Muốn trách thì cũng chỉ có thể trách bản thân.
Cả thế giới đều đang nói với cô rằng cô sai rồi, rằng cô thích Thẩm Duật chính là tội ác tày trời, là một con sói mắt trắng không biết liêm sỉ, si tâm vọng tưởng.
Sương Tự cũng rất ghét phải nói ra câu này: “Chị yên tâm, em chỉ là em gái của anh ấy, sẽ không gây ra bất kỳ ảnh hưởng nào với chị.”
Lục Mạn Mạn nhún vai: “Chị không nghĩ vậy đâu. Em thích anh ấy, chị biết.”
“Vậy chị muốn thế nào?” Sương Tự nhìn thẳng cô ta, “Muốn em cắt đứt quan hệ với anh trai em để đổi lấy sự yên tâm không lo nghĩ của chị sao? Vậy bây giờ em có thể trả lời chị luôn, không thể nào.”
“Em không muốn vì em mà ảnh hưởng đến cách chị nhìn nhận anh em, em chưa từng nghĩ đến chuyện phá hoại mối lương duyên tốt đẹp của hai người. Nhưng anh em vĩnh viễn vẫn là anh em, không ai có thể thay đổi điểm này. Chị chấp nhận được thì chấp nhận, không chấp nhận được thì tự mình lựa chọn, không cần đến gây áp lực cho em. Em không có nghĩa vụ phải chịu trách nhiệm cho sự ‘không vui’ của chị.”
“Trước mặt anh trai em, em ngoan ngoãn dịu dàng như thế, sao đối với chị lại cứng rắn vậy?”
“Chị là anh em sao?” Con người đương nhiên có thân có sơ, người nhà và người ngoài có thể giống nhau sao?
Sương Tự nói thẳng: “Nói lý lẽ chị không muốn nghe, vậy em nói trực tiếp hơn nhé — hôn sự này, chị muốn đính hôn thì đính, không muốn thì thôi.”
Nói thật, trước hôm nay, Lục Mạn Mạn vẫn luôn cho rằng Sương Tự là một người hiền lành ngoan ngoãn, rất dễ nắm bắt.
Nhưng cô ta có cảm giác, mặt phản nghịch này mới là Tống Sương Tự thật sự.
“Chị cũng không bá đạo đến thế đâu. Dù sao hai người cũng đã sống cùng nhau nhiều năm như vậy, nuôi một con chó còn có tình cảm, huống chi là anh em. Nhưng mà, với tư cách là chị dâu tương lai của em, chị có quyền tìm hiểu rõ gốc gác của cô em gái nuôi như em chứ?”
Sương Tự rất ghét việc Lục Mạn Mạn dùng Thẩm Duật để uy hiếp cô, nhưng cô cũng không thể phủ nhận, thủ đoạn này quả thật là hiệu quả nhất.
“Thân thế của em chắc chắn Tống Lạc Nhan đã nói với chị rồi. Em bị mẹ em bỏ rơi. Năm em tám tuổi, bà ấy không muốn em nữa, đưa em về nhà họ Tống. Lúc đó ba em được điều ra nước ngoài làm việc, dì Thôi và Tống Lạc Nhan đều theo ông ấy chuyển đến châu Âu sinh sống. Em ở trong nước một mình không có ai chăm sóc, nên được gửi gắm cho nhà họ Thẩm.”
“Ông nội em thì sao?”
“Ông nội em là người ghét em nhất trên thế giới này.”
Đầu ngón tay Sương Tự nắm lấy quai tách cà phê, cái quai ấy rất nhỏ. Cô mân mê mặt sứ trơn nhẵn, bình tĩnh như đang kể câu chuyện của người khác: “Ông rất có ý kiến với chuyện mẹ em tự ý sinh em ra rồi lại đưa em về, lại cảm thấy em nhát gan hay khóc, trên người toàn vẻ nhỏ nhen quê mùa, nên ném em cho bảo mẫu rồi mặc kệ.”
Lục Mạn Mạn từ nhỏ đã được cả nhà nâng niu trong lòng bàn tay, lớn lên trong tuổi thơ như truyện cổ tích, rất khó hiểu được trên thế giới này còn có những đứa trẻ, cha không thương mẹ cũng không cần, người thân đều còn sống, lại giống như một đứa trẻ mồ côi.
