Chương 28: Cuộc điện thoại – “Anh điên rồi à? Anh còn đang ở ngoài mà…”

Bộ truyện: Mắc Kẹt Trong Đêm Xuân

Tác giả: Vương lục

Hạ Tranh mang theo cảm xúc lẫn lộn, nhận lấy điện thoại.

Cô hạ giọng hỏi:

“Anh ấy đi rồi sao?”

Mã Duyệt gật đầu.

Hạ Tranh cũng không hỏi thêm nữa.

Đến tối kết thúc công việc, trên đường trở về khách sạn, Mã Duyệt mới nhỏ giọng nhận xét về chuyện này:

“Em cảm thấy anh ta vẫn có vài phần thật lòng với chii.”

Hạ Tranh im lặng một lúc, rồi hỏi:

“Em tin anh ta có thật lòng không?”

Mã Duyệt sững lại.

Hạ Tranh đáp:

“Anh ta chỉ thấy dáng vẻ này của chị thú vị thôi.”

Mã Duyệt nhìn cô một lượt, nhưng không thấy cô có điểm nào “thú vị” cả.

Cô khó hiểu hỏi:

“Chị có dáng vẻ gì chứ?”

Dáng vẻ vì một chuyện nhỏ nhặt không đáng kể với anh ta mà lại cảm động không thôi.

Hạ Tranh quá hiểu anh là người như thế nào.

Cho nên cô không muốn lãng phí tâm trí vào những chuyện này.

Về đến khách sạn, trong phòng không có ai, khung tranh đặt bên cửa sổ cũng đã được thu dọn.

Đến giờ cô vẫn không biết hôm qua anh rốt cuộc đã vẽ gì.

Hạ Tranh có thể cảm nhận được, có lẽ anh đã rời đi rồi.

Nhưng trong tủ quần áo vẫn còn quần áo của anh, trên bồn rửa mặt vẫn đặt dao cạo râu của anh. Đột nhiên cô hiểu vì sao anh không thích trong phòng có mùi của người khác.

Bởi vì đó là dấu vết của việc một người đã từng xuất hiện.

Nhưng Hạ Tranh không để cảm xúc của mình bị kéo theo. Cô bình tĩnh cất dao cạo râu của anh đi, rửa tay xong liền nhắn WeChat cho anh:

「Tối nay anh vẫn chưa về sao?」

Một lúc sau anh trả lời:

「Không về」

「Ừm」 Hạ Tranh định đặt điện thoại xuống, anh lại hỏi:

「Có nhớ anh không?」

Hạ Tranh im lặng trong chốc lát, quyết định trái với lương tâm:

「Có」

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Hạ Tranh vốn không định trả lời, nhưng chợt nhớ ra một câu, điềm tĩnh đáp:

「Ôn tiên sinh, lúc nào cũng tỉnh táo như vậy, sẽ rất đau khổ đấy」

Ôn Thời Niên khẽ bật cười.

Anh tiện tay úp điện thoại xuống.

Hạ Tranh chưa bao giờ suy nghĩ anh đang làm gì, hay đang ở cùng ai, bởi vì những điều đó không phải thứ cô có thể kiểm soát. Ở trong phòng tập yoga một tiếng, sau đó cô bắt đầu xem lịch trình và kịch bản của ngày mai.

Chớp mắt đã đến chín giờ.

Cô hơi mệt mỏi tháo kính chống ánh sáng xanh xuống, đứng dậy cầm dây buộc tóc ở đầu giường chuẩn bị đi tắm, bỗng nhìn thấy một vật hình chữ U, nhưng không rõ là gì.

Cô hơi nhíu mày, cầm lên.

Chất liệu silicon, cầm trong tay vừa vặn. Cô thử nâng lên như tạ tay, rồi chụp ảnh dùng phần mềm mua sắm để nhận diện.

May mà công nghệ phát triển, gần như mọi thứ chỉ cần quét trên mạng là ra, tránh được việc phải cầm đồ đi hỏi khắp nơi, dẫn đến cảnh xấu hổ.

Thứ này không phải tạ, cũng không phải đồ trang trí.

Mà là đồ chơi dành cho nữ.

Cô thầm hít sâu một hơi, không cần đoán cũng biết là ai để lại.

Cô đoán giờ này anh vẫn đang ăn uống bên ngoài cùng người khác, liền trực tiếp gọi điện cho anh. Anh nhanh chóng bắt máy, giọng nói vẫn còn vương ý cười:

“Alo?”

