Thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi chính là độ tuổi buông thả tùy ý nhất. Có người chơi đua xe, có người chơi phụ nữ, có người hút thuốc, xăm mình, xỏ khuyên môi, còn Thẩm Duật thì nuôi một cô bé bên cạnh.
Tất cả mọi người đều biết, anh xem cô em gái này như viên ngọc trong lòng bàn tay, cưng chiều không giới hạn, muốn gì cho nấy, đi đâu cũng dẫn theo.
Thứ rác rưởi nhỏ mà nhà họ Tống không muốn, lại được anh nuôi lớn như một cô công chúa nhỏ.
Sương Tự kể với Lục Mạn Mạn về những chuyện bị bỏ rơi trong quá khứ ấy, một chút cũng không cảm thấy đau lòng. Những tổn thương cô phải chịu trong gia đình ruột thịt, Thẩm Duật đều đã bù đắp cho cô.
Điều khiến cô đau lòng là, cô cảm thấy mình đang đi trên một con đường bị ép phải mất đi Thẩm Duật, bị đẩy về phía trước, không thể dừng lại.
Có đôi khi cô sẽ nghi ngờ có phải mình đã đọc quá nhiều thư tình những cô gái kia viết cho Thẩm Duật, bị thứ vi-rút giấu trong từng câu chữ lây nhiễm hay không, nếu không thì sao cô lại thích anh trai của mình chứ?
Khi cô bị cả thế giới vứt bỏ, là Thẩm Duật đã nhặt cô về.
Nếu có một ngày ngay cả Thẩm Duật cũng vứt bỏ cô, thì phải làm sao đây?
Cô ngồi trên ghế dài bên cầu hóng gió một lát, gió càng lúc càng mạnh, cuốn tóc cô rối tung cả lên.
Giá như có thể ngủ một giấc, tỉnh dậy lại trở về lúc còn nhỏ thì tốt rồi.
Tốt nhất là đừng lớn lên.
Một chiếc xe thể thao màu đen lao vụt qua trước mặt, một lát sau lại chậm rãi lùi trở về.
Tiếng còi xe vang lên kéo Sương Tự tỉnh lại khỏi cơn ngẩn ngơ kéo dài. Cô mờ mịt quay đầu, nhìn thấy chiếc siêu xe màu đen đỗ bên đường.
Hạ Đình Châu hạ cửa kính xe xuống, ánh mắt dừng lại nửa giây trên đôi mắt đỏ hoe của cô, rồi lại nhìn phía sau cô, nhướng mày.
“Không có được anh nên muốn nhảy sông à? Tình sâu nghĩa nặng đấy.”
Một trận cạn lời xông thẳng tới, đánh tan tành cả đầu óc đang bị gió thổi đến mơ màng của Sương Tự lẫn cảm giác nặng nề nghẹt thở trong lòng cô.
Cô quay đầu sang một bên, vài giây sau không nhịn được bật cười.
Cười một cái rồi lập tức mím môi lại, giả vờ như mình chưa từng cười.
Người gì đâu, khó hiểu thật đấy.
“Lên xe.” Hạ Đình Châu nói.
“Em không định nhảy sông, em chỉ ngồi ở đây một lát thôi.” Sương Tự giải thích, “Anh không cần để ý đến em, em tự về nhà được.”
Hạ Đình Châu dường như đã nhận định rằng cô không đi cùng anh thì chính là đang tìm cơ hội nhảy sông.
“Vậy gọi anh trai em đến khuyên em nhé?”
“…”
Vừa nhắc đến Thẩm Duật, cô liền ngoan ngoãn ngay. Cô thở dài một hơi, ngoan ngoãn kéo cửa ghế phụ lên xe.
Hạ Đình Châu không vội khởi động xe, từ ghế lái nghiêng mắt nhìn cô một lúc.
Có lẽ Sương Tự không biết lúc này mình trông như thế nào. Mái tóc bị gió thổi rối cùng vành mắt đỏ lên ghép lại, trông giống như một đứa trẻ bị người ta bắt nạt nhưng không biết nên tìm ai chống lưng, chỉ có thể cô đơn ngồi một mình bên bờ sông.
