Khi Thẩm Nghi bước ra khỏi tòa nhà công ty, cơn mưa lớn vẫn đang trút xuống như thác.
Gió lạnh cuối thu hòa lẫn những hạt mưa và đá lạnh li ti, mang theo cái rét thấu xương luồn thẳng vào cổ áo cô.
Đèn giao thông ở ngã tư liên tục chuyển màu, từng chiếc xe lớn nhỏ lướt qua bên cạnh, bắn lên những vệt nước mưa.
Chiếc ô Thẩm Nghi cầm trong tay không mấy chắc chắn. Một cơn gió mạnh thổi tới, suýt nữa hất tung cả tán ô.
Người cô đã ướt đến bảy tám phần, nước mưa cũng ngấm đầy vào giày.
Đang nghiến răng bước tiếp trong mưa, cô chợt nhận ra bên lề đường từ lúc nào đã xuất hiện một chiếc xe yên lặng chạy tới. Tốc độ xe chậm dần, đi song song theo bước chân cô.
Cửa kính xe hạ xuống, để lộ gương mặt điềm tĩnh của Chu Tòng Cẩn.
“Lên xe đi.”
Xuyên qua màn mưa, anh hơi nâng cao giọng.
Trước khi nhìn thấy anh, Thẩm Nghi không cảm thấy tình cảnh hiện tại của mình có gì quá khó xử.
Cô cố chấp kéo thấp chiếc ô, che khuất gương mặt rồi tiếp tục bước đi, giống hệt lần trước, hoàn toàn phớt lờ anh.
Chu Tòng Cẩn không rời đi.
Anh nhẹ nhàng giữ chân phanh, kiên trì lái xe theo bên cạnh cô.
Xung quanh đều là dòng người tan làm. Đã có không ít người đi ngang quay đầu nhìn sang, tò mò quan sát cuộc “đấu trí” thầm lặng giữa người phụ nữ bên đường và chiếc Maybach đắt đỏ kia.
Cửa kính xe của Chu Tòng Cẩn vẫn mở rộng một cách thoải mái, chẳng hề lo bị người khác nhận ra.
Ngược lại, Thẩm Nghi lại có phần bận tâm chuyện đó.
Cuối cùng cô đành nhượng bộ, thu ô lại rồi nhanh chóng bước lên xe.
Ngày hôm sau trời quang mây tạnh, cô lại như bốc hơi khỏi thế gian, biến mất hoàn toàn khỏi tầm mắt anh.
…
Bên trong xe và bên ngoài xe như hai thế giới khác nhau.
Yên tĩnh, ấm áp, còn phảng phất hương gỗ mun nhè nhẹ.
Mùi hương ấy rất quen thuộc.
Dù trước đây cô chỉ từng ngồi xe anh vài lần.
Những ký ức vụn vặt của hai năm trước lại lần nữa phá băng trỗi dậy, rơi vãi trong tâm trí cô.
Thẩm Nghi khẽ cau mày.
Chu Tòng Cẩn quay đầu nhìn cô, ánh mắt vô tình dừng lại nơi vài sợi tóc ướt dính bên thái dương.
Ở cổ áo, lớp áo lót voan bị nước mưa làm ướt sũng đang ôm sát lấy xương quai xanh mảnh mai mềm mại, khiến vùng da thấp thoáng ấy càng thêm trắng mịn, non mềm…
Hơi lạnh từ bên ngoài vẫn chưa tan hết.
Cô đang khẽ run lên.
Chu Tòng Cẩn dời mắt đi.
Anh đóng cửa sổ xe, bật hệ thống sưởi.
“Thắt dây an toàn đi.”
Anh nhắc nhở.
Thẩm Nghi đặt chiếc ô ướt sũng xuống rồi nói lời cảm ơn.
Sau khi cài dây an toàn, phản ứng đầu tiên của cô là kiểm tra ghế ngồi bên dưới.
Nước mưa từ lúc mở cửa xe và trên người cô đã làm ghế bị ướt.
Thẩm Nghi rất cẩn thận, lập tức dùng tay lau đi.
Đến khi nhận ra hôm nay mình đang mặc áo khoác trắng, cô mới âm thầm thở phào.
May là màu trắng.
Ít nhất sẽ không bị anh nghi ngờ làm phai màu ghế xe.
“Sao vậy?”
Thẩm Nghi lắc đầu.
“Xin lỗi, tôi làm ghế xe của ngài bị ướt mất rồi.”
Chu Tòng Cẩn liếc nhìn cô, khẽ lắc đầu ra hiệu không sao.
Nhân lúc điều chỉnh lại tư thế ngồi, Thẩm Nghi lén nhìn anh vài lần.
Vẫn là gương mặt tuấn tú, điềm đạm và nghiêm chỉnh ấy.
