Mắc Kẹt Trong Đêm Xuân

Tác giả: Vương lục

Đăng bởi: Mẹ Bông Bom

Văn án: 18+++

Lần đầu tiên Hạ Tranh biết đến cái tên Ôn Thời Niên là từ một cuốn tạp chí mà giáo viên dạy học vùng cao mang tới.

Trong ánh đèn sân khấu, chàng thiếu niên tao nhã, xinh đẹp lặng lẽ ngồi ở vị trí trung tâm. Ánh mắt lạnh nhạt mang theo chút chán chường. Danh lợi mà người đời chen chúc tranh giành, trong mắt anh dường như chỉ là mây khói thoáng qua.

Nổi danh từ sớm, thiên chi kiêu tử.
Cũng chỉ đến thế mà thôi.

Lần gặp lại anh là tại một buổi tiệc.

Cô đứng giữa một đám cô gái xinh đẹp đang tìm đường tiến thân trong giới giải trí, không có gì nổi bật, thậm chí còn rất mờ nhạt.

Người đàn ông tao nhã, cao quý ngồi đối diện cô, gần như chưa từng nhìn cô một lần.

Cho đến khi chiếc ví của cô rơi xuống, để lộ bức ảnh cắt từ tạp chí — chính là hình của anh.

“Thích tôi à?”
“Vậy cho em một cơ hội, có muốn ở bên tôi không?”

Ôn Thời Niên sinh ra trong gia tộc hào môn đỉnh cấp tại Kinh thị. Tác phẩm của anh vừa ra mắt đã giành vô số giải thưởng, được gọi là “thiên tài nghệ thuật bẩm sinh”.

Nhưng những người hiểu anh đều biết — dưới lớp vỏ hoàn mỹ đó là một nội tâm cực kỳ bất ổn.

So với tác phẩm, chính anh mới là một món nghệ thuật dễ vỡ.

Không ai có thể ở bên anh quá ba ngày.

Thế nhưng Hạ Tranh đã ở bên anh suốt ba năm.

Cô từng nhặt nhạnh những mảnh vỡ rời rạc nhất của anh.
Từng chứng kiến sự dịu dàng cực hạn ẩn sau cảm xúc bất ổn.
Từng nghe anh, trong vòng tay cô, hết lần này đến lần khác gọi “A Tranh” một cách thành kính.

Trong ba năm đó—

Anh dành cho cô sự thiên vị trắng trợn nhất.
Giữa giới giải trí đầy biến động, anh che chở cô khỏi mọi sóng gió.
Những thứ người khác tranh giành đến vỡ đầu, với cô chỉ là một câu: “Muốn hay không?”

Ngày cô biết anh sắp đính hôn—

Cô nhận được một khoản chuyển khoản năm mươi triệu.

Cô bình tĩnh xách hành lý rời đi, nói lời tạm biệt:

“Ôn tiên sinh, cảm ơn anh đã chăm sóc em suốt thời gian qua. Em định tiếp tục việc học còn dang dở năm xưa.
Chúc anh về sau vạn sự thuận lợi.”

Ba năm du học ở nước ngoài—

Mỗi năm cô đều gửi tin chúc Tết cho anh.
Nhưng anh chưa từng trả lời.

Dần dần, cô cũng không còn làm phiền anh nữa.

Sau đó—

Cô trở về nước, trở thành nữ lãnh đạo trẻ nhất của một tập đoàn niêm yết.

Những lời bàn tán về cô không dứt.

Người đàn ông cao quý lạnh lùng ngồi ở ghế cổ đông, không nói một lời.

Có lúc cô nghĩ…
Anh đã quên cô rồi.

Cho đến khi—

Cô bị mắc kẹt trong núi giữa trận tuyết lớn.

Người đàn ông ấy một mình đi bộ hàng chục cây số.
Áo khoác đen phủ đầy gió tuyết.
Dáng người gầy cao đứng dưới mái hiên thấp.

“A Tranh, em có từng nghĩ… hôm đó anh không muốn chia tay em, mà là… đang đầu hàng em không?”

Nhưng dưới mái hiên đó… không chỉ có mình cô.

Cô khép cửa lại, che đi giọng nói dịu dàng phía sau, bình thản hỏi:

“Ôn tiên sinh, còn chuyện gì khác không?”

