hoa bên bờ nước phủ màn sương tím mông lung mà chậm rãi nhô lên, […]

Chương 3

“Con còn nhớ vị đại tượng sư khoảng mười năm trước từng tới đây giúp bá phụ xây dựng thành […]

Chương 4

Bùi Tiêu Nguyên rời thư phòng, đi ngang qua hành lang bên sân viện thì dừng bước, ngoái đầu nhìn […]

Chương 5

Người trong phủ quận thủ vốn đã không nhiều, sáng sớm lại càng yên tĩnh. Diệp Tự Vũ đang đi […]

Chương 6

Ngay trước khoảnh khắc này, Bùi Tiêu Nguyên hoàn toàn không ngờ rằng, mình lại chạm mặt với tôn nữ […]

Chương 7

Đôi mắt nàng khẽ chuyển động, ánh nhìn thẳng thắn rơi đúng lên mặt hắn. Bùi Tiêu Nguyên không muốn […]

Chương 8

Thừa Bình đưa tay sờ mặt mình: “Ngươi nhìn ta như thế làm gì?” Bùi Tiêu Nguyên cũng không giấu […]

Chương 9

Thành thủ nói với Bùi Tiêu Nguyên rằng hôm nay cũng như thường lệ, canh năm mở cổng thành. Trong […]

Chương 10

Thừa Bình bị người dùng dây thừng trói chặt, vắt ngang trên lưng ngựa rồi áp giải về phía này. […]

Chương 11

Bùi Ký nhìn người điệt nhi trước mặt. Giọng điệu hắn bình thản, thần sắc cũng vậy, tựa như đây […]

Chương 12

Khắp nơi đều là khói đặc cuồn cuộn, lửa cháy ngút trời. Trong tòa thành bị bỏ mặc ấy, vang […]

Chương 13

Từ khi còn nhỏ rời khỏi Trường An cho đến nay, Bùi Tiêu Nguyên chưa từng quay lại. Những năm […]

Chương 14

“Lời của bệ hạ khiến vi thần không còn chỗ dung thân. Vi thần ngu độn, nếu thật có tội, […]

Chương 15

Chiều hôm qua vừa đổ một trận mưa, ban đêm mang theo vài phần giá lạnh đầu xuân. Nhưng khi […]

Chương 16

Trước khi tiếng trống chiều dứt hẳn, Tự Vũ nhất định phải tìm được một nơi nghỉ qua đêm. Ban […]

Chương 17

Nửa đầu đêm ấy, Tự Vũ ngủ cũng xem như yên ổn. Sau khi tắt đèn, đám khách trọ đi […]

Chương 18

“Ê! Từ đâu tới vậy! Tránh ra—” Bên tai đột nhiên vang lên tiếng quát xua đuổi. Giật mình tỉnh […]

Chương 19

Đi đến trước ngạch cửa đạo quán, Diệp Tự Vũ mới cảm thấy khí lực toàn thân dường như đã […]

Chương 20

Kỳ hạn nhận cáo thân đã cận kề, vậy mà chủ nhân vẫn chậm chạp chưa tới. Mấy ngày trước, […]

Chương 21

Xuân Phong lâu tọa lạc bên cạnh Chu Tước đại nhai — con đường phồn hoa nhất toàn thành, còn […]

Chương 22

Kim Ngô Vệ kiêm cả việc túc vệ trong cung thành lẫn tuần phòng cấm đêm nơi hoàng thành, bởi […]

Chương 23

Hắn nhắm mắt, lặng lẽ nằm trên giường, tựa như đã say ngủ. Không biết đã qua bao lâu, đến […]

Chương 24

Khu vực quanh Đông, Tây hai thị tập trung ít nhất một nửa số lữ điếm cùng nhà cho thuê […]

Chương 25

Hành lang gác lầu cũ nát lọt gió. Ngày thường khi trời tối xuống, luôn có vô số âm thanh […]

Chương 26

Hắn vậy mà lại buông lời như thế rồi bỏ đi. Ban đầu, trong đầu Diệp Tự Vũ có một […]