Cánh tay dài đặt hờ trên vô lăng, những ngón tay khớp xương rõ ràng thoải mái xoay tay lái. Từng động tác và thần thái đều toát lên sức hút khó diễn tả cùng một cảm giác gợi cảm đầy kiềm chế.
Dịch và biên tập bởi Mẹ Bông Bom!!!
Thẩm Nghi bình thản dời mắt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Rõ ràng là một người đàn ông.
Thế nhưng lại giống như một đóa hoa anh túc.
Bề ngoài tỏa ra sức hấp dẫn mê hoặc đến cực điểm. Chỉ cần sơ ý bị anh quyến rũ mà đến gần, sẽ lập tức bị thứ độc tính mãnh liệt ẩn sâu bên trong ăn mòn đến không còn gì.
“Nhà em ở đâu? Tôi đưa em về.”
Giọng Chu Tòng Cẩn trầm ổn.
“À… không cần đâu.”
Thẩm Nghi đưa tay chỉ về phía trước qua kính chắn gió.
“Ngã tư thứ hai phía trước rẽ trái, có một ga tàu điện ngầm.”
Chu Tòng Cẩn không lên tiếng.
Một lát sau mới đáp:
“Được.”
Trong xe lại im lặng vài phút.
Thẩm Nghi không hỏi vì sao anh đột ngột đến thăm Lam Tâm.
Dù sao đó cũng không phải chuyện thuộc cấp bậc của cô nên quan tâm.
Chu Tòng Cẩn cũng không nhắc tới dù chỉ một câu.
Đường phố rất đông.
Xe di chuyển chậm chạp.
Thẩm Nghi nhìn ra ngoài cửa sổ bên mình, nhàm chán quan sát những người đi đường và xe cộ đội mưa qua lại.
Giọng Chu Tòng Cẩn lại vang lên:
“Hai năm nay em đều làm việc ở công ty này sao?”
Thẩm Nghi quay đầu lại, ánh mắt hướng về phía trước.
“Một năm trước mới vào.”
Im lặng hồi lâu.
Chu Tòng Cẩn đột nhiên chậm rãi nói:
“Bố em…”
Sắc mặt Thẩm Nghi khựng lại.
“Ông ấy qua đời rồi.”
Chu Tòng Cẩn đã đoán được bảy tám phần nên không tỏ vẻ quá kinh ngạc.
Anh chỉ nhẹ giọng:
“Tôi rất tiếc.”
Ánh mắt Thẩm Nghi dõi theo những cảnh vật vụt qua ngoài cửa xe.
Cô không đáp.
Cô không muốn nói nhiều với anh về chuyện của cha mình.
Chu Tòng Cẩn nghiêng mắt nhìn cô, trong đáy mắt gợn lên chút sóng ngầm.
“Hôm đó…”
Xe rẽ vào khúc cua, rất nhanh đã tới cửa ga tàu điện ngầm.
“Đến nơi rồi.”
Thẩm Nghi cắt ngang lời anh.
Cô mở dây an toàn, cầm ô và túi xách lên, cúi đầu nói lời cảm ơn.
“Thẩm Nghi.”
Ngay lúc cô chuẩn bị mở cửa xe, Chu Tòng Cẩn gọi lại.
Thẩm Nghi quay đầu nhìn anh, ánh mắt lặng yên không gợn sóng.
“Xin lỗi.”
Hai chữ ấy được thốt ra từ gương mặt nho nhã, tuấn tú của Chu Tòng Cẩn, dường như chẳng hề dễ dàng chút nào.
Thẩm Nghi không nói gì.
Cô mở cửa xe, bung ô rồi bước vào màn mưa gió.
Chu Tòng Cẩn nhìn theo bóng lưng cô cho tới khi hoàn toàn biến mất nơi lối vào ga tàu điện ngầm mới thu hồi ánh mắt.
Anh nhìn chiếc điện thoại bên cạnh mình.
Bỗng nhiên nhớ ra một chuyện.
Anh vẫn chưa kết bạn lại WeChat với cô.
Cảm ơn bạn Dang Thi Thu Ha donate 200k!
Mình đang hết sức cố gắng để duy trì web truyện này. Nhưng có thể do lý do khách quan mà tới 1 ngày nào đó bạn không thể truy cập được... thì cũng đừng hoang mang nhé 😌 Mình vẫn luôn ở đây: Ghé nhóm Facebook để không lạc mất nhau!
Thời gian là thanh xuân, mình đem thanh xuân đổi hết lấy ngôn tình. Nên nếu có thể donate giúp mình vài đồng phấn son bạn nhé!
Techcombank – Lê Ngọc Châm: 9956568989
PayPal: lechamad@gmail.com

Chưa có thảo luận nào cho bộ truyện này.