Bên kia điện thoại loáng thoáng có tiếng nói chuyện, nhưng không ồn ào.

Trong đầu cô bất giác hiện lên cảnh trước đó anh từng gọi cô đến ăn cùng, cô lại hít sâu một hơi:

“Đồ trên tủ đầu giường là anh để đó à?”

“Cái gì?” Anh dịu dàng hỏi lại.

“Có cần em gửi ảnh cho anh không?” Hạ Tranh mang theo chút ý đe dọa. Nếu gửi qua để người bên cạnh anh nhìn thấy, đến lúc đó người xấu hổ sẽ không phải là cô.

Anh hoàn toàn không bị lay động, giọng nói vẫn dịu dàng mang theo ý cười:

“Bảo bối, em phải nói là thứ gì thì anh mới trả lời được chứ.”

Hạ Tranh còn chưa kịp nói, đã nghe thấy bên cạnh có người nhỏ giọng hỏi anh:

“Ai vậy?”

Anh không trả lời.

Người kia lại hỏi:

“Bạn gái à?”

Lúc này anh mới khẽ “ừ” một tiếng.

Người bên cạnh hơi suy nghĩ một lúc, có phần kinh ngạc:

“Vẫn là cô lần trước à?”

Giọng điệu vốn bất cần của anh bỗng trầm xuống, rõ ràng nghiêm túc hơn nhiều:

“Ừ.”

Đối phương lúc này mới không hỏi thêm nữa.

Hạ Tranh thấy cuộc trò chuyện của họ đã kết thúc, mới tiếp tục:

“Hình chữ U, bằng silicon, kiểu dáng… hơi giống… cá voi…”

Anh bị cách miêu tả của cô chọc cười.

“Em nói cụ thể hơn chút nữa đi?”

“Ôn tiên sinh,” cô vô thức nâng cao giọng, “anh thật sự muốn em gửi ảnh cho anh sao?”

Anh chống cằm, bật cười thành tiếng.

Giọng đáp lại kéo dài, trầm thấp, mang theo ý cười dịu dàng.

Hạ Tranh suy nghĩ một chút mới nhận ra, anh không trả lời câu hỏi này, mà là câu hỏi ban đầu của cô.

Cô giữ giọng bình tĩnh:

“Em không cần thứ này.”

“Anh đâu nói là cho em.”

“Vậy anh dùng à?”

“Ừ.” Anh đáp hờ hững.

Hạ Tranh cạn lời.

Muốn mắng cũng không biết bắt đầu từ đâu:

“Vậy em để đây cho anh, phiền anh lúc về thì ‘biểu diễn’ cho em xem anh dùng thế nào.”

nội dung bảo vệ

“Ừ.”

Hạ Tranh ném lại một câu “Ôn tiên sinh, tạm biệt” rồi tức giận cúp máy.

Anh thì thản nhiên đặt điện thoại xuống.

Người bên cạnh – Hạo Tử – không kìm được mà ghé sát lại:

“Có phải là cô lần trước cậu gọi đến ăn cùng bọn mình, sau đó tôi còn gặp lại ở Kinh thị không?”

“Ừ.”

“Tên gì vậy?” Đây là lần đầu tiên Hạo Tử có hứng thú với cô gái bên cạnh anh.

“Hạ Tranh.”

Hạo Tử lặp lại một lần, cảm thấy có khả năng còn gặp lại, nên ghi nhớ cái tên này.

“Có điểm gì đặc biệt không?”

Có thể khiến anh lâu như vậy vẫn chưa thay người.

Ánh mắt sâu thẳm lạnh nhạt của Ôn Thời Niên thoáng thất thần trong giây lát, anh như đang suy nghĩ, khẽ xoa ngón tay, rồi bất chợt nói ra một từ:

“Dục vọng.”

Hạo Tử: “?”

Nghĩ một chút rồi hỏi:

“Những người trước đây không khiến cậu có cảm giác đó à?”

Ôn Thời Niên không muốn bàn sâu về chuyện này, liếc nhìn anh ta một cái rồi chuyển chủ đề.

Sau khi cúp điện thoại, Hạ Tranh đặt món đồ nhỏ kia lại chỗ cũ.

Nhưng sự tò mò vẫn không ngăn được. Cô làm theo hướng dẫn trên mạng, tải một ứng dụng, kết nối Bluetooth. Tùy tiện bấm một cái, món đồ liền rung lên.