Chương 27

Ngày đầu tiên, nàng theo Tống Bá Khang tới Tập Hiền điện để nhận đường. Nơi đó chính là chỗ […]

Chương 28

Hai người men theo vách điện, lặng lẽ đi qua một cửa góc, xuyên qua hành lang, vòng tới chỗ […]

Chương 29

“Đừng đánh nữa! Các ngươi đừng đánh nữa!” Bên kia, Tào thái giám sốt ruột đến mức nhảy dựng cả […]

Chương 30

Thuốc trị thương Thanh Đầu đưa tới dùng chừng hai ba ngày, mắt cá chân sưng tấy dần tiêu hẳn, […]

Chương 31

Tự Vũ cuối cùng vẫn quyết định đến chùa Đại Ân vẽ bức họa truy phúc kia. Nhìn dáng vẻ […]

Chương 32

Lúc này sáu con phố lớn ở Trường An vắng lặng không một bóng người. Hắn cưỡi ngựa đi về […]

Chương 33

Sang thêm một ngày nữa, bích họa truy phúc trong thạch thất cơ bản đã hoàn thành. Qua nửa ngày […]

Chương 34

Sau khi bức họa được đưa đi, Tự Vũ trở về trực viện trong hoàng cung, tiếp tục qua lại […]

Chương 35

Tự Vũ cảm thấy mình như đang bước đi trong một thế giới hư ảo. Trong buổi hoàng hôn đầu […]

Chương 36

Khoảng mười ngày trước, mật thám do Lục Ngô Ty bố trí ở phía đông thành để ý tới một […]

Chương 37

Tự Vũ bị đưa tới nha phủ của Lục Ngô Ty. Hắn không đi cửa chính, dẫn nàng từ cửa […]

Chương 38

Bùi Tiêu Nguyên liên tiếp ép hỏi, muốn buộc nàng phải nói rõ thân phận mờ mịt như mây khói […]

Chương 39

Lần đầu diện kiến cùng Bùi Tiêu Nguyên trước kia cũng là vào lúc đêm khuya, trong cùng một đạo […]

Chương 40

Hôm sau bá quan được nghỉ hưu mộc, trực viện cũng nghỉ một ngày. Buổi sáng, Thanh Đầu dẫn theo […]

Chương 41

Ninh vương một là vì giao tình năm xưa với Bùi Ký, hai là nghe danh con cháu Bùi gia […]

Chương 42

Bên mép nước của bến đài ven hồ đậu một chiếc họa phảng hai tầng cỡ vừa, đủ chở hai […]

Chương 43

Lúc này, cùng với một tràng âm thanh trầm đục vang lên từ khoang dưới, tựa như tiếng vật nặng […]

Chương 44

Ngọn lửa trên chân đèn sứ trắng bập bùng sáng rực, soi gương mặt của nam tử trẻ tuổi đang […]

Chương 45

Lý Diên chăm chú nhìn khuôn mặt kiều diễm đầy nước mắt kia, giơ tay từng giọt từng giọt lau […]

Chương 46

Tuy ban ngày mới trải qua một phen hung hiểm, lại còn là đêm đầu tiên dọn vào Vĩnh Ninh […]

Chương 47

A cha? Là giọng của A cha sao? Trong khoảnh khắc ấy, tim Tự Vũ chợt run mạnh, đập dồn […]

Chương 48

Lúc này, Bùi Tiêu Nguyên đột ngột tới Tử Vân cung cầu kiến, mục đích quả đúng như hoàng đế […]

Chương 49

Tự Vũ lại một lần nữa rơi vào giấc mộng nàng đã quá đỗi quen thuộc. Hoa lâm, sương nguyệt, […]

Chương 50

Rời Trường An, đi về hướng tây bắc chừng trăm dặm, nơi sâu trong vùng núi nguyên, giữa hai dãy […]

Chương 51

Vệ Nhân Nương ngồi trên một cỗ xe mui xanh, đi dọc theo con đường kẹp thành được xây men […]

