Hạ Tranh không buồn đáp lại sự khiêu khích của anh.
So với sự mãnh liệt trước đó, lúc này cô cảm thấy rất dễ chịu, cả thể xác lẫn tinh thần đều thư thái. Nằm trên giường, không cần anh làm gì thêm, cô đã chủ động gác chân lên lưng anh.
Ôn Thời Niên không nhìn thấy mặt cô, nhưng nghe được giọng nói, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười vừa bất lực vừa dịu dàng.
“Thoải mái như vậy mà em còn muốn chia tay với anh à?”
“Chuyện nào ra chuyện đó~”
Ôn Thời Niên cảm thấy mình thật sự không thể nói rõ với cô. Những gì cô muốn, anh đều có thể cho, không hiểu sao cô cứ nhất định phải đi vòng vèo như vậy.
Rõ ràng chỉ cần dỗ dành anh một chút là xong, nhưng cô lại cứ để những chuyện mà anh cho là không quan trọng chen ngang.
Ôn Thời Niên cũng hiếm khi còn tranh cãi đúng sai với cô nữa.
Chỉ toàn tâm toàn ý chìm đắm trong cuộc hoan ái.
Hạ Tranh được anh chiều chuộng rất tốt, nhìn anh cũng thuận mắt hơn vài phần. Sau khi kết thúc, cô không còn so đo những lời thô tục khó nghe trước đó của anh, chủ động nép vào lòng anh.
Anh thuận thế ôm lấy eo cô, vẫn không quên trêu chọc:
“Không phải em còn muốn chia tay với anh sao? Chui vào lòng anh làm gì?”
“Thế chẳng phải anh nói không chiều em sao? Vậy mà còn…”
Chưa dứt lời, anh đã đè lên, dùng môi chặn miệng cô lại.
Anh kiên nhẫn dạy dỗ:
“Không phải anh đã nói rồi à, nói chuyện tử tế với anh, anh sẽ chiều em sao?”
Hạ Tranh lập tức im miệng, vòng tay ôm lấy cổ anh, nhưng vẫn không nhịn được mà nũng nịu:
“Chẳng phải là tại anh sao? Em nói chuyện với người khác đâu có như vậy.”
“Vậy là chỉ cay nghiệt với anh thôi?”
“Anh cũng thế mà.” Trước mặt người ngoài thì giống một quý công tử không nhiễm bụi trần, sau lưng lại là một kẻ toàn nói lời tục tĩu…
Ôn Thời Niên suy nghĩ nghiêm túc về lời cô, rồi không nói gì, chỉ nhẹ nhàng cắn lên cổ cô một cái.
Hạ Tranh không hiểu chuyện gì.
Anh ngẩng đầu, ghé sát tai cô thì thầm:
“Nhưng bản chất anh vốn là một kẻ thấp kém như vậy, mà anh muốn em yêu cả mặt thấp kém đó của anh.”
“Anh nằm mơ đi.” Hạ Tranh không phục.
“Nhưng anh cũng rất dễ dỗ,” anh nói, “em làm nũng với anh một chút, mềm mỏng một chút, có vài chuyện sẽ qua thôi. Đừng nghĩ đến việc đấu cứng với anh, người chịu khổ chỉ có em thôi, hiểu chưa?”
Anh đang dạy cô cách xử lý cảm xúc của anh, nhưng Hạ Tranh lại không cam tâm:
“Nếu anh thích kiểu người biết làm nũng, biết mềm mỏng, thì anh nên đi tìm một người vốn đã như vậy, chứ không phải muốn biến em thành kiểu người đó.”
“Nhưng anh muốn nghe em làm nũng với anh,” anh vùi mặt vào cổ cô, mang theo chút buồn ngủ mơ màng, “lời gì qua miệng em cũng khiến người ta thấy rất… mê.”
Chỉ cần thay chữ cuối bằng “thích” thì khó đến thế sao? Nhịp tim vốn đang xao động của cô bị anh ép tạm dừng. Cô giơ tay định đẩy anh ra, lại nghe anh tựa vào xương quai xanh của cô, lẩm bẩm:
“Bé con, gọi anh một tiếng ‘anh trai’ nữa đi?”
Hạ Tranh: “……”
Cô không để ý đến anh, anh lại bắt đầu dỗ dành, giọng vừa tủi thân vừa mơ hồ:
“Chỉ lúc trêu anh mới chịu gọi thôi à?”
Trái tim Hạ Tranh lại mềm xuống.
Cô quay mặt đi, không được tự nhiên:
“A… anh trai…”
“Ừ?” Anh lại gần cô hơn một chút: “Không nghe rõ.”