Cô giật mình, vội vàng tắt đi, hai tay nâng nó đặt lại vị trí ban đầu.

Suốt mấy ngày sau, cô không dám chạm vào nữa.

Sau kỳ nghỉ cuối năm, các cửa hàng trên phố lần lượt mở cửa trở lại, người qua lại cũng đông hơn. Hạ Tranh mỗi ngày quay cuồng giữa khách sạn, phòng trang điểm và phim trường. Còn Hoắc Khởi Quân thì vất vả hơn nhiều, có lúc còn phải đi dự thảm đỏ—chiều vừa tan làm đã vội vàng chạy đi, hôm sau nhận giải xong lại lập tức quay về quay cảnh đêm.

Có thể thấy con đường nổi tiếng không hề dễ dàng.

Nếu còn trùng với thời kỳ quảng bá phim khác, thì gần như không có lấy một phút nghỉ ngơi.

So với anh, Hạ Tranh đã nhẹ nhàng hơn nhiều, nhưng đôi khi vẫn cảm thấy quá sức. Sự mệt mỏi này không chỉ là thể chất, mà còn là tinh thần.

Dịch và biên tập bởi Mẹ Bông Bom!!!

Cô vừa họp nhỏ với các diễn viên, biên kịch tại phòng đạo diễn xong.

Nhìn kịch bản đặt trên bàn mà không sao lấy lại được tinh thần.

Trong mắt chỉ toàn là sự mơ hồ về tương lai.

Cô cố gắng lấy lại tinh thần, đi tắm, rồi nằm trên sofa đắp mặt nạ, muốn thư giãn một chút, nhưng đầu óc lại không thể dừng lại.

Công việc và kịch bản cứ quay cuồng trong đầu. Ngay cả cuộc gọi video ngọt ngào của Tiểu Chi cũng không thể làm dịu sự mệt mỏi tinh thần của cô, thậm chí còn khiến đầu óc cô thêm căng thẳng.

Thật ra cô biết, trong tình huống này, người cô nên tìm để tâm sự nhất là Hoắc Khởi Quân. Bởi trong cả đoàn phim, có lẽ chỉ mình anh hiểu được cô. Những người khác chỉ nghĩ cô đang than vãn vô cớ—đã nhận được vai diễn mà bao người cố gắng cũng không có, còn kêu mệt gì nữa.

Nhưng áp lực của Hoắc Khởi Quân còn lớn hơn cô.

Bảo anh an ủi cô lúc này… chẳng khác nào ép người ta phát điên.

Cô cầm điện thoại lên, lướt qua một lượt, lại không biết nên tìm ai để nói.

Người đại diện chỉ nói “không sao đâu, rồi sẽ ổn thôi”, sau đó lập tức bận việc của mình. Mã Duyệt chỉ biết nhìn cô đầy xót xa, rồi tự trách mình không giúp được gì. Còn Ôn Thời Niên thì càng không cần nghĩ đến.

Anh chỉ đứng trên cao nhìn cô, rồi dễ dàng gạt đi cảm xúc và nỗi đau của cô, tiếp tục trêu đùa theo cách của mình.

Anh vốn dĩ không quan tâm cô có vui hay không.

Hạ Tranh đứng dậy tháo mặt nạ, lên giường đi ngủ. Vô tình liếc qua món đồ nhỏ trên tủ.

Trong đầu chợt hiện lên khuôn mặt của Ôn Thời Niên.

Cảm xúc trong lòng thoáng chốc trở nên hỗn tạp.

Cô do dự một lúc, rồi cầm món đồ trên tủ lên, không ngừng tự thuyết phục bản thân rằng đây chỉ là nhu cầu bình thường, không cần cảm thấy xấu hổ.

Cô chỉ là tinh thần quá căng thẳng, muốn thả lỏng một chút mà thôi.

Vì vậy cô còn cẩn thận khử trùng, rồi mở ứng dụng liên quan, bật chức năng, cầm trong tay làm quen.

Cô phải mất trọn năm phút tự chuẩn bị tâm lý, mới chậm rãi nằm xuống, đưa tay lần theo cạp quần…

Trong phòng yên tĩnh đến lạ.

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

“Alo?”

“Đang làm gì?” Không biết anh đang làm gì, sau khi cuộc gọi được kết nối, anh im lặng hai giây rồi mới lên tiếng hỏi.

Chưa kịp để Hạ Tranh trả lời, bên cạnh anh bỗng có người “ừm?” một tiếng.

