Chương 26: Bức họa – “Yên tâm đi, tôi sao nỡ cho người khác xem chứ…”

Bộ truyện: Mắc Kẹt Trong Đêm Xuân

Tác giả: Vương lục

Hạ Tranh thật lòng cảm thấy anh ta bị điên rồi.

Nhưng sau chuyện vừa rồi, da mặt của cô cũng dày thêm một chút, không quay đầu lại mà nói:

“Anh cũng có thể biến lời nói thành hành động, rồi tha cho em.”

“Không được.”

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

“Tại sao?”

“Vì người khác không thú vị bằng em.”

Hạ Tranh: “…”

Càng thêm chắc chắn anh ta không phải người tử tế gì.

Chỉ là anh không nói với cô nguyên nhân sâu xa hơn — anh chỉ có dục vọng như vậy với riêng cô, cũng chỉ có cô mới khiến anh muốn “phục vụ” như thế. Chỉ cần nhìn cô chủ động đòi hỏi anh, anh cũng đã cảm thấy thỏa mãn.

Hạ Tranh không tiếp tục truy cứu chuyện này, lại hỏi:

“Anh có ăn cay không?”

“Em ăn cơm với anh lâu vậy rồi, không biết anh có ăn cay hay không à?”

Hạ Tranh hơi trầm ngâm.

“Biết rồi.”

Sau đó không nói thêm gì với anh nữa.

Cho đến khi hai bát mì được nấu xong, cô mới lên tiếng:

“Ăn cơm thôi.”

“Ừ.”

Ăn xong, Hạ Tranh xem nốt cảnh cuối cùng, liền muốn đi ngủ.

Nhưng cô sợ lại khiến anh nảy sinh những liên tưởng không cần thiết, bèn nói:

“Chúng ta đi xem phim đi.”

Ôn Thời Niên nhìn cô một cái.

Tưởng là thật:

“Muốn xem phim gì?”

Hạ Tranh cũng không để ý trước đó.

Cô lấy điện thoại ra tìm một lúc, phim Tết năm nay hình như cũng bình thường, cô miễn cưỡng chọn một bộ.

Anh lại nhìn cô thêm một cái.

“Em mua vé đi, lát nữa anh chuyển tiền cho em.”

“Không cần, tiền lúc nãy anh đưa là đủ rồi.”

“Tiền nào ra tiền nấy, em không cần phải tính rõ ràng với anh như vậy.”

Hạ Tranh im lặng.

Rốt cuộc là ai mới là người tính toán rõ ràng đây.

Cô cũng không hỏi thêm, trực tiếp mua vé.

Bôi kem chống nắng, khoác áo lông vũ rồi ra ngoài.

Ôn Thời Niên rõ ràng cũng có chút chê bai chiếc áo trên người cô — ngoài giữ ấm ra thì chẳng có chút thẩm mỹ nào.

Vừa ra khỏi thang máy, anh đột nhiên nói:

“Quần áo của em đúng là toàn nhờ người mặc chống đỡ.”

Hạ Tranh: “…”

Trong lúc nhất thời cũng không phân biệt được là khen hay chê, nhưng vẫn đáp lại một câu “Cảm ơn.”

Đương nhiên anh không phải đang khen cô.

Anh không quay đầu lại, đi thẳng về phía bãi đỗ xe ngoài trời.

Hạ Tranh theo bản năng ngăn anh lại:

“Xe điện của em ở bên kia.”

Cách gọi này quá đỗi mộc mạc, anh suy nghĩ hai giây mới phản ứng lại:

“Em định để anh chở em bằng xe điện à?”

Hạ Tranh liếc nhìn chiếc áo khoác hơn hai vạn tệ trên người anh.

Rơi vào một khoảng im lặng vi diệu.

Anh lại hỏi:

“Không lạnh sao?”

Hạ Tranh không ngờ điều anh quan tâm lại là chuyện này.

Nhìn lớp tuyết trong bồn cây ven đường vẫn chưa tan, đúng là cũng có lý, cô biết điều bước về phía anh:

“Vậy thôi.”