Đến lúc này—

Anh mới tin rằng…
Cô chưa từng thật sự yêu anh.

Trận tuyết bao phủ cả Kinh thị đó—
Thứ bị mắc kẹt… từ đầu đến cuối chỉ có mình anh.

Người đàn ông tao nhã khẽ cười, ôm lấy eo cô như không có ai xung quanh.
Giống như vô số đêm trước từng kề cận bên tai cô, anh thì thầm:

“A Tranh, em tốt nhất nên cầu nguyện người trong phòng không phải bạn trai em.
Anh không thích cắm sừng người khác…
Nhưng nếu cần thiết… cũng không phải không thể.”

Danh sách chương:

Chương 63: Say rượu

Những người khác đều nhìn ra Ôn Thời Niên thật sự nghe theo lời cô. Trong lòng họ dâng lên […]

Chương 64: Nhìn anh

Hạ Tranh cuối cùng cũng nhận ra anh là nghiêm túc. Cô cẩn thận mở cúc quần jeans của anh, […]

Chương 65: Trả giá

Hạ Tranh nhìn anh với ánh mắt khó đoán. Cô không chắc anh đang nói thật hay mỉa mai, chỉ […]

Chương 66: Ôm ấp

Hạ Tranh giả vờ như không nghe thấy. Cô tiếp tục bám lấy anh, dùng chóp mũi cọ nhẹ vào […]

Chương 67: Học cách dỗ dành

“Những thứ này anh học từ đâu vậy?” Hạ Tranh không biết đã nghĩ tới điều gì, bỗng rơi vào […]

Chương 68: Không nỡ

Lúc ấy, cô đang nằm úp trên ga giường lụa, chờ anh dùng giấy lau đi những vệt còn sót […]

Chương 69: Ấm áp

Hạ Tranh đứng bên cửa sổ, lặng lẽ nhìn chiếc xe đến đón anh rời khỏi cổng biệt thự. Trong […]

Chương 70: Quan tâm

Hạ Tranh suy nghĩ để hiểu câu nói của anh. Anh không nói rằng để cô một mình ở nhà […]

Chương 71: Đau lòng

“Ừ,” Hạ Tranh không ngờ anh vẫn còn tâm trạng dỗ dành cô, “em biết rồi.” Cúp điện thoại, Hạ […]

Chương 73: Mặn quá

Đây là lần đầu tiên Hạ Tranh cảm nhận một cách trực diện nỗi đau của anh. Cô khẽ vuốt […]

Chương 74: Được giải

“Anh điên à?” Hạ Tranh chỉ cần tưởng tượng đến cảnh đó thôi cũng thấy xấu hổ, “Trong đầu anh […]

Chương 76: Tin đồn

Ôn Thời Niên bị dáng vẻ từ trên cao nhìn xuống của cô chọc cười. Anh nghiêng đầu né tay […]

Chương 77: Tạm biệt

Hạ Tranh cứ lặng lẽ nhìn anh như vậy. Trước đó, khi anh nhìn cô trên thảm đỏ, anh từng […]

Chương 80: Cúi đầu

Mỗi câu cô hỏi đều rất chân thành. Thậm chí còn có chút bối rối. Ôn Thời Niên không kìm […]

Chương 81: Về nước

Mùa xuân đến, Từ Chiếu Tinh và Kỳ Trạch sang Milan tham dự tuần lễ thời trang Thu – Đông. […]

Chương 82: Thịnh điển

Sau ngày hôm đó, Hạ Tranh không còn gặp lại Ôn Thời Niên nữa. Cô cũng không bận tâm. Trước […]

Chương 84: Gặp cô

Ôn Thời Niên nhìn cô thật sâu, không nói một lời. Người đàn ông dẫn đường bên cạnh chủ động […]

Chương 86: Hiểu rõ

Nói xong câu đó, anh liền nhắm mắt lại, không nói thêm gì nữa. Hạ Tranh sững người, vậy là… […]

Chương 89: Ăn vạ

Nhưng đến lúc thật sự muốn bắt đầu lại từ đầu, cô lại không biết cụ thể nên bắt đầu […]

Lên đầu trang