Ôn Thời Niên không nói gì, chỉ khẽ chạm vào tai nghe hai cái, người kia mới nhận ra anh không nói chuyện với mình, lộ ra vẻ hiểu ra, rồi tiếp tục trò chuyện với người khác.

Hạ Tranh không nghe ra điều gì bất thường trong giọng anh.

Cô cố tỏ ra nhẹ nhàng:

“Đang xem TV.”

Ôn Thời Niên không đáp.

Hạ Tranh sợ anh không tin, còn tăng âm lượng TV lên một chút.

Giọng anh nhàn nhạt truyền từ đầu dây bên kia:

“Chấp nhận đi.”

Hạ Tranh mở to mắt:

“Cái gì?”

Anh không giải thích.

Cô cầm điện thoại lên, liền thấy trong ứng dụng hiện ra một lời mời tham gia “phòng riêng tư”. Mặt cô lập tức nóng bừng.

Bên phía anh, tiếng người rất nhỏ, thỉnh thoảng còn nghe thấy tiếng nước chảy, giống như đang ở trong một phòng trà.

Hạ Tranh cố kìm giọng:

“Anh điên rồi à? Anh còn đang ở ngoài mà—”

“Sắp về rồi.” Ở trước mặt người khác, anh vẫn cực kỳ đứng đắn, không nói một câu nào khiến người ta hiểu lầm.

“Vậy anh—”

Cô còn chưa nói xong.

“Ừ.” Anh khẽ cắt lời.

Hạ Tranh không biết anh muốn làm gì, do dự một chút rồi chấp nhận. Lúc này cô cũng không có tâm trạng nói chuyện với anh, chỉ muốn thử xem thứ kia rốt cuộc là cảm giác gì.

Không ngờ cô còn chưa kịp thao tác, món đồ đã tự động hoạt động.

Cô khẽ phát ra một tiếng rên nhỏ vì bất ngờ.

Quá… vô lý.

Thứ này không chỉ hoạt động ở một đầu, mà một bên vừa bám, bên kia lại rung nhẹ một cách tinh tế.

Theo cường độ rung tăng dần, cảm giác của cô cũng ngày càng rõ rệt.

Đến lúc này cô mới hiểu “lời mời tham gia” của anh có ý gì—nghĩa là anh cũng có quyền điều khiển.

Hạ Tranh muốn đẩy anh ra khỏi phòng, nhưng lại không còn sức, đầu óc trống rỗng, chỉ còn lại những tiếng thở khẽ theo bản năng.

Nhưng điều đó vẫn chưa phải quan trọng nhất.

Cô phát hiện, thứ khiến cô nhạy cảm hơn lại chính là giọng nói của anh ở đầu dây bên kia.

Anh vẫn bình thản trò chuyện với người khác, nội dung đều là chuyện đầu tư kinh doanh. Giọng nói lạnh lùng, trầm thấp đến cực điểm—còn khiến người ta rung động hơn cả khi anh cố ý trêu chọc cô.

Tay Hạ Tranh siết chặt ga giường.

Cố gắng kìm lại không phát ra âm thanh.

Có lẽ anh cảm nhận được sự khó khăn của cô, cuối cùng kết thúc cuộc trò chuyện với đối phương, đứng dậy đi ra ngoài.

Cô nghe thấy tiếng bước chân của anh cùng người khác, mọi thứ đều rất tự nhiên, kể cả khi anh chào tạm biệt. Nhưng anh càng tỏ ra nghiêm túc, cô lại càng bị cuốn theo cảm xúc.

Khi cửa thang máy còn chưa kịp đóng, cô đã không thể kìm nén mà phát ra tiếng.

Yết hầu Ôn Thời Niên khẽ chuyển động, anh giơ tay chào người đứng ngoài.

Cửa thang máy khép lại.

Anh lặng lẽ hít sâu một hơi, nhìn xuống ống quần đã có dấu hiệu khác thường—chỉ cần cửa đóng chậm thêm một giây thôi cũng đủ khiến người khác phát hiện.

Ra khỏi thang máy, anh bước nhanh về phía xe.

Anh tiện tay ném túi tài liệu ra ghế sau, một tay tháo cà vạt nơi cổ áo, tháo tai nghe rồi kết nối với Bluetooth trên xe. Trong khoang xe yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng thở mềm mại của cô vang lên.

Cô đã hoàn toàn không kìm được nữa.

