Sáng hôm sau, Giai Bảo nhìn Thẩm Nghi với ánh mắt có phần khác thường.
Cô ấy cố nhịn suốt cả buổi sáng.
Cuối cùng đến giờ trưa, Giai Bảo bưng khay cơm, kéo Thẩm Nghi ngồi vào vị trí sát tường trong nhà ăn, vẻ mặt đầy hưng phấn.
“Khai mau đi, hôm qua tớ nhìn thấy hết rồi nhé.”
“Thấy gì cơ?” Thẩm Nghi khó hiểu.
Giai Bảo liên tục nháy mắt:
“Còn giả vờ nữa à? Hôm qua tan làm, cậu lên chiếc Maybach của ai vậy? Chậc chậc… Người ta họp xong mà còn chưa đi, cố tình đợi cậu bên đường nữa chứ.”
Động tác cầm đũa của Thẩm Nghi khựng lại một chút, rồi cô cúi đầu tiếp tục ăn như không có gì.
“Chỉ là tình cờ gặp thôi.”
Ngọn lửa hóng chuyện trong lòng Giai Bảo lập tức bùng cháy dữ dội.
“Hóa ra cậu quen Chu tổng à! Bảo sao một nhân vật tầm cỡ như anh ấy lại đích thân đến khảo sát một công ty nhỏ chẳng mấy ai biết đến như chúng ta!”
Đột nhiên cô như ngộ ra điều gì:
“Không phải là đến khảo sát vì cậu đấy chứ?!”
Thẩm Nghi vẫn không ngẩng đầu lên:
“Đừng nói linh tinh. Đó là mối quan hệ mà Trần tổng nhờ kết nối thôi.”
Giai Bảo đánh giá cô từ trên xuống dưới vài lượt, lắc đầu tỏ vẻ không tin.
Bỗng nhiên cô mở to mắt, hạ giọng đầy kinh ngạc:
“Thẩm Nghi à Thẩm Nghi, cậu không phải là… tiểu kiều thê lưu lạc bên ngoài của một vị tổng tài bá đạo đấy chứ?”
Thẩm Nghi bất đắc dĩ bật cười, cuối cùng mới ngẩng đầu lên, liếc cô ấy một cái đầy trách móc.
“Tớ xứng sao?”
Nói đến đây, chính cô cũng thấy buồn cười.
Cô không phải tiểu kiều thê của tổng tài bá đạo.
Cô chỉ là một công cụ để vị tổng tài ấy giúp đỡ người con gái trong lòng anh ta.
Là “người phụ nữ rẻ tiền”, là “món hàng giá rẻ” trong miệng anh.
Giai Bảo nghiêm túc nhìn chằm chằm gương mặt cô.
Thẩm Nghi sở hữu một gương mặt có thể chạm tới trái tim người khác ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Ngũ quan thanh nhã, đường nét mềm mại nhưng vẫn mang theo vẻ sắc sảo.
Ngày thường cô không thích cười. Mỗi khi yên lặng, trên người luôn toát ra cảm giác tách biệt khỏi thế giới, mang theo nét thần bí rất cuốn hút.
Truyện được dịch đầy đủ tại mebongbom.com
Giai Bảo gật đầu chắc nịch.
“Xứng chứ.”
“Tớ nói thật đấy. Kiểu mỹ nhân khí chất như câụ, nếu có ý, câu được một ông chủ tài sản hơn trăm triệu cũng chẳng phải chuyện không thể.”
Thẩm Nghi bật cười:
“Cảm ơn cậu đã nâng đỡ tớ như vậy.”
“Ăn cơm đi.”
Cô thử chuyển chủ đề.
Nhưng Giai Bảo lại chỉ muốn đào sâu mối quan hệ giữa cô và Chu Tòng Cẩn, hoàn toàn chẳng còn tâm trạng ăn uống.
“Rốt cuộc là quan hệ gì vậy? Tò mò chết mất!”
Thẩm Nghi bình thản đáp:
“Chỉ là quen biết thôi.”
“Chỉ là quen biết?”
Thẩm Nghi gắp thức ăn trong bát:
“Hồi mới tốt nghiệp, tớ từng thực tập mấy tháng ở công ty của anh ấy, nên mới quen.”
“Hả?!”
Giai Bảo kinh ngạc vô cùng.
“Không ngờ đấy Thẩm Nghi, cậu còn từng thực tập ở Tập đoàn An Hạ nữa cơ à?”
“Là Công ty Tài chính An Hạ.”
Khi đó, Chu Tòng Cẩn chỉ là CEO của công ty con này, cũng chưa phụ trách Trung tâm thương mại An Hạ như bây giờ.
Giai Bảo bừng tỉnh:
“Công ty tài chính à? Vậy thì hợp lý rồi. Chẳng phải đại học cậu học chuyên ngành tài chính sao?”
“Thú vị gì chứ? Suốt ngày tăng ca, lương lại thấp. Nếu cậu tiếp tục theo ngành tài chính thì giờ lương đã hơn chục nghìn tệ rồi.”
Thẩm Nghi chỉ mỉm cười nhàn nhạt, không nói thêm nữa.
Cô chuyển sang ngành quảng cáo là vì không muốn gặp lại Chu Tòng Cẩn trong lĩnh vực tài chính.
Cảm ơn bạn Dang Thi Thu Ha donate 200k!
Mình đang hết sức cố gắng để duy trì web truyện này. Nhưng có thể do lý do khách quan mà tới 1 ngày nào đó bạn không thể truy cập được... thì cũng đừng hoang mang nhé 😌 Mình vẫn luôn ở đây: Ghé nhóm Facebook để không lạc mất nhau!
Thời gian là thanh xuân, mình đem thanh xuân đổi hết lấy ngôn tình. Nên nếu có thể donate giúp mình vài đồng phấn son bạn nhé!
Techcombank – Lê Ngọc Châm: 9956568989
PayPal: lechamad@gmail.com

Chưa có thảo luận nào cho bộ truyện này.