Chương 5: Khảo sát

Bộ truyện: Ngạnh Cốt

Tác giả: Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Sáng hôm sau, Trần Duệ sải bước vào công ty, mặt mày rạng rỡ, tinh thần phấn chấn. Từ xa đã gọi lớn:

“Chị Ellen, chuẩn bị giúp tôi một bản…”

Đi tới gần, anh ta cố ý hạ thấp giọng, thần thần bí bí nói:

“Giới thiệu doanh nghiệp gửi cho An Hạ.”

Ngồi đối diện Ellen, Thẩm Nghi nghe thấy câu đó thì mí mắt giật mạnh.

“Không phải chứ, Trần tổng, thật sự để anh giành được rồi sao?”

Ellen có chút kinh ngạc.

Trần Duệ đắc ý nói:

“Thứ Hai tuần sau, Chu tổng sẽ đích thân dẫn đoàn tới công ty chúng ta tham quan khảo sát. Nội dung cuộc họp cô phụ trách sắp xếp nhé.”

“Chu tổng? Chu Tòng Cẩn á?!”

Trần Duệ búng tay một cái:

“Nếu không thì còn ai nữa?”

Trước khi rời đi, anh ta còn lớn tiếng dặn dò:

“Nhất định phải làm thật tốt bản giới thiệu công ty! Cơm áo gạo tiền của công ty chúng ta trong mấy năm tới đều trông cậy vào Chu Tòng Cẩn đấy!”

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

“Không ngờ Chu Tòng Cẩn nhìn có vẻ trầm ổn thế mà lại hợp với kiểu bóng bẩy của Trần tổng nhỉ?”

Mọi người âm thầm đặt biệt danh cho Chu Tòng Cẩn là “tổng tài tông lì”, còn Trần Duệ là “tổng tài bóng loáng”.

Ấn tượng ban đầu xuất phát từ lần gặp ở nhà hàng nhạc sống hôm nọ, khi Chu Tòng Cẩn toát lên khí chất khiêm tốn và điềm đạm.

“Tông lì với bóng loáng gì chứ? Để Trần tổng nghe thấy thì anh ấy tổn thương lắm đấy.”

Ellen bật cười kéo câu chuyện trở lại chủ đề chính.

Ellen ngoài ba mươi tuổi, là một quản lý khách hàng khác của công ty quảng cáo Lam Tâm.

Thuộc cung Sư Tử, tính cách rộng rãi, hào sảng.

Vì đang mang thai nên vóc dáng có phần đầy đặn hơn. Nhưng kỳ lạ là điều đó lại rất hợp với tính cách của cô, vô tình khiến khí chất càng thêm mạnh mẽ.

“Tiểu Nghi, mấy ngày này em tổng hợp giúp chị một số dự án tiêu biểu của công ty trong những năm gần đây nhé.”

Ellen gõ nhẹ lên bàn Thẩm Nghi.

“Sao vậy? Từ nãy đến giờ em cứ như đang thất thần.”

Cô quan tâm hỏi.

“Không có gì, chỉ là tối qua em ngủ không ngon thôi.”

Thẩm Nghi vội đáp.

“Một mình mà… cũng ngủ không ngon sao?”

Giai Bảo ngồi ở bàn bên trái đạp nhẹ ghế trượt tới, cố ý trêu chọc.

“Cậu nói linh tinh gì vậy?”

Nghe ra hàm ý trong lời cô ấy, Thẩm Nghi bất đắc dĩ bật cười rồi đẩy người trở về chỗ.

Ngày Chu Tòng Cẩn đến Lam Tâm khảo sát, trời đổ một trận mưa lớn.

Anh dẫn theo một trợ lý đặc biệt cùng ba người phụ trách liên quan, dưới sự dẫn đường của Trần Duệ đi thẳng từ tầng hầm lên bằng thang máy.

Suốt quá trình, anh không cho Trần Duệ tổ chức bất kỳ nghi thức chào đón nào, cực kỳ kín đáo.

Nhưng để thể hiện sự coi trọng, Trần Duệ gần như kéo toàn bộ nhân viên công ty tới, lấy danh nghĩa lắng nghe chỉ đạo của Chu tổng.

Thẩm Nghi và Giai Bảo đứng sau Ellen, chờ đón đoàn người ở cửa phòng họp.

