Chương 1: Nhân vật nổi bật

Bộ truyện: Quá Phận Hoang Dã

Tác giả: Điểu Tùng Mễ

Lần này Tống Sương Tự về nước rất đột ngột, không nói với bất kỳ ai.

Chuyến bay hạ cánh, nghe tiếng phổ thông chuẩn mực vang lên trong loa phát thanh sân bay, nhìn xung quanh đều là những gương mặt đồng bào qua lại, lúc này cô mới thật sự có cảm giác mình đã trở về quê hương.

Sương Tự mặc một chiếc áo khoác dáng dài màu be nhạt, bên trong là áo sơ mi trắng vải lanh và quần jeans giản dị đến không thể giản dị hơn, nhưng từ mái tóc mềm mại như lụa là kia vẫn toát ra một vẻ quý phái như cành vàng lá ngọc.

Bác tài xế cất giọng Bắc Kinh chuẩn: “Cô gái, cô muốn đi đâu?”

“Bệnh viện Số Ba.”

Yến Thành tháng tư bừng lên sức sống khi vạn vật hồi sinh. Sương Tự đã năm năm không trở về, lần này vội vã về nước là vì đàn chị Thư Dương bị bệnh.

Khi bước vào phòng bệnh, Thư Dương thân hình gầy gò đang ngồi xếp bằng trên giường bệnh tĩnh tọa, miệng lẩm bẩm: “Sắc tức thị không, không tức thị sắc, đàn ông chỉ có thể chơi đùa, không thể để tâm…”

Nỗi lo lắng suốt dọc đường của Sương Tự đến lúc này mới được gỡ xuống: “Sao bị bệnh một trận mà còn nhìn thấu hồng trần rồi?”

Thư Dương đang tụng kinh vừa mở mắt ra, vẻ mừng rỡ đã lộ rõ trên mặt: “Ơ, sao em lại về đây!”

“Chị có chuyện, đương nhiên em phải về rồi.” Sương Tự ngồi xuống bên giường, “Bác sĩ nói thế nào?”

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

“Một tin xấu, một tin tốt.” Thư Dương nói, “Bác sĩ nói bây giờ chị đã đến giai đoạn nguy cơ trung bình 2, khả năng chuyển thành bệnh bạch cầu rất cao, phải hóa trị.”

“Vậy tin tốt thì sao?”

Trong tình huống này, Sương Tự mong có thể nghe được vài tin tức tích cực.

“Tin tốt là hóa trị chỉ có thể kiểm soát, không thể chữa khỏi tận gốc, còn sẽ gây tổn thương nặng nề đến chức năng buồng trứng. Có lẽ sau này chị sẽ không thể sinh con nữa.”

Ban đầu Sương Tự còn tưởng cô ấy nói ngược, nhưng nghĩ lại, hai tin này thật sự chẳng nói rõ được tin nào tệ hơn.

“Cái này gọi là tin tốt à?” Cô sờ trán Thư Dương, “Bệnh này không ảnh hưởng đến não đấy chứ?”

“Nhìn rõ bộ mặt tra nam không tính là tin tốt sao?” Con người Thư Dương vốn phóng khoáng, chuyện gì cũng có thể nghĩ thoáng. “Huống hồ vốn dĩ chị cũng không muốn sinh con. Chị nghi bệnh này của chị là di truyền, bố chị cũng mất vì bệnh bạch cầu.”

Cô ấy và Trần Bái Nhiên ở bên nhau bốn năm, cùng nhau về nước khởi nghiệp, tình cảm ổn định. Ai có thể ngờ cô ấy vừa bị bệnh, Trần Bái Nhiên đã lập tức cuốn tiền bỏ chạy không chút chậm trễ.

Sương Tự nghe mà nhíu mày: “Không trông mong anh ta đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, nhưng có thể đừng ném đá xuống giếng được không?”

“Đàn ông chẳng phải đều như vậy sao? Trên thế giới này, thứ không đáng tin nhất chính là tình yêu. Phụ nữ tin vào tình yêu, nhất định sẽ nếm đủ mọi cay đắng của tình yêu.”