Ôn Thời Niên: “…”

Đến trung tâm thương mại.

Hạ Tranh rất ít khi ra ngoài vào mùng Một Tết, ký ức của cô vẫn dừng lại ở những con phố đóng cửa im lìm. Nhưng trong trung tâm thương mại lại đèn đuốc sáng trưng, mỗi tầng đều chật kín người.

Ngay cả phòng chiếu màn hình lớn chứa hai trăm người cũng kín chỗ.

Hạ Tranh mua vé khá muộn, chỉ còn vài chỗ ở hàng trước và hàng sau, cô dứt khoát chọn vị trí hàng sau, gần lối đi.

Ôn Thời Niên không nói gì, ngồi xuống vị trí ngoài cùng bên trái.

Hạ Tranh có chút áy náy:

“Chỗ này có bị lệch quá không?”

“Không.”

Sự giáo dưỡng của anh trong những hoàn cảnh như thế này thường sẽ không khiến người khác khó xử.

Hạ Tranh thầm thở phào, nhưng khi phim bắt đầu, nhìn thấy phần mở đầu với logo nhà đầu tư, cô mới nhận ra mình đã làm một chuyện ngu ngốc đến mức nào.

Logo của Mục Dĩ Ảnh Nghiệp hiện rõ trên màn ảnh.

Anh hẳn đã sớm được mời tham dự buổi chiếu nội bộ, hơn nữa vị trí ngồi chắc chắn cũng là chỗ trung tâm có góc nhìn tốt nhất.

Hạ Tranh mím môi.

Lặng lẽ quan sát biểu cảm của anh.

Trong ánh mắt chăm chú đến lạnh lẽo của anh, chỉ toàn là sự đánh giá đối với bộ phim này, không hề có chút mong đợi nào.

Giống như bất cứ lúc nào cũng có thể mở miệng chê bai.

Điều duy nhất khiến Hạ Tranh cảm thấy may mắn là đây không phải buổi chiếu nội bộ.

Cô cũng không phải ngồi ở hàng ghế đầu cùng ekip sáng tạo, nếu không quay đầu lại mà đối diện với gương mặt như vậy, chắc tim cũng lạnh đi một nửa.

Hạ Tranh xem phim rất thích quan sát phản ứng vô thức của diễn viên và ngôn ngữ hình ảnh của đạo diễn.

Cô tập trung xem hết cả bộ phim, vừa quay đầu lại thì bắt gặp ánh mắt trầm mặc của Ôn Thời Niên đang nhìn mình.

“Sao vậy?” Hạ Tranh khó hiểu.

“Anh thích ánh mắt của em khi em nghiêm túc.” Ôn Thời Niên cầm chiếc áo khoác đã cởi ra, đứng dậy nói.

Hạ Tranh nửa tin nửa ngờ.

“Cảm ơn.”

Khóe môi anh khẽ cong lên dịu dàng:

“Đi ăn gì đây?”

“Phía trước có một quán canh củ sen khá ngon, củ sen ở đó rất bở, ăn rất hợp,” cô ngập ngừng một chút, “trợ lý của em vừa quay lại đây rồi, em muốn gọi cô ấy đến ăn cùng, được không?”

Ôn Thời Niên suy nghĩ nhưng không trả lời ngay.

Hạ Tranh lại bổ sung:

“Hôm nay cũng không tiện gọi đồ ăn ngoài, một mình cô ấy ăn cũng không thuận tiện lắm, đương nhiên nếu anh không muốn thì…”

“Ừ, gọi cô ấy đến đi.”

Hạ Tranh gọi điện cho Mã Duyệt.

Mã Duyệt nhanh chóng đến nơi. Vừa bước vào nhà hàng, cô ấy vẫn như thường lệ chào hỏi Hạ Tranh, nhưng nói được nửa câu thì bất chợt nhìn thấy Ôn Thời Niên ngồi bên cạnh, cả người như bị bấm nút dừng, trở nên dè dặt và khách sáo.