Anh vẫn bình thản cầm vô lăng lái xe rời đi. Cảnh đêm phồn hoa ngoài cửa sổ lạnh lẽo, đối lập rõ rệt với âm thanh của cô. Ánh mắt anh sâu thẳm nhìn về phía trước, không thể đoán được anh đang nghĩ gì.

Nhưng trong đầu anh lúc này, toàn là hình ảnh Hạ Tranh khi mất kiểm soát.

Đôi môi mềm mại, đầy đặn, ánh mắt long lanh như có nước…

Thần sắc anh vẫn lạnh nhạt như thường, nhưng yết hầu liên tục chuyển động đã sớm bộc lộ sự mất kiểm soát của anh.

Hạ Tranh nhận ra bên phía anh đã yên tĩnh lại.

Cô chủ động hỏi:

“Ôn tiên sinh, sao anh không nói gì nữa?”

“Em muốn anh nói gì?” Anh bình thản hỏi, cố gắng không để mình lộ ra điều gì.

“Em muốn nghe anh đọc luật dân sự.” Giọng nói lạnh lùng khi anh nói chuyện nghiêm túc, trong tai cô lại cực kỳ quyến rũ.

“?”

Ôn Thời Niên xác nhận cô không đùa, không nhịn được bật cười:

“Thần kinh.”

Không ngờ giọng cô lại mềm đi thêm vài phần.

“Hạ Tranh,” Ôn Thời Niên hơi nhíu mày, “có… dễ chịu đến vậy sao?”

Cô không rảnh trả lời.

Đợi đến khi hơi thở của cô dần ổn định, anh mới tiếp tục hỏi:

“Ừ?”

“Nói thật thì bình thường thôi, nhưng—” cô khó mở lời, không nói tiếp. Anh không buông tha, tiếp tục hỏi, cô đành nhỏ giọng bổ sung:

“Nghe giọng anh thì… rất dễ chịu.”

“Không phải em không thích sao?” anh hỏi.

“Ừ, em chủ yếu là tò mò.”

Ôn Thời Niên đương nhiên không tin.

Hạ Tranh lại nói:

“Còn vì áp lực lớn quá, muốn thư giãn một chút.”

“Áp lực gì?”

Lúc này tinh thần Hạ Tranh đã thả lỏng, nói chuyện cũng không còn kiêng dè:

“Lo mình làm không tốt, không đạt yêu cầu của đạo diễn. Cũng sợ không nắm được cơ hội này, sau này sẽ thế nào.”

“Em cứ làm hết khả năng của mình, phần còn lại anh lo cho em.”

“Anh có thể lo cho em cả đời không?” Hạ Tranh buột miệng hỏi.

“Hạ Tranh, việc anh giúp em không liên quan đến quan hệ giữa hai chúng ta,” hiếm khi anh nói chuyện nghiêm túc như vậy, giọng lạnh lùng lý trí, “chỉ là một nhà đầu tư thiên thần không muốn thấy một dự án tốt bị chôn vùi. Dù anh không thu được lợi nhuận, anh vẫn muốn giúp em một tay.”

Thế nhưng, chính trong giọng nói như vậy của anh, Hạ Tranh lại đạt đến sự thả lỏng cực điểm.

Ôn Thời Niên chỉ im lặng, lắng nghe âm thanh mềm mại, gấp gáp của cô vang vọng trong xe.

Cô lúc này đã hoàn toàn thả lỏng.

Thậm chí có chút “trở mặt không nhận người”, không suy nghĩ mà nói:

“Nhưng dù là món quà do số phận ban tặng, cũng đã âm thầm định sẵn cái giá. Huống chi là thứ anh cho.”

Trong khoảnh khắc đó, cô thậm chí còn có chút may mắn vì mình vẫn còn những phiền não này—chứng tỏ cô chưa cần phải cúi đầu thỏa hiệp với anh.

Hạ Tranh không muốn tiếp tục nói thêm.

Cô vui vẻ nói lời tạm biệt:

“Được rồi, Ôn tiên sinh, anh đi đường cẩn thận. Em đi ngủ đây, tạm biệt.”

“Hạ Tranh, em đúng là dùng xong rồi bỏ.”

Hạ Tranh không phản bác, thậm chí đến một câu dỗ dành cũng không nói, liền cúp máy.

Vui lòng giúp chúng tôi kiểm duyệt nội dung truyện và báo cáo lỗi nếu có thông qua khung thảo luận.

Luận Bàn Truyện:

Lên đầu trang