“Vậy tại sao Nhạc Tử Phong lại nói, là Thẩm Duật nhặt em về nhà?”
Sương Tự nhìn cô ta một lúc, trả lời có giữ lại đôi phần: “Nhà họ Thẩm và nhà họ Tống là hàng xóm, anh em đi ngang qua, thấy em đáng thương nên đưa em về.”
Lục Mạn Mạn lộ ra ánh mắt thương cảm.
Sương Tự lười phán đoán xem sự thương cảm của cô ta là thật hay giả. Cô cũng không cần, đặt cà phê xuống, cầm lấy chiếc túi đặt trên ghế.
“Những gì chị muốn biết em đều đã nói cho chị rồi, nghĩ thế nào là chuyện của chị, sau này đừng đến làm phiền em nữa.”
Màn đêm lặng lẽ trải ra bên ngoài cửa kính. Giờ này trong quán cà phê rất vắng khách, cô đẩy cánh cửa phòng riêng ra, không quay đầu lại mà rời đi.
Tài xế nhà họ Thẩm đang đợi bên ngoài quán cà phê. Sương Tự bảo ông đưa Lục Mạn Mạn về nhà, còn mình thì men theo con phố dài yên tĩnh bên ngoài trung tâm thương mại đi một đoạn, rồi lên cầu lớn.
Yến Thành sau khi màn đêm buông xuống, đèn đuốc rực rỡ, có một vẻ phồn hoa rất riêng.
Gió ẩm lạnh phả lên mặt, dưới cầu có dòng sông cuồn cuộn chảy qua, những ngọn đèn trên bờ sông nối thành một đường, kéo dài từ khoảnh khắc này về đến năm cô tám tuổi.
Đối với một đứa trẻ mà nói, bị mẹ bỏ rơi chính là trời đất sụp đổ. Đặc biệt là, mẹ cô rõ ràng vẫn luôn rất yêu cô, nhưng nói không cần là không cần nữa.
Đứa trẻ tám tuổi đã hiểu rất nhiều chuyện. Khi ấy cô biết mẹ muốn đưa mình đi. Cô không muốn đi, ôm chặt khung cửa không buông, bị mẹ mạnh tay kéo ra ngoài.
Hôm đó khi ở nhà hàng chờ Tống Miễn Chi đến đón, cô vẫn luôn giận dỗi. Mẹ cô có lẽ cũng không nỡ, dỗ cô, nói sẽ mua cho cô cây kem mà cô rất thích ăn ở cửa hàng bên cạnh. Cô giận dỗi không chịu đi, mẹ cô bèn tự đi, nhờ nhân viên trông chừng cô.
Cô ngồi một mình trong nhà hàng, nhìn từng người đẩy cửa bước vào. Mỗi khi có một người đàn ông trông có vẻ đúng độ tuổi bước vào, sự kháng cự trong lòng cô lại tăng thêm một phần. Cọng rơm cuối cùng đè chết con lạc đà là một người đàn ông có vẻ ngoài rất đáng sợ cứ nhìn chằm chằm vào cô.
Cô sợ hãi, bốc đồng chạy ra khỏi nhà hàng, muốn về nhà. Đó là nơi cô rất không quen thuộc, cô lạc đường, không tìm được phương hướng về nhà, cuối cùng cũng không tìm được nhà hàng kia nữa.
Tất cả tủi thân cùng lúc dâng lên, cô đứng ở ngã tư sụp đổ khóc lớn, cho đến khi một đôi giày thể thao rất sạch sẽ xuất hiện trong tầm mắt nhòe đầy nước mắt của cô.
Một thiếu niên có gương mặt đẹp như nhân vật chính trong truyện tranh ngồi xổm xuống trước mặt cô, cong mắt hỏi cô: “Sao vậy, bạn nhỏ?”
Khi ấy cô khóc đến không thở nổi, nhưng anh rất kiên nhẫn, nghe cô vừa khóc vừa nói loạn một hồi lâu, còn mua cho cô một chiếc bánh kem nhỏ rất đẹp.
Anh nhìn ra sự đề phòng của cô, nên đưa cô đến đồn cảnh sát, vẫn luôn ở đó cùng cô, đợi đến khi mẹ cô đến đón.