Ngoan ngoãn ngồi xuống đối diện Hạ Tranh:

“Chào Ôn Tổng.”

Ôn Thời Niên đặt tách trà đã rót sẵn trước mặt cô:

“Chào cô.”

Mã Duyệt không dám tùy tiện trước mặt anh, chỉ có thể lén đá chân Hạ Tranh dưới gầm bàn để giải tỏa sự kinh ngạc trong lòng.

Đợi đến khi Ôn Thời Niên tạm thời rời đi, cô ấy lập tức ghé sát Hạ Tranh, hạ giọng hỏi:

“Vị đại Phật này sao lại xuất hiện ở đây vậy?”

“Có lẽ gần đây anh ấy khá rảnh.” Hạ Tranh trả lời nghiêm túc.

“Anh ta với chị… vẫn chưa chia tay à?” Mã Duyệt khoa trương bẻ ngón tay đếm: “Tháng mười một, tháng mười hai, tháng một, tháng hai… bốn tháng rồi!”

Nhưng thời gian họ thực sự ở bên nhau còn chưa đến nửa tháng.

Hạ Tranh khẽ xoa tóc cô:

“Đều như nhau cả thôi.”

“Như nhau chỗ nào?” Mã Duyệt cảm thấy cô có thể bình thản như vậy là vì chưa hiểu rõ anh, “Em chưa từng nghe nói anh ta quen ai quá ba ngày, nhanh nhất có khi còn chưa đến một ngày.”

“Vậy em có biết tiêu chuẩn chọn bạn gái của anh ta là gì không?”

Mã Duyệt tưởng cô biết, lập tức lắc đầu, chờ Hạ Tranh giải đáp. Nhưng Hạ Tranh cũng không rõ:

“Chị đang hỏi em mà.”

“Em sao mà biết được? Dù sao cũng cảm giác toàn là người trong giới thôi,” Mã Duyệt nói bâng quơ, “vậy chị quen anh ta lâu như vậy, chị được gì rồi? Em nghe nói anh ta ra tay rất hào phóng, ai từng theo anh ta đều không thiệt.”

Hạ Tranh: “…”

Xem ra anh đúng là đã tạo được “danh tiếng” trong giới giải trí nội địa.

Cô không biết người khác định nghĩa “không thiệt” là gì, nhưng cô cảm thấy anh đã giúp mình rất nhiều.

Nếu không, lúc đó cô thật sự không biết phải xoay đâu ra ba trăm nghìn.

Ít nhất cũng khiến cô có thể thở phào một hơi.

Mã Duyệt còn muốn nói gì đó, nhưng Ôn Thời Niên đã quay lại, cô lập tức chuyển đề tài, không để lộ việc họ vừa bàn tán về anh.

Ăn xong, Hạ Tranh định đi thanh toán thì mới phát hiện Ôn Thời Niên đã trả tiền rồi.

Hơn nữa còn chuyển cho cô năm trăm tệ để trả tiền vé xem phim.

Nhiều hơn rồi.

Nhưng vì có Mã Duyệt ở đó, cô cũng không nói gì với anh, cũng không nhận.

Xuống bằng thang máy, Hạ Tranh định vào siêu thị mua vài đồ dùng sinh hoạt.

Nhưng trong siêu thị đông nghịt người, đành bỏ cuộc.

Lúc này đã qua giờ ăn, trời dần tối. Khi xe chạy dọc bờ sông, ánh đèn phản chiếu từ các tòa nhà cao tầng hai bên.

Bất giác tạo cho cô cảm giác như đang quay lại Thượng Hải.

Ôn Thời Niên lái xe, thuận theo ánh nhìn của cô mà liếc qua, chủ động phá vỡ sự im lặng:

“Không ngờ nơi này tuy chỉ là một thị trấn, nhưng cái gì cũng có.”

“Ừ.” Hạ Tranh đáp.