Chương 52

Nếu nói gần đây trong tòa trạch Vĩnh Ninh, ai là người bận rộn nhất, vậy thì nếu Thanh Đầu […]

Chương 53

Diệp Tự Vũ rạng sáng đi đường xa tới Chiêu Đức lăng gặp lại những bạn đồng hành năm xưa, […]

Chương 54

Nàng nóng ruột như lửa đốt, vừa ra ngoài liền chẳng buồn lên xe ngựa, trực tiếp kéo lấy một […]

Chương 55

Đêm ấy, Tự Vũ ngồi một mình trong phòng, đối diện chiếc chân nến sứ trắng trên án đầu, lặng […]

Chương 56

Sau khi Bùi Tiêu Nguyên rời đi, Tự Vũ một mình ngồi trên giường thêm một lát, rốt cuộc cũng […]

Chương 57

Ninh vương lần này hồi kinh, thời gian tuy chưa lâu, nhưng một phen gặp đủ chuyện phiền lòng, khiến […]

Chương 58

Cùng với vài tiếng chó hoang sủa vọng lại từ xa, bên mép một đống đá loạn cách hắn chừng […]

Chương 59

Đã nhận lời thu đồ đệ từ trước, lúc này Bùi Tiêu Nguyên sao có thể thoái thác không nhận, […]

Chương 60

Tự Vũ lướt mắt qua vết thương nơi khóe trán hắn. So với lần trước nàng nhìn thấy, thương tích […]

Chương 61

Tự Vũ cắt đuôi đám người đi theo, thúc ngựa lao đi trên con phố đêm hoang vắng không một […]

Chương 62

Trên đường vội vã vào cung, trong đầu Diệp Tự Vũ cũng không ngừng hiện lên cảnh tượng sáng nay […]

Chương 63

Không còn nghi ngờ gì nữa, Bùi Tiêu Nguyên có một đầu óc minh mẫn và nhạy bén, đủ để […]

Chương 64

Chẳng bao lâu sau, lại đến ngày đại triều năm ngày một lần. Hôm ấy tuy Thánh nhân vẫn không […]

Chương 65

Hôm ấy cũng là ngày giỗ của mẫu thân Bùi Tiêu Nguyên — Thôi nương tử. Năm đó, sau sự […]

Chương 66

Trong quãng thời gian còn lại của ban ngày hôm ấy, Bùi Tiêu Nguyên chẳng còn tâm trí làm bất […]

Chương 67

Bùi Tiêu Nguyên lui ra dưới hành lang ngoài yến đường, đứng đó chờ nàng. Đợi nàng đi tới trước […]

Chương 68

Tự Vũ theo cửa nhỏ vào cung, tiến đến Tử Vân cung, thấy đám cung giám trực đêm đều tụ […]

Chương 69

Triệu Trung Phương cùng chiếc xe ngựa chở tiểu họa sư vừa đi, sắc mặt Hàn Khắc Nhượng lập tức […]

Chương 70

Trong “Vu Lan Bồn Kinh” có một truyền thuyết về Mục Liên cứu mẫu thân. Mục Liên thấy mẫu thân […]

Chương 71

Đêm nay, đối với chúng sinh là đêm giải nỗi khổ cha mẹ, thân nhân đã khuất nơi cõi khác; […]

Chương 72

Sau một khoảng lặng ngắn ngủi, Vệ Nhân Nương chậm rãi giơ tay tháo chiếc vi mạo trên đầu xuống. […]

Chương 73

Ba ngày sau, ngày lành mà Thái sử chọn cho chuyến đi Thương Sơn của hoàng đế cuối cùng cũng […]

Chương 74

Hoàng đế ngạc nhiên: “Ngươi khóc cái gì?” “Bệ hạ ngày ngày trăm công nghìn việc mà vẫn nhớ tới […]

Chương 75

Tự Vũ theo ngự giá tới nơi, việc đầu tiên chính là lặng lẽ vào ở tại Trích Nguyệt lâu. […]

Chương 76

Hà Tấn đưa mắt lướt nhanh qua hai người thêm một lần nữa, không dừng lại, xoay người rời đi. […]