Chuyện ngày hôm đó Sương Tự vẫn luôn nhớ rất rõ, nhớ trên người anh rất thơm, nhớ nhiệt độ trong lòng bàn tay anh khi anh xoa tóc cô, nhớ trước khi đi anh đã nói với cô “tạm biệt”.
Cũng nhớ rằng sau khi cô về đến nhà, mẹ cô vì cô chạy lung tung, hại bà tìm cô khắp nơi suốt cả buổi chiều, đã đánh cô rất nặng.
Cô khóc suốt một đêm, khóc đến cạn khô nước mắt. Ngày hôm sau, cô bị mẹ trực tiếp đưa đến nhà họ Tống. Suốt dọc đường cô đều im lặng ngoan ngoãn, không còn làm loạn nữa.
Khi ấy, nhìn bóng lưng mẹ rời đi, trong lòng cô mong mẹ có thể quay đầu nhìn cô một lần, nhưng từ đầu đến cuối đều không có.
Tống Miễn Chi vì điều chuyển công tác, đã ra nước ngoài từ tối hôm trước. Quyết định đưa cô về của mẹ quá đột ngột, trong sắp xếp ban đầu của ông căn bản không hề có cô con gái bất ngờ xuất hiện này. Ông chỉ dành ra được thời gian của một bữa trưa cho hai mẹ con cô, sau khi đến nhà hàng không thấy người thì rời đi.
Vì vậy, căn nhà đó của nhà họ Tống là trống không.
Trong nhà chỉ có hai người giúp việc trông coi nhà cửa, vừa không quen biết cô, vừa thì thầm bàn tán về thân thế của cô.
Nỗi đau bị mẹ bỏ rơi và cảm giác bất lực khi không nơi nương tựa nhấn chìm cô. Mấy ngày sau, ông nội Tống mới bớt chút thời gian đến biệt thự thăm cô.
Khí thế của ông vốn đã nghiêm nghị, ánh mắt nhìn cô lại đầy soi xét. Biểu hiện bất an của cô bé khiến ông rất chán ghét, ở lại chưa được mấy phút đã rời đi.
Người giúp việc chỉ phụ trách ba bữa cơm mỗi ngày của cô, ngoài chuyện đó ra, ngay cả một câu cũng chẳng buồn nói thêm.
Sương Tự bị bỏ lại một mình trong căn biệt thự trống rỗng ấy, giống như một người bị cả thế giới lãng quên.
Ngày nào cô cũng ngồi xổm trước hàng rào trong sân nhìn ra bên ngoài, giống như một cây nấm dại mọc ở đó, vẫn không thực tế mà ảo tưởng rằng mẹ sẽ quay lại đón cô.
Cô không đợi được.
Nhưng cô đã đợi được người anh trai xinh đẹp ấy.
Anh mặc đồng phục của trường trung học trực thuộc, trên vai đeo cặp sách, mỗi khi hoàng hôn xuống sẽ đi ngang qua bên ngoài hàng rào.
Mỗi lần như vậy, cái đầu nấm của Sương Tự đều sẽ giống như hoa hướng dương, xoay theo anh.
Cuối cùng cũng có một ngày, anh băng qua bãi cỏ xanh mướt đi về phía cô, đứng bên ngoài hàng rào sắt mỹ nghệ của khu vườn, cúi người nhìn cô gái không ai cần đến một lúc, rồi hỏi cô:
“Có đi theo anh không?”
Năm đó Thẩm Duật mười sáu tuổi.
Người ngoài chỉ biết cô được giao cho nhà họ Thẩm nuôi dưỡng, nhưng tất cả bọn họ đều nhầm một điểm.
Người nuôi lớn cô không phải vợ chồng Thẩm Trường Viễn, mà là Thẩm Duật.
Cảm ơn bạn ẩn danh đã donate 100k!
Mình đang hết sức cố gắng để duy trì web truyện này. Nhưng có thể do lý do khách quan mà tới 1 ngày nào đó bạn không thể truy cập được... thì cũng đừng hoang mang nhé 😌 Mình vẫn luôn ở đây: Ghé nhóm Facebook để không lạc mất nhau!
Thời gian là thanh xuân, mình đem thanh xuân đổi hết lấy ngôn tình. Nên nếu có thể donate giúp mình vài đồng phấn son bạn nhé!
Techcombank – Lê Ngọc Châm: 9956568989
PayPal: lechamad@gmail.com

Chưa có thảo luận nào cho bộ truyện này.