Mã Duyệt ngồi phía sau khẽ chọc vào vai cô, nhỏ giọng nói:

“Hoắc Khởi Quân và mấy thầy trong đoàn đều ở đây, nghe nói chỉ tiền thuê thôi cũng phải một hai vạn.”

“Đắt vậy sao?”

“Nghe nói rất nhiều minh tinh, diễn viên đều sống ở đó, lại còn hướng ra sông, đắt cũng là chuyện bình thường.”

Hạ Tranh biết rằng thuê nhà sẽ thuận tiện hơn rất nhiều, nhưng với tình hình hiện tại, cô thật sự không nỡ tiêu khoản tiền đó. Cô quay sang nhìn Mã Duyệt:

“Khách sạn em đang ở thế nào? Nếu thật sự không quen, chúng ta có thể đi thuê một căn rẻ hơn.”

“Thôi khỏi, em ở khách sạn còn được hoàn tiền. Nếu đi thuê nhà thì ai thanh toán cho chúng ta? Tiết kiệm được chút nào hay chút đó.”

Ôn Thời Niên ở trong giới này lâu rồi.

Nhìn dòng tiền vài trăm triệu tới lui, anh luôn cảm thấy người trong giới giải trí ai cũng sống ở mức “cao cấp”. Chỉ một chuyện nhỏ bị lơ là cũng có thể bị xé to chuyện. Nhưng ở những nơi anh không nhìn thấy, vẫn có người đang sống một cuộc đời giản dị và nghiêm túc.

Sau khi xuống xe, Mã Duyệt gửi cho Hạ Tranh một tin nhắn WeChat:

“Trước đây em cứ nghĩ kiểu đại lão như anh ta chắc khó gần lắm, không ngờ còn dễ chịu hơn mấy người trong công ty mình.”

Hạ Tranh trả lời một chữ: “Ừ.”

Ôn Thời Niên không nhìn cô, nhưng đoán được cô đang xem gì, thản nhiên hỏi:

“Trợ lý nhỏ của em đánh giá anh thế nào?”

“Cô ấy nói anh rất dễ gần.”

“Em cũng nghĩ vậy à?”

Cô tránh trả lời trực tiếp:

“Ít nhất là hiện tại.”

Ôn Thời Niên hiểu ý trong lời cô, khẽ cong môi cười.

Khi gần đến khách sạn, anh đột nhiên dừng xe trước một siêu thị ven đường.

“Những thứ em cần mua, ở đây có được không?”

Hạ Tranh sững lại.

Cô tưởng anh sẽ không để ý, không ngờ anh vẫn nhớ trong lòng.

Cô phát hiện kiểu người như anh, một khi muốn đối tốt với ai đó, có thể chu đáo đến từng chi tiết.

Nhưng khi không muốn, thì cũng y hệt như vậy.

Đúng là kiểu “một trời một vực”.

Cô xuống xe vào siêu thị, vô tình thấy tin nhắn của Hoắc Khởi Quân trong nhóm — anh ta đã quay lại, còn mang theo rất nhiều đặc sản, mời những người chưa ăn tối đến chỗ anh ăn cùng.

Trong nhóm, rất nhiều diễn viên trẻ hưởng ứng, nhưng ai cũng biết ngày mai sẽ quay lại làm việc, giờ này còn ra ngoài ăn uống chắc chắn sẽ để lại ấn tượng không tốt với đạo diễn. Vì vậy mọi người không nhận lời, nhưng cũng không để lời mời của anh bị “lạnh”, mà lần lượt khoe đặc sản mình mang về, hẹn sẽ chia sẻ cùng đoàn phim.

Hạ Tranh nghĩ một chút, cũng chọn hai túi đặc sản quê nhà, để tránh bị người khác dị nghị.

Dịch và biên tập bởi Mẹ Bông Bom!!!

Ôn Thời Niên cầm một hộp kẹo cao su, đứng chờ cô ở quầy thanh toán. Cô đặt đồ lên, đang định trả tiền thì anh đã thanh toán xong.

Hạ Tranh lập tức nhớ đến năm trăm tệ lúc trước.