Thư Dương nói rồi xua tay, “Thôi bỏ đi, em chưa từng yêu đương, em không đồng cảm được đâu.”

Câu này Sương Tự quả thật đồng ý.

“Tuy em chưa từng yêu đương, nhưng em đã vì nó mà chịu khổ rồi.” Sương Tự nói, “Em còn một ít tiền tiết kiệm, đã chuyển vào thẻ của chị rồi. Tuy không nhiều, nhưng chắc có thể giúp chị xoay xở tạm thời.”

Thư Dương đếm số chữ số trong số dư ngân hàng trên điện thoại, phát ra tiếng thét như gà trống gáy: “Cái này mà gọi là ‘không nhiều’ á???”

Cái “không nhiều” của Sương Tự và cái “không nhiều” của cô ấy, mẹ nó căn bản không cùng một khái niệm.

Sương Tự che miệng cô ấy lại, bảo cô ấy yên lặng: “Suỵt… Biết em móc tim móc phổi vì chị là được rồi, đừng kích động.”

Thẩm Duật rất thương cô, từ nhỏ đã cho cô tiền tiêu vặt. Sau khi cô bị đưa ra nước ngoài, sợ cô một mình nơi đất khách quê người chịu khổ, Thẩm Duật lại nâng hạn mức lên gấp mấy lần. Năm năm cộng lại cũng là một con số rất đáng kể.

“Đừng nói móc tim móc phổi, em đào gan cắt thận của chị cũng được!” Thư Dương nói, “Thật sự cho chị mượn nhiều như vậy sao? Tình trạng hiện tại của chị, chưa chắc đã trả nổi…”

Sương Tự nói: “Cứ xem như em góp cổ phần đi.”

Phi Tuyết đã lởn vởn bên bờ vực phá sản, người khác đều tránh còn không kịp. Bây giờ người chịu góp cổ phần chắc phải là kẻ ngốc vàng ròng 24K.

Thư Dương chia tay bạn trai cũ cãi nhau ầm ĩ cũng không khóc, một mình nằm trên giường bệnh tự ký giấy đồng ý hóa trị cũng không khóc, vậy mà khoảnh khắc này lại rưng rưng nước mắt.

“Thời khắc mấu chốt vẫn là em đáng tin nhất!”

Mạnh mẽ thì vẫn mạnh mẽ, tuy cô ấy có thể tự mình gánh vác, nhưng vào thời điểm này, có một người đứng phía sau chống đỡ cho mình quả thật không giống nhau.

Sương Tự mỉm cười ôm cô ấy, vỗ nhẹ lên lưng cô ấy: “Loại đàn ông chỉ có thể cùng hưởng ngọt bùi, không thể cùng chịu khổ cực thì không cần cũng được. Không sao, em ở bên chị.”

Thư Dương nghĩ đến gì đó, bèn ngồi thẳng dậy hỏi: “Đúng rồi, lần này em đột ngột quay về, phía gia đình em có khó giải thích không? Họ cho em về à?”

Dịch và biên tập bởi Mẹ Bông Bom!!!

Về gia đình, về chuyện trước khi ra nước ngoài, Sương Tự không thường nhắc đến.

Thư Dương chỉ biết quan hệ giữa cô và người nhà không thân thiết, cô có một người anh trai, là người quan trọng nhất đối với cô.

Còn nữa, năm năm trước, Sương Tự bị cưỡng ép đưa ra nước ngoài.

—— Chính cô gọi chuyện này là lưu đày.

Phản ứng của Sương Tự bình tĩnh hơn cô ấy tưởng tượng: “Tệ nhất cũng chỉ là lại bị đưa đi thêm một lần nữa thôi. Trước khi về, em đã chuẩn bị tâm lý rồi.”

Lúc này Sương Tự vẫn chưa biết, tin tức cô về nước đã bị một người qua đường nào đó mà cô chưa từng chú ý phát tán ra ngoài.

Nếu nói trong giới danh lưu Yến Thành, vị thiên kim nào có danh tiếng vang dội nhất, thì Top 3 nhất định có một chỗ cho Tống Sương Tự.