Cô nhận ra ánh nhìn của Hạ Đình Châu, quay đầu lại, ánh mắt khó hiểu: “Sao vậy?”
“Đang đợi em khóc.”
“Em không định khóc.” Sương Tự không hiểu từ khi nào mình đã để lại cho anh ấn tượng thích khóc. Rõ ràng cô chưa từng khóc trước mặt Hạ Đình Châu.
Khóe môi Hạ Đình Châu kéo lên một chút, ý tứ không rõ: “Về nhà nhào vào lòng anh trai em khóc đúng không. Mấy tuổi rồi, còn nhận người.”
Sương Tự há miệng, rồi lại chẳng có gì để nói, vì vậy ngậm miệng lại.
Hồi nhỏ đúng là cô rất hay khóc, chỉ cần không vui, nước mắt nói rơi là rơi, không cần hô action.
Hôm nay cô thật sự không muốn nói chuyện. Thay vì tìm đề tài gượng gạo trò chuyện với Hạ Đình Châu, chi bằng ngoan ngoãn im miệng.
Chiếc siêu xe đỉnh cấp lao nhanh trên làn đường rộng rãi bằng phẳng, ánh đèn muôn nhà lướt qua cửa kính xe, phồn hoa lộng lẫy. Thành phố này có lịch sử mấy nghìn năm, vui buồn của một người cũng chỉ như một hạt cát trong dòng lũ lớn.
Khi chờ đèn đỏ ở một ngã tư, làn đường bên cạnh dừng song song một chiếc G-Class màu hồng.
Kính ghế phụ hạ xuống, một giọng nữ trong trẻo truyền tới: “Anh đẹp trai.”
Sương Tự nhìn theo tiếng nói, thấy một cô gái xinh đẹp ăn mặc thời thượng đang bò ra bên cửa sổ xe, áo hai dây bó sát khoe dáng người nóng bỏng, đang nháy mắt đưa tình với Hạ Đình Châu.
“Một mình à?”
Truyện được dịch bởi Mẹ Bông Bom!!!
Có lẽ vì chênh lệch độ cao, trời lại tối, cô ta không nhìn thấy trên xe còn có Sương Tự.
“Không.” Hạ Đình Châu chống khuỷu tay lên cửa xe, giọng điệu lười nhác chẳng đứng đắn, “Một con ma.”
… Cái quái gì vậy.
“Anh có bạn gái chưa?” Người phụ nữ kia hỏi.
“Em muốn anh có không?” Hạ Đình Châu tán tỉnh cũng vô cùng thành thạo.
Người phụ nữ kia cũng rất giỏi, ném sang một ánh mắt quyến rũ đầy tình ý: “Anh muốn có thì sẽ có thôi.”
Gương mặt Hạ Đình Châu ẩn trong ánh sáng nửa sáng nửa tối, đồng thời hiện ra hai loại cảm giác mâu thuẫn là lạnh nhạt và ám muội.
Anh lười biếng cắn viên kẹo: “Thôi, sợ có người ghen, lại đòi nhảy sông.”
Sương Tự: “…”
Liên quan quái gì đến cô chứ.
Trai đẹp đầy đường đều có, nhưng đẹp đến cực phẩm lại còn lái siêu xe đỉnh cấp, vừa có tiền vừa có nhan sắc như thế thì rất hiếm.
Mắt thấy đèn xanh cho làn đi thẳng đã sáng, cô gái xinh đẹp kia không cam lòng dễ dàng từ bỏ, cả nửa thân trên vươn ra khỏi cửa xe, ném sang một tấm thẻ.
“Tối nay em đều rảnh, call me~”
Tấm thẻ tỏa mùi nước hoa rơi từ cửa sổ xe xuống đùi Hạ Đình Châu. Anh dùng hai ngón tay kẹp lên, bên trên có một dãy số được viết bằng bút đen.