Cô xách túi ni-lông, gọi anh lại trước cửa siêu thị:

“Ôn tiên sinh, tiền vé xem phim hôm nay không hết nhiều như vậy.”

Đương nhiên anh biết:

“Cứ giữ đi.”

Hạ Tranh lắc đầu:

“Trước đây em đã nhận của anh rất nhiều tiền rồi.”

“Như vậy mà gọi là nhiều?” anh hỏi lại một cách chân thành.

Hạ Tranh im lặng.

Nghiêm túc nói:

“Nhưng đó cũng là…”

“Lấy cái khí thế lúc em nhận hai vạn của anh ra đi,” anh hơi nghiêng đầu, như đang suy nghĩ, “nếu em không nhận gì cả, anh cũng sẽ rất khó xử.”

Hạ Tranh lập tức hiểu ra.

Số tiền này đối với anh chẳng đáng là gì, anh chỉ muốn mua một chút niềm vui từ cô.

Ở một góc độ nào đó, bọn họ cũng xem như mỗi người lấy thứ mình cần.

“Vậy anh chuyển thêm chút nữa, em nhận luôn một thể.” Hạ Tranh cũng quyết liều.

“Được,” anh nở nụ cười hài lòng, “bao nhiêu?”

“Năm nghìn.”

Ôn Thời Niên còn tưởng cô sẽ đòi con số lớn hơn, nghe vậy thì im lặng một thoáng:

“Không đòi thêm à?”

Cô lắc đầu:

“Năm nghìn là đủ.”

Dù có liều đến đâu, cô vẫn có giới hạn của mình.

“Được.”

Anh chuyển tiền, Hạ Tranh nhận luôn cả năm trăm trước đó. Ngồi ở ghế phụ, cô không biểu cảm gửi lại một sticker “Cảm ơn ông chủ”.

Ôn Thời Niên bật cười không tiếng động.

Chống cằm, lười biếng hỏi:

“Em mua hai túi kỷ tử khô làm gì?”

Cô nói thật lý do.

Ôn Thời Niên lại bật cười, nhưng cũng nhận ra cô đang cố gắng hòa nhập, nhàn nhạt nói:

“Cũng tốt.”

Đến khách sạn.

Hạ Tranh nhận được cuộc gọi từ Hoắc Khởi Quân. Vừa trả lời anh ta, vừa âm thầm quan sát biểu cảm của Ôn Thời Niên — anh bình thản, ung dung ra hiệu cô đưa thẻ phòng, rồi tự mở cửa bước vào trước.

Hoắc Khởi Quân đầu tiên hỏi cô đã ăn chưa, sau đó hỏi đã thuộc lời thoại chưa, cuối cùng hỏi cô có ý tưởng gì cho mấy cảnh quay sắp tới không.

Hạ Tranh không có nhiều ý tưởng.

Cô trả lời đúng sự thật rồi cúp máy, bước vào phòng.

Vừa vào đã cảm nhận rõ nhiệt độ ấm hơn hẳn.

Ôn Thời Niên đã cởi áo khoác, xắn tay áo sơ mi, ngồi bên cửa sổ vẽ tranh.

Ánh đèn bàn màu vàng ấm phía sau chiếu lên gương mặt góc cạnh của anh. Cô phát hiện người này thật sự có một gương mặt rất dễ khiến người khác hiểu lầm — đặc biệt là khi anh tập trung, sống mũi cao và hốc mắt sâu đón lấy ánh sáng trên đỉnh đầu, tạo nên những mảng bóng đậm, đôi mắt lạnh lẽo toát ra cảm giác xa cách không thuộc về thế giới này.

Không còn vẻ thực dụng của một kẻ nắm giữ tư bản.

Bản thân anh giống như một thế giới riêng.

Hạ Tranh biết rõ đây chỉ là ảo ảnh do vẻ ngoài của anh tạo nên.

Nhưng vẫn không nhịn được, lấy điện thoại chụp một tấm.

Anh hoàn toàn không phát hiện.