Hạ Tranh đành quay lại:
“Anh trai.”
“Ừ.” Anh đáp, đồng thời khẽ hôn lên môi cô.
Cô không khỏi sững lại.
Bỗng nhớ đến một cảnh trong ‘Trước Khi Tuyết Rơi’ — cô và Hoắc Khởi Quân ngồi trên đống cỏ phía sau đám đông và đống lửa trại, ngắm sao. Hai con người khác biệt về thân phận, giai cấp, dân tộc và tuổi tác, nhưng trong khoảnh khắc đó lại cố gắng thấu hiểu cuộc đời của nhau.
Thiếu nữ do cô thủ vai buông bỏ khúc mắc, lần đầu tiên nhìn thẳng vào mắt Hoắc Khởi Quân:
“Anh trai, anh phải sống thật tốt nhé.”
Cô bỗng hiểu phần nào lý do anh luôn muốn hơn thua với Hoắc Khởi Quân — thứ mà anh phải dỗ dành mới có được từ cô, thì Hoắc Khởi Quân lại dễ dàng có được trong phim.
Nhất thời Hạ Tranh không biết nên nói anh là ngây thơ hay trẻ con.
Nhưng đúng lúc đó, cô lại bật cười, không nhịn được mà hôn lên mặt anh một cái. Còn anh thì đã tựa vào cổ cô ngủ mất, hơi thở đều đặn.
**
Hôm nay, Hạ Tranh lại có cảnh quay đêm.
Buổi trưa tỉnh dậy, cô liền đi thẳng đi trang điểm. Lúc rửa mặt xong rời khỏi phòng, Ôn Thời Niên vẫn chưa tỉnh. Chăn bị anh hất ra để lộ một mảng da lớn từ xương cụt đến cổ, mái tóc đen dài rủ xuống che đi một phần chân mày và đôi mắt, chỉ còn lại đường nét xương rõ ràng cùng góc nghiêng hoàn mỹ—đẹp đến mức giống như thiên thần sa ngã bước ra từ tranh sơn dầu, vừa thuần khiết lại vừa mê hoặc.
Hạ Tranh không có ý đánh thức anh, nhẹ tay khép cửa rồi rời đi.
Mãi đến buổi chiều, cô mới nhận được tin nhắn của Ôn Thời Niên. Anh gửi cho cô một địa chỉ khu chung cư cùng mật mã khóa cửa, bảo cô sau khi tan làm thì đến đó tìm anh.
Hạ Tranh không biết từ lúc nào anh lại có nhà ở đây. Hơn nữa, khu này nằm đối diện khu nhà của Hoắc Khởi Quân, dù là thuê hay mua cũng đều không rẻ.
Cô trả lời thành thật:
“Hôm nay bọn em phải quay xuyên đêm, sáng mai mới về được.”
Anh không trả lời.
Hạ Tranh cũng không để tâm.
Đến khi quay xong, đã là rạng sáng hôm sau. Lúc cô cùng đoàn làm phim xuống núi, phía chân trời đã bắt đầu le lói ánh sáng. Tối nay vẫn còn cảnh đêm, mọi người đều im lặng lên xe rời đi, không ai nói thêm lời nào.
Hạ Tranh đến địa chỉ mà Ôn Thời Niên đưa.
Nơi này kém hơn nhiều so với khu nhà của anh ở Thượng Hải, cả về an ninh lẫn môi trường, nhưng vẫn được xem là tốt nhất khu vực. Xung quanh có thể nhìn thấy sông nước bao quanh và núi xanh phía xa.
Cô bất giác tính toán, với cát-xê hiện tại của mình thì phải quay bao lâu mới mua nổi một căn ở đây.
Đang miên man suy nghĩ, thang máy đã đến.
Mỗi tầng có bốn căn hộ. Cô tìm đúng số phòng, nhập mật mã, cửa liền mở ra. Trong phòng yên tĩnh, chỉ có ánh sáng nhàn nhạt chiếu vào từ cửa sổ. Cửa hai phòng ngủ đều đóng kín. Cô nhẹ nhàng đẩy một cánh cửa, bên trong tối đen, không có ai, thậm chí lớp nilon bảo vệ trên nệm còn chưa bóc.
Vậy chắc Ôn Thời Niên ngủ ở phòng còn lại.
Hạ Tranh không muốn làm phiền anh, đi thẳng về phía bếp. Từ hôm qua đến giờ cô chỉ ăn một bữa, lúc này nhìn thấy rau sống cũng cảm thấy có thể ăn được.