Giai Bảo liếc nhìn Amy đứng phía trước.

Hôm nay Amy đặc biệt chăm chút ngoại hình.

Một bộ váy công sở màu xanh nhạt, giày cao gót trắng, mái tóc uốn sóng lớn, chân mày cong, môi đỏ quyến rũ, tinh tế đến từng chi tiết.

Giai Bảo bắt chước Amy nhón chân, làm động tác vuốt tóc đầy khoa trương.

Chọc cho Thẩm Nghi bật cười.

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Không ai dám lên tiếng nữa.

Amy nhanh chân hơn cả Ellen.

Đôi giày cao gót phát ra tiếng lộc cộc vang vọng, cô nhiệt tình bước tới dẫn mọi người vào phòng họp.

Chu Tòng Cẩn mặc bộ vest đen tương tự hôm ở nhà hàng.

Bên trong là sơ mi xanh denim, cà vạt nâu sẫm.

Một kiểu phối đồ rất phổ biến nơi công sở, nhưng trên người anh lại mang nét cuốn hút đặc biệt.

Vai rộng, eo thon.

Tay dài, chân dài.

Khom người, bắt tay, chào hỏi, mở khuy áo, ngồi xuống…

Từng động tác đều liền mạch tự nhiên, vừa tao nhã vừa chuẩn mực.

Ngồi cạnh Thẩm Nghi, Giai Bảo không ngừng liếc nhìn anh rồi thở dài:

“Rốt cuộc kiểu tổng tài thế này đang yêu ai vậy trời?”

Thẩm Nghi khẽ mỉm cười.

Nhưng trong đáy mắt lại thoáng hiện vài phần lạnh nhạt.

Cô chẳng có hứng thú dành thêm dù chỉ một giây để nhìn Chu Tòng Cẩn.

Vì thế cô không hề phát hiện ra rằng, ánh mắt anh đã nhiều lần lặng lẽ lướt về phía cô.

Cuộc họp kéo dài gần hai tiếng đồng hồ.

Sau khi kết thúc, Trần Duệ lại dẫn Chu Tòng Cẩn và mọi người vào văn phòng riêng.

Thẩm Nghi và Giai Bảo trở về chỗ làm việc.

“Ngồi trong phòng họp hơn hai tiếng đồng hồ, nghe đến mức mình đau lưng mỏi vai luôn.”

Bạn đang đọc truyện tại mebongbom.com. Chúc vui vẻ!!!

Giai Bảo vừa đấm vai vừa than thở.

Đúng lúc đó, phía trước vang lên chút động tĩnh nhỏ.

Mọi người ngẩng đầu nhìn sang.

Hai chị ở phòng hành chính đang đẩy một xe phục vụ nhỏ, phát cà phê và bánh ngọt cho từng bàn làm việc.

Những người nhận được đều đồng loạt kinh ngạc:

“Là Bán Trản!”

“Bán Trản!”

Giai Bảo lập tức bật dậy.

Lưng không đau nữa, chân cũng không mỏi nữa.

Bán Trản là thương hiệu đồ uống cao cấp nổi tiếng trên toàn quốc.

Vì giá đồ uống và bánh ngọt trong cửa hàng rất đắt đỏ, dân văn phòng bình thường chẳng nỡ gọi, nên bị đùa là “trà chiều thiên kim tiểu thư”.

Giai Bảo nhìn chiếc xe đẩy đang tiến lại gần.

Những ly cà phê thơm ngát cùng các phần bánh kem hấp dẫn xếp ngay ngắn trên xe khiến mắt cô sáng rực.

“Từ bao giờ công ty chúng ta hào phóng thế này?”

Hai cô gái hành chính nhìn nhau cười.

Ánh mắt khẽ hướng về văn phòng của Trần Duệ.

Rồi cười nói:

“Tất cả đều là Chu tổng mời đấy.”

“Chu tổng?!”

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Giai Bảo và mấy đồng nghiệp bên cạnh đồng loạt xuýt xoa, vui vẻ trêu đùa nhau.

Thẩm Nghi nhìn ly cà phê nóng và chiếc bánh mousse được đặt trên bàn mình.

Cô nhẹ giọng cảm ơn hai cô gái hành chính.

