Chương 1: Nhân vật nổi bật
Lần này Tống Sương Tự về nước rất đột ngột, không nói với bất kỳ ai. Chuyến bay hạ cánh, […]

Tác giả: Điểu Tùng Mễ
Đăng bởi: Mẹ Bông Bom
Năm tám tuổi, Tống Sương Tự bị bỏ rơi trong căn nhà trống, mặc cho tự sinh tự diệt. Chính Thẩm Duật đã nhặt cô bé không ai cần ấy về.
Thiếu niên mặc áo sơ mi trắng đồng phục cúi người xuống trước mặt cô: “Đi theo anh không?”
Từ ngày đó, Thẩm Duật chính là cả thế giới của cô.
Thẩm Duật cưng chiều cô, thương yêu cô, nuôi cô thành một nàng công chúa nhỏ. Đáng tiếc, cô mãi mãi chỉ có thể là em gái.
Sương Tự nhìn những người phụ nữ bên cạnh anh đến rồi đi, phóng túng bạc tình. Tâm sự thầm kín của thiếu nữ, cuối cùng cũng mọc thành một bãi cỏ hoang nơi góc nghèo nàn cằn cỗi.
Trong mắt Sương Tự, Hạ Đình Châu là bạn của anh trai, là một kẻ khốn tệ hại, là người không thể chọc vào, là người cô chỉ muốn tránh càng xa càng tốt.
Cô chưa từng nghĩ sẽ có một ngày, mình lại nảy sinh mối quan hệ không thể để người khác biết với Hạ Đình Châu.
Trong buổi tụ họp của mọi người, rượu đã ngà say, men tình càng đậm. Tại căn phòng suite trên tầng hai không bật đèn, cô bị người đàn ông giữ chặt vòng eo nhỏ, ép lên cánh cửa, hôn đến gần như nghẹt thở.
Hạ Đình Châu cắn nhẹ tai cô, giọng lười biếng mà đầy uy hiếp: “Không muốn để anh trai em nghe thấy thì ngoan một chút.”
Lần này Tống Sương Tự về nước rất đột ngột, không nói với bất kỳ ai. Chuyến bay hạ cánh, […]
Thẩm Duật từ công ty đến, trên người mặc bộ vest màu xám nhạt phẳng phiu, sang trọng. Thời gian […]
Có lẽ là do lệch múi giờ, Sương Tự nằm trên chiếc giường quen thuộc thoải mái mà hoàn toàn […]
Mấy người ở quầy lễ tân đều đồng loạt im lặng, Trần Bái Nhiên đứng bên cạnh, nhìn chằm chằm […]
Khi Sương Tự quay lại đại sảnh, không ngờ Trần Bái Nhiên vẫn chưa rời đi. Cô ở trên đó […]
Người phụ nữ mặc váy đỏ vừa rồi còn nói năng mỉa mai lập tức lộ ra vài phần chột […]
Sương Tự khá thích đánh bài, bình thường đều chơi cùng Thẩm Duật và mấy người họ. Các anh đều […]
Gió đêm cuối xuân thấm cái lạnh vào da thịt, Sương Tự rùng mình một cái, lúc này mới nhớ […]
Sương Tự bất ngờ: “Vậy chị định chắp tay nhường miếng ngon này cho Thần Tinh à?” “Bọn họ đã […]
Sáng hôm sau khi xuống lầu, Thẩm Duật đang ngồi trong phòng ăn, vừa uống cà phê vừa xem email […]
Sau khi Sương Tự mười bảy tuổi, Thẩm Duật liền dọn khỏi nhà họ Thẩm, sống một mình. Sau khi […]
Nghe Tiểu Liêu phấn khởi nói quá trình ký hợp đồng diễn ra rất thuận lợi, tâm trạng nặng trĩu […]
Thật ra cô chưa từng yêu, nhưng cô cảm thấy nói từng yêu rồi có thể bớt đi rất nhiều […]
Vào giờ này, Phó Vân và người làm đều đã nghỉ ngơi, đèn trong biệt thự nhà họ Thẩm cũng […]