Cô cũng không làm phiền anh, lấy kem đánh răng và dầu gội vừa mua, đi vào phòng tắm.

Khi cô bước ra, anh vẫn giữ nguyên tư thế lúc trước.

Chỉ là cây bút chì trong tay đã đổi thành cọ vẽ.

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Mặt cô đỏ bừng lên.

Không rõ là do bị sặc hay vì tức giận, anh chu đáo rút một tờ giấy đưa cho cô.

“Anh đang vẽ cái gì vậy?” Hạ Tranh luống cuống lau mặt.

Anh bình thản nhướng mày:

“Khó hiểu lắm sao?”

Hạ Tranh chỉ vào bức tranh đã hoàn thành gần một nửa:

“Anh tháo nó ra cho em—”

“Em gái, em có biết một bức tranh của anh đáng giá bao nhiêu không?”

“Vậy anh còn định đem bức này đi triển lãm bán à?” Hạ Tranh vừa xấu hổ vừa tức giận.

“Cái đó thì không,” anh lại vẽ thêm một nét, ung dung giải thích: “Anh sao nỡ chứ.”

Hạ Tranh âm thầm siết chặt nắm tay.

Trong tranh là bóng lưng uyển chuyển của một thiếu nữ, vòng eo hơi cong xuống, phần hông nhô lên, cùng mái tóc buông dài theo cánh tay — tất cả đều toát lên ý đồ không mấy trong sáng của người vẽ.

Anh nghiêm túc nói:

“Đây là lần đầu tiên anh vẽ kiểu này.”

Hạ Tranh đã giật lấy khung tranh khỏi bảng vẽ, anh hoàn toàn không có ý định giành lại, chỉ lặng lẽ nhìn cô.

Cô quan sát những chiếc đinh trên khung, tìm dụng cụ nhổ đinh rồi tháo tấm toan xuống.

Đặt lại khung tranh trước mặt anh:

“Cái này trả anh.”

Anh khoanh tay trước ngực:

“Bức tranh này có chỗ nào khiến em không hài lòng sao?”

“Em không hài lòng chỗ nào hết.”

“Vậy đưa đây, anh sửa.”

“Còn sửa được nữa sao?” Hạ Tranh vặn tấm toan trong tay, đưa đến trước mặt anh.

Anh không đổi sắc mặt, rút con dao rọc giấy trong tay ra.

Trực tiếp rạch hai đường lên tấm toan.

Hạ Tranh giật mình.

Anh xoay lưỡi dao về phía mình, đưa dao cho cô:

“Dùng cái này.”

Hạ Tranh tuy không hài lòng, nhưng cũng không cực đoan đến vậy.

Cô tiện tay đẩy con dao sang, đặt lên bàn dụng cụ bên cạnh:

“Không cần.”

“Hài lòng chưa?” anh cầm điện thoại lên hỏi.

Hạ Tranh nhất thời không biết nói gì.

Dù cách xử lý này không phải ý định ban đầu của cô, nhưng ở một mức độ nào đó cũng khiến cô đạt được mục đích.

Cô giữ tấm toan, không phản bác.

Lúc này, anh lại giơ điện thoại lên, hướng về phía cô:

“Vậy bây giờ anh phải yêu cầu em bồi thường rồi. Trên thị trường, tranh cỡ này giá từ năm mươi vạn đến hai trăm vạn, anh tính cho em rẻ thôi, năm mươi vạn.”

Hiện tại Hạ Tranh thật sự có số tiền này để bồi thường.

Cô rơi vào im lặng ngắn ngủi.

Thấy cô suy nghĩ nghiêm túc, anh “tốt bụng” bổ sung:

“Dollar.”

Hạ Tranh hiểu ngay.

Đô la Mỹ.

Quy đổi ra tiền tệ trong nước là hơn ba triệu.

Trước đây cô còn từng nghĩ có nên trả lại ba trăm nghìn cho anh không.

Kết quả là anh hoàn toàn dập tắt suy nghĩ đó của cô.

Anh rõ ràng đang ép giá cô.