Ngoài thân thế quanh co phức tạp của cô ra, còn vì sau lưng cô có một Thẩm Duật lừng lẫy tiếng tăm.

Tin tức qua mấy lượt truyền đến chỗ Nhạc Tử Phong. Anh ta tiện tay ném ảnh vào nhóm nhỏ, tag Thẩm Duật mấy lần cũng không nhận được hồi âm.

Thẩm Duật vừa từ phòng họp đi ra thì nhận được điện thoại của anh ta: “Bận gì mà không trả lời tin nhắn tôi thế? Em gái Sương Tự về rồi mà cậu cũng không nói với bọn tôi một tiếng?”

Thẩm Duật nghe vậy thì lấy điện thoại khỏi tai, bấm vào WeChat, nhìn thấy ảnh của Sương Tự.

Bối cảnh là bệnh viện, người qua kẻ lại. Như thể phát hiện có người chụp lén, cô xoay người ngoảnh lại, mái tóc lướt qua gò má, đôi mắt trong veo hơi mang vẻ mờ mịt.

Thẩm Duật lại thoát ra ngoài, mở khung trò chuyện với Sương Tự, xác nhận không có tin nhắn mới.

Sau khi Sương Tự ra nước ngoài, liên lạc giữa cô và anh đã ít đi. Đứa trẻ trước kia lúc nào cũng theo sau anh như cái đuôi, nay đã có rất nhiều chuyện không còn chia sẻ với anh nữa.

Lần gần nhất cô chủ động gửi WeChat cho anh, vẫn là câu “Chúc mừng năm mới” của hơn hai tháng trước.

Nhưng về nước mà cũng không báo cho anh, có phải là “nổi loạn” quá mức rồi không?

Thư ký đưa một chứng từ tài chính giá trị lớn tới, Thẩm Duật cầm bút ký tên, sắc mặt không đổi: “Tại sao phải nói với cậu?”

“Cậu nói thế là sao chứ, Sương Tự cũng là em gái tôi mà.” Nhạc Tử Phong hứng thú bừng bừng, “Tối gọi em ấy ra ăn cơm đi, lâu lắm rồi tôi chưa gặp em ấy, nhớ em ấy lắm đấy.”

“Đi mà tìm em gái ruột của cậu ăn cùng.”

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Thẩm Duật trực tiếp cúp điện thoại, ngón tay nhẹ nhàng phẩy ra ngoài. Thư ký khép cửa rời đi.

Anh gọi điện cho Sương Tự.

Khi Sương Tự nhận được điện thoại, cô đang chuẩn bị rời khỏi bệnh viện.

Nguyên nhân Thẩm Duật gọi đến lúc này, tất nhiên cô hiểu rõ. Cô vừa nhận máy, vừa suy nghĩ nên giải thích chuyện mình tự ý về nước như thế nào.

Ở đầu bên kia điện thoại, Thẩm Duật lên tiếng trước. Giọng điệu tự nhiên như thường ngày: “Về rồi à?”

“Vâng.” Sương Tự nói, “Chiều nay vừa tới.”

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

“Em không sao, chỉ đến thăm đàn chị của em thôi.”

Thẩm Duật không nói gì thêm, chỉ bảo: “Tối về nhà ăn cơm. Gửi địa chỉ cho anh, anh cho người đến đón em.”

Sương Tự ngoan ngoãn đáp: “Vâng.”

Trời nhá nhem tối, Yến Thành cuối xuân vẫn còn chút rét se sắt. Sương Tự kéo chặt cổ áo khoác, đứng bên đường không đợi bao lâu, xe đã tới.

Tài xế đi vòng ra phía sau, cung kính mở cửa xe cho cô: “Tiểu thư Sương Tự.”

Sương Tự đưa vali cho ông ấy, cúi người đang định lên xe thì mới nhìn thấy người đàn ông ngồi trong xe.

Vui lòng giúp chúng tôi kiểm duyệt nội dung truyện và báo cáo lỗi nếu có thông qua khung thảo luận.

Chưa có thảo luận nào cho bộ truyện này.

Lên đầu trang