Một nửa đám con cháu quyền quý sang trọng bậc nhất Yến Thành hôm nay đều tụ tập ở đây, […]
Sự cứng đờ trong thoáng chốc khiến Sương Tự đứng chôn chân tại chỗ, không thể động đậy. Cô bấm […]
Cảm giác như bị bọt biển bịt kín ấy lại xuất hiện. Sương Tự rất ghét cảm giác bị người […]
Thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi chính là độ tuổi buông thả tùy ý nhất. Có người chơi đua […]
Hạ Đình Châu dường như là khách quen. Ông chủ là một người đàn ông trung niên bình thường không […]
Tối hôm ấy, Sương Tự ngủ không được ngon lắm, những giấc mơ đứt quãng, rất nhiều mảnh vụn đều […]
Đến lúc đó, cô sẽ chẳng còn là gì nữa. Làn khói trước mặt Thẩm Duật theo gió tan đi, […]
“Mỹ không gọi là ‘về’.” Sương Tự nói, “Tôi không thích nơi đó. Công việc ở nước ngoài tôi đã […]
Lồng ngực Trần Bái Nhiên phập phồng dữ dội, mắt thấy cả người hắn tức đến mức sắp nổ tung […]
Phó Vân rõ ràng sững lại, ánh mắt từ trên người Lục Mạn Mạn dời về phía cô, vẻ mặt […]
Đến cuối bữa tiệc hôm đó, Phó Vân tặng cho Lục Mạn Mạn một bộ trang sức vô cùng quý […]
Hạ Đình Châu ung dung thưởng thức bánh ngọt, làm như không nhìn thấy gì. Sương Tự nhìn anh, thử […]
“Cô đúng là không biết nhớ bài học à, lần trước tôi đã nói gì, cần tôi nhắc lại một […]
Bầu trời trên biển vừa thấp vừa xanh, sắc trời trong trẻo thuần khiết khiến tâm trạng người ta dễ […]
Hạ Đình Châu ngủ một mạch đến giờ cơm mới tỉnh. Thuyền viên đến báo bữa tối đã chuẩn bị […]
Sương Tự ngồi ngay bên cạnh Thẩm Duật, có thể nhìn rõ gương mặt mong chờ mà rạng rỡ của […]
“Wow~~~” “Châu gia được đấy!” Mắt Nhạc Tử Phong suýt nữa trừng đến rớt ra ngoài: “Nhận bài thì nhận […]
Vật liệu cách âm bảo đảm sự tĩnh lặng tuyệt đối trong khoang thuyền, căn phòng suite còn xa hoa […]
Cửa bị gõ hai tiếng. Bác sĩ vốn đã nghỉ ngơi bị gọi dậy vội vàng, nhanh chóng xử lý […]
Ngủ đến gần trưa, cô tự đo nhiệt độ, cơn sốt đã hạ bớt, nhưng cơ thể vẫn yếu đến […]
Trong phòng khách, Nhạc Tử Phong vẫn còn lải nhải với Hạ Đình Châu: “Cậu nói xem, thấy tên khốn […]
Chỉ một cái nhướng mày này của anh đã hàm chứa nhiều ý nghĩa hơn bất kỳ lời nói nào, […]
Cũng đúng, nếu bộ dạng này của cô bị đưa đến bệnh viện, ngày mai chuyện sẽ truyền khắp cả […]
Bác sĩ riêng mang theo hòm thuốc vội vàng đi vào phòng ngủ, lấy ra một mũi thuốc tiêm cho […]
Sương Tự rất muốn giả vờ như không nhìn thấy anh, nhấc chân đi thẳng. Nhưng khổ nỗi trên mặt […]
Tin ông nội Tống bị tắc mạch máu phải phẫu thuật, Sương Tự là người cuối cùng biết được. Khi […]
Thẩm Duật rất lâu không lên tiếng. Một lúc sau, bàn tay anh dời lên, lòng bàn tay ấm áp […]
Hôm nay Hạ Đình Châu lái một chiếc Cullinan, đỗ ngay đối diện trạm xe buýt. Sương Tự chưa từng […]