Đến lúc tan làm, khi thu dọn đồ đạc, cô lại liếc nhìn phần cà phê và bánh ngọt vẫn còn nguyên vẹn.

Thẩm Nghi xách túi lên.

Thuận tay cầm theo túi đựng cà phê và bánh.

Sau khi quẹt thẻ ra về, cô hờ hững ném tất cả vào thùng rác ở góc phía sau cánh cửa.

Tiếng bước chân và tiếng trò chuyện phía sau bất ngờ tiến lại gần:

“Chu tổng, anh khách sáo quá rồi đấy. Đến công ty chúng tôi làm khách mà còn phải để anh mời trà chiều. Chúng tôi chẳng có gì tử tế để tiếp đãi cả.”

Thẩm Nghi quay người lại.

Đúng là xui xẻo đến mức không thể xui hơn.

Vừa quay đầu đã chạm mặt một đoàn người đông nghịt đang từ trong bước ra.

Người giữ cửa bên cạnh là Trần Duệ.

Người đi ở giữa vừa hay lại là Chu Tòng Cẩn.

Ánh mắt của mấy người phía trước vô thức liếc vào thùng rác.

Ly cà phê và hộp bánh ngọt vừa mới bị ném vào vẫn còn nguyên vẹn.

Ngay cả dải ruy băng trang trí cũng chưa hề bị tháo ra.

Sắc mặt Chu Tòng Cẩn lập tức trầm xuống vài phần.

Ánh mắt anh rời khỏi thùng rác, chuyển sang Thẩm Nghi.

Nụ cười trên mặt Trần Duệ cứng đờ.

Biểu cảm của anh ta thậm chí còn khó coi hơn cả Chu Tòng Cẩn.

Anh ta liếc nhìn Chu Tòng Cẩn đứng bên cạnh, người chẳng thể hiện rõ cảm xúc gì, rồi gượng cười nhìn Thẩm Nghi, nghiến răng trách khẽ:

“Đồ vẫn còn tốt thế này, sao cô lại vứt đi?”

Vứt quà người khác tặng lại còn bị bắt gặp ngay tại trận.

Tình huống này đương nhiên vô cùng ngượng ngùng.

Thẩm Nghi cụp mắt xuống.

Cô nhìn chăm chú nền đất trước mặt, bình thản đáp:

“Không thích ăn.”

“Nếu không thích ăn thì đưa cho tôi ăn cũng được mà. Đồ Chu tổng mời, cô… cô gái nhỏ này… có muốn vứt thì cũng không thể ngay trước mặt…”

Giọng Trần Duệ đang cao vút bỗng ngoặt một vòng một trăm tám mươi độ rồi đột ngột dừng lại.

Anh ta vội vàng quay sang Chu Tòng Cẩn, cười đầy áy náy:

“Chu tổng, người trẻ tuổi không hiểu chuyện, thích lãng phí… ha ha ha… anh đừng để bụng.”

Đôi mắt đen thẳm của Chu Tòng Cẩn chăm chú nhìn Thẩm Nghi đang cúi đầu không nói.

Hàng mi dài che khuất những cảm xúc tối tăm khó gọi tên trong đáy mắt anh.

Cuối cùng, anh khẽ dời ánh nhìn đi nơi khác, nhàn nhạt đáp:

“Nếu không thích, vậy thì cứ vứt đi.”

Đôi chân dài bước nhẹ.

Anh vòng qua người Thẩm Nghi, dẫn theo cả đoàn người đi thẳng về phía trước.

Trần Duệ nhìn Thẩm Nghi đang tụt lại phía sau.

Anh ta giơ ngón trỏ chỉ chỉ trước mặt cô vài cái.

Thấy mọi người đã đi xa, không còn thời gian mắng thêm, anh ta chỉ đành tức tối nói vội:

“Đợi tôi quay lại rồi tính sổ với cô!”

Nói xong, anh ta lập tức đuổi theo Chu Tòng Cẩn, cười cười dẫn mọi người vào thang máy.

Thẩm Nghi ngẩng đầu nhìn cánh cửa thang máy đang từ từ khép lại.

Khẽ thở dài.

Vui lòng giúp chúng tôi kiểm duyệt nội dung truyện và báo cáo lỗi nếu có thông qua khung thảo luận.

Chưa có thảo luận nào cho bộ truyện này.

Lên đầu trang