Cô mở tủ lạnh—quả nhiên trống trơn. Cô lấy trứng và rau mình mua mang theo, định làm một phần salad đơn giản rồi đi ngủ.
Đang đứng trong bếp trộn rau, cô bỗng cảm thấy phía sau nóng lên. Giật mình quay lại, nhưng người phía sau dường như không hề để ý, vòng tay ôm lấy cô, những ngón tay lạnh trắng thon dài ngang nhiên luồn vào vạt áo cô, áp lên người cô.
Hạ Tranh sững sờ.
Cô quay đầu lại, chỉ thấy một gương mặt đẹp đến mức gần như hoàn mỹ đang lười biếng tựa lên vai mình, giọng còn ngái ngủ:
“Em đang làm gì vậy?”
Hạ Tranh vừa xấu hổ vừa bực bội.
Ngoài cửa sổ trời vừa hửng sáng, mây xám che đi phần lớn ánh sáng. Trong căn bếp không bật đèn, không gian mờ tối, gió thổi vào làm tà váy dài đến gối của cô khẽ lay động.
Dịch và biên tập bởi Mẹ Bông Bom!!!
Cô giơ tay đánh mạnh lên người anh:
“Bỏ ra.”
Nhưng anh lại càng siết chặt hơn, ép sát từ phía sau.
Hạ Tranh nhận ra cách nói của mình không đúng, đành hạ giọng:
“Ôn tiên sinh, anh có thể buông em ra trước, để em ăn chút gì được không?”
“Ừ.” Anh xoay cô lại, trực tiếp vén áo cô lên, cúi xuống hôn nơi dưới xương quai xanh.
Hạ Tranh nhìn căn bếp với cửa kính và ban công không hề che chắn, trong đầu chỉ có một ý nghĩ—anh đúng là điên rồi.
Vùng eo bụng mịn màng của cô lộ ra hoàn toàn. Cô khẽ cầu xin:
“Ôn tiên sinh…”
Anh ngẩng đầu, vẫn không buông tay:
“Hửm?”
“Anh đợi em ăn xong đã.”
“Anh cũng đói,” anh lười biếng nghiêng đầu, “hay là em vừa ăn vừa… cho anh ăn?”
Khung cảnh đó quá mức ám muội.
Chỉ tưởng tượng thôi, tai Hạ Tranh đã nóng lên. Cô do dự cắn môi:
Ánh mắt dừng lại trên làn da dưới xương sườn cô.
Hạ Tranh bị nhìn đến đỏ mặt, định dùng tay che lại, nhưng anh gạt ra, lại cúi xuống hôn tiếp.
“Cho anh thêm một chút nữa.”
Dù xấu hổ, cô cũng chỉ có thể mặc anh.
Người này thật sự chưa bao giờ khiến cô “thất vọng”—mới hôm qua còn vì lời anh nói mà thay đổi cái nhìn, hôm nay đã lại trở về như cũ.
Anh càng lúc càng không kiềm chế.
Ánh mắt cũng trở nên sâu thẳm hơn. Trong lòng Hạ Tranh dấy lên cảm giác không lành, cô kéo áo trước ngực, nghiêng người tránh ánh nhìn của anh:
“…Em muốn ăn.”
Giọng cô mang theo chút lấy lòng và dè dặt—rõ ràng là sợ anh làm gì đó ngay tại đây.
Anh hơi tỉnh táo lại, chỉnh lại quần áo cho cô:
“Ừ, ăn đi. Anh đi tắm.”
Hạ Tranh không dám nói thêm, sợ lỡ lời khiến anh đổi ý.
Chỉ khẽ “vâng” một tiếng.
Anh đi thẳng vào phòng tắm trong phòng ngủ.
Khi anh ra ngoài, cô đã ăn xong, rửa mặt đơn giản, đang rửa bát. Anh lặng lẽ nhìn cô—cô mặc một chiếc váy nhung tăm không hề tôn dáng, phía trên là áo len cardigan cổ búp bê, thân hình vốn mảnh mai bị che kín, chẳng còn đường cong nào rõ rệt.
Nhưng anh vẫn nhìn cô rất lâu.
Cho đến khi cô quay lại nhìn anh, anh mới bình thản dời mắt:
“Đi ngủ thôi.”
“Ừ.” Hạ Tranh vừa nói vừa buông tay áo xuống.
Cô không mang theo đồ ngủ.
Xin anh quần áo, anh hạ mắt:
“Ngủ với anh còn cần mặc đồ à?”