Vết thương trên mặt Sương Tự phải mấy ngày sau mới hoàn toàn hết sưng. Khi đi làm, cô đeo […]
Sương Tự vừa tan làm về đến nhà. Cô không trả lời Nhạc Tử Phong, mà trả lời Lục Mạn […]
Khu cắm trại nằm trên núi Đông Ngu. Khi xe chạy đến căn cứ, nhóm Thẩm Duật đã đến trước […]
Mặt cô gái hơi đỏ lên, vẻ mặt mang theo chút mong đợi. Hạ Đình Châu ngậm điếu thuốc, đôi […]
Vì sự cố ban nãy, trên đường lên núi sau đó, Thẩm Duật vẫn luôn chú ý chăm sóc Sương […]
Sương Tự men theo đường cũ quay trở lại, đột nhiên có giọt nước rơi xuống vai cô. Mưa rồi […]
“Anh Đình Châu?” Cô thử gọi một tiếng. Không hề có phản ứng. “Hạ Đình Châu?” Chắc là sốt đến […]
Nhạc Tử Phong căng thẳng cả một đêm, cuối cùng cũng có thể thả lỏng tinh thần: “Em làm anh […]
Sau khi Sương Tự ăn xong, Nhạc Tử Phong sai người gọi cặp song sinh kia tới. Gần như tất […]
Cặp song sinh kia được sắp xếp lên một chiếc xe việt dã. Hai người lén trao đổi ánh mắt […]
Mấy ngày sau khi từ núi Đông Ngu trở về, buổi tối Sương Tự về nhà họ Thẩm ăn cơm […]
Sương Tự không để tài xế đưa đi, sau khi ra khỏi nhà họ Thẩm, cô đi bộ một đoạn […]
Sương Tự hơi bất ngờ, nhớ đến bóng người cô nhìn thấy từ xa ở sân bay, không ngờ thật […]
“Gì cơ?” Sương Tự không hiểu. Hạ Đình Châu: “Không có gì, khen em đấy.” Sương Tự mới không tin, […]
Tối đến, Từ Trinh gửi tin nhắn cho Sương Tự trước nửa tiếng, báo cho cô biết thời gian họ […]
Sương Tự theo bản năng dùng hai tay bắt lấy tay Hạ Đình Châu. Đúng lúc này, người phụ nữ […]
Động tác vừa rồi quá dữ dội, tim cô đập thình thịch liên hồi, đập đến mức đầu óc càng […]
An Dương Khoa Kỹ là một doanh nghiệp niêm yết lâu đời, so với một công ty công nghệ mới […]
Mãi đến khi Hạ Đình Châu lên xe, sợi dây thần kinh căng thẳng của Sương Tự mới thả lỏng. […]
“Mạn Mạn và A Duật cứ giận dỗi nhau mãi như vậy cũng không phải cách. Nếu không phải thấy […]
Nhạc Tử Phong đã dặn trước, nên Sương Tự vừa đến Blue Night, lập tức có người ra đón ở […]
Có lẽ hôm nay đã mất mặt quá nhiều, lúc này tính phản nghịch trong Sương Tự trỗi dậy: “Em […]
Không ổn, không thích, không muốn gặp. Trước đây có bất kỳ tâm sự nào cũng có thể nói với […]
Sau khi ra khỏi nhà hàng Pháp, gió lướt qua mặt, bụng Sương Tự bắt đầu réo lên ùng ục. […]
Hạ Đình Châu dùng đũa gắp một sợi mì, đôi mắt đen bình thản lướt qua gương mặt buồn bực […]
Trong phòng khách, Phó Vân đứng ngồi không yên. Người làm đều tụ lại một chỗ, trên gương mặt ai […]
Đây là lần đầu tiên Sương Tự đến thư phòng của Tống Miễn Chi. Một nửa không gian đều bị […]
Ngày hôm sau, Sương Tự làm thủ tục xuất viện cho Phó Vân. Về đến nhà họ Thẩm, Phó Vân […]
Động tác uống nước của Hạ Đình Châu hơi khựng lại, anh quay đầu nhìn cô. Ánh đèn sáng như […]