Hạ Tranh đáp:

“Ba trăm nghìn.”

Anh lắc đầu:

“Không bớt một xu.”

“Anh đang tống tiền tôi.”

“Tranh ở trong tay em, dao cũng là em đặt, sao lại tính là anh tống tiền em được?” anh bình thản giải thích, “hơn nữa tranh của anh không thiếu thị trường, anh không cần phải vì cái giá thấp nhất mà đi ép em.”

Lúc này Hạ Tranh mới hiểu ý nghĩa của việc anh đưa dao vào tay cô.

Từ đầu đến cuối đều là tính toán.

Thấy cô đã hiểu ra, anh ngẩng đầu khỏi chiếc điện thoại, khẽ cười:

“Vậy em định bồi thường, hay là muốn thương lượng với anh?”

“Cả hai đều không thì sao?”

“Vậy anh chỉ còn cách báo cảnh sát thôi.”

Hạ Tranh đương nhiên không tin.

Nhưng với kiểu người như anh, cũng khó mà nói trước được — bề ngoài là một nghệ sĩ, bản chất lại là một nhà tư bản.

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

“Không thể nói là đối phó, chỉ là nếu anh và em không thương lượng được, thì chỉ có thể để luật sư nói chuyện với em.”

Hạ Tranh tin là thật, không tự nhiên ho khẽ một tiếng:

“Anh tắt camera đi, em nói chuyện với anh.”

Anh bấm dừng.

Lật úp điện thoại xuống bàn dụng cụ bên cạnh.

Khoanh tay ra hiệu cô nói.

“Em chưa cho phép mà anh đã dùng hình ảnh của em, đó là xâm phạm danh dự—”

“Em nhìn chỗ nào ra đây là em?”

Hạ Tranh cứng họng.

Quả thật không có chi tiết nào chứng minh đó là cô.

Nhưng cô gái trong tranh mặc quần áo giống cô.

Cô chỉ nhìn một cái là nhận ra đó là chính mình.

Nhưng những điều này lại không đứng vững trong một cuộc tranh luận chính thức.

Sau một hồi suy nghĩ, cô đột nhiên đổi giọng:

“Ôn Thời Niên, anh bắt nạt người ta—”

“Anh bắt nạt ai?” anh hoàn toàn không ăn chiêu này, “lúc em nói với luật sư của anh, em cũng định nói như vậy à?”

Hạ Tranh cắn môi.

Bỏ mặc tất cả, chơi liều ngồi xuống bên cạnh:

“Vậy anh cứ kiện em đi.”

“Được.”

Thấy anh thật sự định liên hệ luật sư, Hạ Tranh vội vàng nhào tới chiếc bàn trà cạnh anh — nơi đặt điện thoại — giữ lấy máy:

“Nhưng không phải là anh tự rạch hỏng sao?”

“Tranh ở trong tay em, trên dao cũng có dấu vân tay của em, sao lại đổ cho anh được?”

Hạ Tranh không cam lòng mím môi.

Còn định nói gì đó, anh liếc qua chiếc điện thoại đặt ở đầu giường của cô:

“Tắt ghi âm đi, anh nói chuyện nghiêm túc với em.”

Cô tắt ghi âm.

Giả vờ bình tĩnh bước về phía anh, nhưng ánh mắt thăm dò đã bộc lộ sự thất thế của cô.

“Anh không cần tiền của em, em để anh vẽ lại một bức, coi như xong.”

“Em còn phải để anh vẽ nữa à?”

“Ừ.”

Hạ Tranh nhận ra mình đã bị anh nắm thóp hoàn toàn.

Nhưng cũng không còn cách nào khác, đành cứng đầu hỏi:

“Anh muốn vẽ thế nào?”

“Cởi ra, ngồi lên đây.” anh liếc qua đùi mình, nói.

Vui lòng giúp chúng tôi kiểm duyệt nội dung truyện và báo cáo lỗi nếu có thông qua khung thảo luận.

Luận Bàn Truyện:

Lên đầu trang