Hạ Tranh: “……”
Cô cắn môi:
“Thói quen cá nhân.”
Anh tìm một chiếc sơ mi ném cho cô.
Hạ Tranh không nhận. Anh nghi hoặc nghiêng đầu nhìn cô. Cô không dám nói là sợ mặc cái này sẽ bị anh “bắt nạt” dữ hơn, chỉ đành lúng túng tìm cớ:
“Mặc cái này đi ngủ… có phải hơi… xa xỉ quá không?”
“Mặc đi,” Ôn Thời Niên thản nhiên nói, “không thì em chẳng còn gì để mặc.”
Hạ Tranh do dự một lúc, cuối cùng vẫn nhận lấy.
“Ừ.” Anh đã nghiêng người, nhắm mắt lại.
“Tại sao lại không ngủ được?” Cô nằm xuống bên cạnh anh.
“Không ngủ được thôi.” Anh đáp hờ hững.
Hạ Tranh cảm thấy lịch sinh hoạt của anh thật sự… quá mức khó hiểu.
Quay lưng lại với anh, cô vẫn không nhịn được dặn dò:
“Anh nên ngủ sớm một chút thì hơn.”
“Ừ,” anh thuận tay kéo cô vào lòng, bàn tay tự nhiên luồn vào trong áo cô.
Hạ Tranh lập tức không dám cử động.
May mà ngoài chuyện đó ra, anh không có thêm hành động nào khác. Chẳng bao lâu sau, phía sau đã vang lên hơi thở đều đặn của người đang ngủ say.
Lúc này Hạ Tranh mới để ý thấy trong góc phòng có một bức tranh anh vẽ dở, trên bàn dụng cụ bên cạnh còn bày la liệt màu vẽ chưa thu dọn. “Căn bệnh nghèo” của cô lại phát tác, cô đứng dậy, giúp anh đậy kín tất cả các tuýp màu, rồi mới quay lại giường.
Nhưng gần như vừa nằm xuống, tay anh lại đặt lên trước ngực cô.
Hạ Tranh: “……”
Người này đúng là…
Thôi vậy.
Cô quyết định nhịn anh thêm lần nữa.
Nhưng giấc ngủ của anh lại chẳng hề yên ổn.
Không chỉ tay ôm chặt cô, chân cũng quấn lấy cô. Chỉ cần quay đầu lại là có thể nhìn thấy gương mặt ngủ nửa kín nửa hở của anh, bờ vai săn chắc trải dài, toát lên sức hút khó tả.
Nếu không phải anh đang ngủ, Hạ Tranh thậm chí còn nghĩ anh đang cố ý quyến rũ mình. Nhưng gương mặt đang say ngủ kia lại không hề có ý đồ gì, ngược lại còn mang nét thanh lãnh vô tội như thiên thần.
Cô ép mình nhắm mắt, không cho phép bản thân nghĩ lung tung nữa.
Nhưng đúng lúc đó, tay anh lại bắt đầu động đậy, như có như không mà vuốt ve.
Hạ Tranh: “……”
Cô cẩn thận gỡ tay anh ra. Nhưng chưa được bao lâu, nó lại đặt trở lại. Lặp đi lặp lại mấy lần, cô cũng đành bỏ cuộc.
Hạ Tranh xoay người, định gọi anh dậy. Nhưng vừa nhìn vào gương mặt đó, cô lại chẳng nói được gì.
Cô khẽ chọc chọc vào má anh. Xác định anh sẽ không tỉnh, cô mới cẩn thận đặt một nụ hôn lên môi anh.
Cảm ơn bạn ẩn danh đã donate 100k!
Mình đang hết sức cố gắng để duy trì web truyện này. Nhưng có thể do lý do khách quan mà tới 1 ngày nào đó bạn không thể truy cập được... thì cũng đừng hoang mang nhé 😌 Mình vẫn luôn ở đây: Ghé nhóm Facebook để không lạc mất nhau!
Thời gian là thanh xuân, mình đem thanh xuân đổi hết lấy ngôn tình. Nên nếu có thể donate giúp mình vài đồng phấn son bạn nhé!
Techcombank – Lê Ngọc Châm: 9956568989
PayPal: lechamad@gmail.com

Me Bong bom ơi, sao chưa hết tháng mà không đoc tiếp được vậy
Me Bong bom ơi, sao chưa hết tháng mà không đoc tiếp được vậy , bạn ơi
Bạn ơi, hết thời hạn 30 ngày, là hệ thống khóa VIP lại. Muốn đọc tiếp bạn cần gia hạn thêm nhé.