Buổi tối, Sương Tự nằm trên giường, nhớ lại thái độ khó đoán của Hạ Đình Châu. Nếu lần này […]
“Chính anh nói đấy.” Sương Tự lập tức nói, “Không được nuốt lời.” Anh thật sự sẽ mềm lòng vì […]
Sự im lặng trong không khí khiến người ta hoảng sợ. Ông nội nói không sai, nhà họ Thẩm đắc […]
Hạ Đình Châu đợi cô bên ngoài nhà họ Thẩm. Gió đêm đã trở nên ấm nóng, Hạ Đình Châu […]
Mùi vải cứ như bóng với hình, bám theo Sương Tự. Cô cẩn thận đánh răng hai lần, vậy mà […]
Đến quán bar, Sương Tự vì có tật giật mình nên không dám đỗ xe ở ngay cửa chính người […]
Nói sai rồi, lẽ ra phải nói là đang ở bên ngoài chơi với bạn. Sương Tự có hối hận […]
“Vâng, Hạ tổng. Xin Tống tổng đợi hai phút.” Hai phút sau, Từ Trinh đúng giờ mang bữa trưa vào. […]
Bữa cơm kết thúc, lúc Hạ Đình Châu đi ra, một cảnh vệ đã chờ từ lâu. Anh ta đứng […]
Cô vừa nói xong câu này, Hạ Đình Châu chống đầu nhìn cô một lúc, lại nói: “Kể cho anh […]
Hạ Đình Châu vắt chéo chân, trong tay cầm một cây kem, dáng vẻ thảnh thơi nhìn cô: “Về rồi […]
Đỏ lắm sao? Sương Tự vô thức dùng mu bàn tay chạm nhẹ lên má. Còn chưa kịp cảm nhận […]
Có ý gì? Anh biết cô đang nói dối sao? Sương Tự căn bản không còn dư sức để suy […]
Tuần sau Thẩm Trường Viễn sẽ phục chức, nhân dịp cuối tuần, nhà họ Thẩm tổ chức một buổi tiệc […]
Sương Tự chán ghét ánh mắt Trịnh Tổ Diệp nhìn chằm chằm vào mình, khiến cô cảm thấy hắn giống […]
“Châu gia tối qua lại đi đâu chơi bời thế, cả đêm không ngủ mà vẫn sung mãn vậy.” “Chắc […]
Sau bữa tối, khách khứa chuyển ra vườn. Đèn màu trang trí cả sân trở nên rực rỡ lãng mạn, […]
Cô và Thẩm Duật bị tiếng kêu làm giật mình, đồng thời nhìn về phía hồ bơi. Nước trong hồ […]
Hạ Đình Châu gọi cô một tiếng “em gái”, giọng điệu ngả ngớn, giống như một câu trêu chọc đùa […]
Hạ Đình Châu biết bí mật của cô, nghĩ nhiều cũng là chuyện có thể thông cảm. Sương Tự xoay […]
Sương Tự thu tầm mắt khỏi vị đại mỹ nhân họ Mộc kia, nhấc chân bước vào thang máy: “Cảm […]
“Anh làm gì vậy?” Giọng cô mang theo âm mũi vì buồn ngủ, còn có chút run rẩy rất khẽ […]
Sáng hôm sau, Sương Tự tỉnh dậy hơi muộn, không nghe thấy tiếng chuông báo thức. Cô mơ mơ màng […]
Sau khi họp sáng xong, Sương Tự trở về văn phòng, nhìn thấy tin nhắn từ “Đình Châu ca ca” […]
Trở lại đường Tùng Minh, trước khi xuống xe, Sương Tự quan sát xung quanh, chiếc xe hồi sáng quả […]
Cô đi ra xa, chắc chắn Thẩm Duật không nghe thấy, mới nhận cuộc gọi đã vang lên suốt nửa […]
Quen đường quen lối đi lên văn phòng tầng cao nhất, Hạ Đình Châu đang đứng bên cửa sổ gọi […]
Mắt Sương Tự đặt trên tài liệu, nhưng bên tai lại như có một tiếng sấm nổ tung, lách tách […]
Anh mặc áo trắng quần đen, càng tôn lên vóc dáng cao dài. Một tay đút trong túi quần âu, […]