Sương Tự liếc anh một cái, vẻ mặt anh lười nhác tản mạn, chẳng nhìn ra được gì.
Nhưng anh không ném tấm thẻ kia đi, cứ kẹp trong tay như vậy mà lái xe, thỉnh thoảng lúc dừng xe chờ đèn đỏ, còn gõ cộp —— cộp —— trên vô lăng.
Một lát sau, xe dừng lại trong một con hẻm nhỏ xa lạ, chỉ có nguồn sáng yếu ớt rủ xuống từ hai bên, hẻo lánh lại tối tăm.
Đây là đâu?
Tại sao lại đến đây?
Cửa xe đóng “rầm” một tiếng, cái đầu đang chìm trong emo của Sương Tự bị chấn động đến giật mình. Trong con hẻm đêm khuya vắng lặng, trong nháy mắt, trước mắt cô lóe lên rất nhiều tiêu đề rùng rợn.
Thiếu nữ xuân thì thảm tử trong hẻm khuya, hung thủ đứng sau lại là…
Cốc cốc —— Hạ Đình Châu ở bên ngoài gõ lên cửa kính xe.
Sương Tự xuyên qua lớp kính nhìn thấy bóng dáng cao lớn một mét tám tám của anh đang ngược sáng.
Cô hạ kính xuống một khe nhỏ, nhìn anh qua khe hở ấy.
Hạ Đình Châu đang rũ mắt nhìn cô. Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, tựa như bất chợt rơi vào một đầm sâu chưa biết đáy.
Xương mày anh cao, dáng mắt là sự kết hợp giữa mắt hoa đào và mắt phượng, mang theo vẻ dài hẹp sắc bén như mũi kiếm, đuôi mắt hơi nhếch lên, góc độ mí dưới lại đa tình vô cùng.
Đối mắt vài giây.
Hạ Đình Châu chậm rãi lên tiếng: “Lén lút làm gì thế, em không nghĩ là cách một khe nhỏ nhìn trộm anh thì anh sẽ không thấy em đấy chứ.”
Sương Tự: “… Em đang đợi anh nói mà.”
“Xuống xe còn phải mời em à? Giá công chúa cũng lớn thật.” Hạ Đình Châu nói rồi chống tay phải lên nóc xe, lười biếng cúi người, “Mời xuống, công chúa điện hạ tôn quý.”
“…” Sương Tự tháo dây an toàn xuống xe. “Đi đâu?”
“Ăn một bát mì.”
Lúc này cô mới chú ý thấy cách đó không xa có một tiệm mì. Biển hiệu gỗ kiểu cũ không có đèn LED, buổi tối rất khó thấy, chỉ có một khoảng ánh sáng ấm áp nhỏ trải ra trước cửa.
“Em không đói.”
“Không hỏi em.” Hạ Đình Châu nói, “Không đói thì nhìn anh ăn.”
Được thôi.
Tiệm nhỏ giấu trong con hẻm đã có tuổi đời khá lâu, nhưng được dọn dẹp rất sạch sẽ. Còn chưa đến gần, mùi thơm đã xộc vào mũi.
Vốn không thấy đói, nhưng vừa bị mùi thơm khơi lên, bụng Sương Tự liền nhớ ra chuyện mình vẫn chưa ăn tối.
Cảm ơn bạn ẩn danh đã donate 100k!
Mình đang hết sức cố gắng để duy trì web truyện này. Nhưng có thể do lý do khách quan mà tới 1 ngày nào đó bạn không thể truy cập được... thì cũng đừng hoang mang nhé 😌 Mình vẫn luôn ở đây: Ghé nhóm Facebook để không lạc mất nhau!
Thời gian là thanh xuân, mình đem thanh xuân đổi hết lấy ngôn tình. Nên nếu có thể donate giúp mình vài đồng phấn son bạn nhé!
Techcombank – Lê Ngọc Châm: 9956568989
PayPal: lechamad@gmail.com

Chưa có thảo luận nào cho bộ truyện này.