Chương 77

Hôm qua đã có tin tức lan truyền khắp nơi, trên dưới đều biết rằng trước buổi giảng võ đại […]

Chương 78

Sau khi phá trận nhạc kết thúc, đám kiện nhi tham vũ dưới sự dẫn dắt của Khang vương Lý […]

Chương 79

Hàn Khắc Nhượng đã đi rồi, nhưng Bùi Tiêu Nguyên vẫn chưa lập tức rời khỏi. Dưới màn đêm tối […]

Chương 80

Dương Tại Ân vào trướng, nghe rõ phân phó xong liền lén nhìn về phía công chúa và Triệu Trung […]

Chương 81

Sáng hôm sau, một tin tức nhanh chóng lan truyền khắp hành doanh. Lan Thái bởi bài thơ làm mấy […]

Chương 82

Sau khi Hàn Khắc Nhượng dẫn nhân mã vội vã rời đi, sóng gió cũng không lập tức lan rộng. […]

Chương 83

Khi Bùi Tiêu Nguyên cõng hoàng đế xuống núi, suốt cả quãng đường ấy, Diệp Tự Vũ vẫn luôn theo […]

Chương 84

“Bùi khanh, chuyện ngươi thay điệt nhi đến chỗ trẫm cầu cưới công chúa, bản thân hắn có biết hay […]

Chương 85

Hôm sau, Bùi Ký rời Thương Sơn trở về Đông Đô. Chuyến này của ông, đến là lúc đêm khuya, […]

Chương 86

“Công chúa, Vũ Văn thế tử đã tới.” Dương Tại Ân bước lên hành lang, khom người thấp giọng bẩm […]

Chương 87

Mùng chín tháng chín, ngày cử hành đại xạ lễ. Trời còn chưa sáng, Lê Đại Lộc đã sớm thức […]

Chương 88

Trên Chu Tước thao trường lúc này, mọi ánh mắt đều tập trung vào hai bóng kỵ sĩ giữa sân. […]

Chương 89

Một ngày huyên náo ấy dần trôi qua. Trời tối rồi. Tuyên Uy tướng quân Lê Đại Lộc vội vã […]

Chương 90

Bùi Tiêu Nguyên cùng nàng nhìn nhau một lát, rồi cụp mắt xuống, một tay chống lên bệ đá bên […]

Chương 91

Bùi Tiêu Nguyên nhìn nàng hồi lâu, rồi ngồi xuống chiếc nhuyễn tháp đặt đối diện nàng. “Quả thực, như […]

Chương 92

Mọi chuyện cứ thế được định đoạt. Sau khi hắn đáp ứng nàng, nàng liền kết thúc cuộc nghị sự […]

Chương 93

Hạ thị vừa nghe tin liền kinh hỉ vô cùng, lại càng thêm cảm khái. Bà vốn định nói rằng […]

Chương 94

Ánh trăng lạnh bạc từ mấy ô cửa gấm hé mở nơi tẩm điện lặng lẽ tràn vào, soi ra […]

Chương 95

A Sử Na Thừa Bình, Phạm Diệc Quang cùng đám huân quý tử đệ thường ngày chơi cùng các vệ, […]

Chương 96

Với vóc người của hắn cùng thân thể nặng nề đang đổ xuống lúc này, một mình Diệp Tự Vũ […]

Chương 97

Đám tỳ nữ bưng chậu nước, khăn trắng, muối đánh răng cùng các vật dùng rửa mặt nối đuôi nhau […]

Chương 98

Khác với hôm qua cử hành hôn nghi cho công chúa tại điện Thái Cực để biểu thị sự long […]

Chương 99

Tự Vũ khẽ rung tà váy, phủi đi chiếc lá màu vương trên đó rồi cất bước. Bùi Tiêu Nguyên […]

Chương 100

Nàng giãy giụa dữ dội đến mức giữa đường, Bùi Tiêu Nguyên đành phải hoàn toàn ôm ghì lấy nàng […]

Lên đầu trang