Chương 37: Ban ngày — Tất đen xuyên thấu

Bộ truyện: Phù Hoa Ban Ngày

Tác giả: Ứng Liên Nguyệt

“Alô.” Tòng Nhất đưa điện thoại lên tai, tiện thể ngồi xuống mép giường.

Văn Thời Dĩ nghe thấy giọng cô, im lặng vài giây.

“Sao không nói gì? Có chuyện gì à?”

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Anh hỏi một câu, cô đáp một câu.

Cô rõ ràng đang giận dỗi, nhưng lại tưởng mình vẫn giữ được vẻ bình tĩnh không lộ ra.

Từ rất lâu trước đây, Văn Thời Dĩ đã nói rằng cảm xúc của cô đều hiện hết trên mặt, thậm chí chỉ cần nghe giọng nói cũng đoán được tám chín phần.

“Anh còn việc gì không? Nếu không thì đi làm đi, em đi ăn đây.” Nói xong, cô cũng không đợi anh trả lời, trực tiếp cúp máy.

Lời Văn Thời Dĩ vừa tới miệng còn chưa kịp nói, bên tai đã chỉ còn lại tiếng tút dài.

Anh vốn định gọi lại, đúng lúc này Kiều Trạm gõ cửa bước vào.

“Ông chủ, bản hợp đồng sáng nay ngài tự tay điền, phần dữ liệu cốt lõi có một chỗ…”

“Một chỗ làm sao?” Văn Thời Dĩ đặt điện thoại xuống, nhận lấy hợp đồng từ tay Kiều Trạm, liếc qua số liệu mình điền, lập tức phát hiện sai sót.

Anh chợt nhớ ra, lúc sáng ký hợp đồng này, cơn sốt vẫn chưa hạ hẳn. Khi cầm bút, trong đầu anh lại thoáng qua vài mảnh ký ức về cuộc trò chuyện với cô tối qua — chỉ trong vài giây, tâm trí đã rối loạn.

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

“Hợp đồng đã gửi cho bên đối tác chưa?”

“Đã… gửi rồi ạ. Vì là bản ngài đã ký nên được gửi đi ngay. Trước khi đưa cho ngài, bên kế hoạch cũng đã kiểm tra vài lần rồi.” Kiều Trạm miễn cưỡng nói.

Nhìn bản hợp đồng trắng đen trước mắt, Văn Thời Dĩ suy nghĩ vài giây, nhanh chóng tính toán — với mức báo giá cao hơn tận mười điểm như hiện tại, lợi nhuận hàng năm của Tập đoàn ABV từ năm nghìn vạn sẽ giảm xuống còn ba nghìn vạn.

Nhưng cân nhắc đi cân nhắc lại, anh vẫn quyết định giữ nguyên hợp đồng hiện tại. Dù sao hai nghìn vạn kia cũng không thể so với danh tiếng của nhà họ Văn và những tài nguyên, quan hệ hợp tác.

Chỉ vì một ly rượu, chỉ vì một câu nói.

Thực ra, chỉ vì trong khoảnh khắc đó, lòng anh đã rối loạn vài giây.

Là vấn đề của chính anh, không thể trách dị ứng, cũng không thể trách sự không vui giữa họ tối qua.

Cũng không phải anh tiếc hai nghìn vạn lợi nhuận mỗi năm, chỉ là anh cảm thấy rất khó tin.

Từ trước đến nay, anh chưa từng vì cảm xúc cá nhân mà phạm sai lầm trong công việc.

Hôm nay là lần đầu tiên.

Sao lại có “lần đầu tiên” như vậy?

“Tôi biết rồi, cứ theo hợp đồng mà làm.” Văn Thời Dĩ đẩy hợp đồng trả lại, không muốn phí tâm trí vào chuyện đã xảy ra, “Bản kế hoạch mới nhất cho cuộc họp chiều nay vẫn chưa gửi cho tôi, thúc giục họ nhanh lên.”

“Vâng, thưa ông chủ.”

“Ừ, ra ngoài đi.”

Kiều Trạm rời đi. Văn Thời Dĩ lại cầm điện thoại lên, cuối cùng từ bỏ ý định gọi điện, chuyển sang nhắn tin.

Văn Thời Dĩ: Nếu em nghỉ ngơi đủ, không quá mệt, tối nay anh hẹn người đàn anh làm nghiên cứu tâm lý mà anh từng nói, có thể gặp trước trao đổi sơ bộ.

Tin nhắn đến tay Tòng Nhất khi cô đang thong thả uống tách hồng trà nóng thêm đường và sữa. Cô liếc qua dòng chữ anh gửi, đặt tách trà xuống.

Rõ ràng anh đã nghe những lời cô nói tối qua.

Nhưng bây giờ, cô lại không còn tâm trạng như tối qua nữa.

Thế này là sao?

Anh muốn quan tâm cô thì cô phải chấp nhận, còn khi cô muốn tìm hiểu anh một chút thì anh lại lập tức đẩy cô ra?

Nhìn tin nhắn đó, cô định từ chối, nhưng ngón tay chạm vào màn hình lại không nghe theo ý mình. Trong đầu lại hiện lên hình ảnh tối qua — anh đầy người nổi mẩn đỏ, hơi thở yếu ớt, dựa vào lòng cô.

Còn cả câu nói đó: “Rượu mạnh hại người.”

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Cô phiền chết đi được.

Tại sao Văn Thời Dĩ lại khiến cô phiền đến vậy!

Chỉ là một người đàn ông thôi, chẳng qua là kết hôn trên danh nghĩa…

Sao lại đến mức này?

Cô tức đến mức bật dậy, vội vàng cầm điện thoại lên, nhanh chóng trả lời tin nhắn của Văn Thời Dĩ.

Tòng Nhất: Có thời gian, tối nay nói chuyện luôn đi!

Nếu cô đã không dễ chịu, thì anh cũng đừng mong dễ chịu.

Cả hai cùng rối lòng, như vậy mới công bằng.

Không phải là đàn anh thân thiết của anh sao? Nghe nói còn khá có thành tựu trong lĩnh vực tâm lý học. Nói chuyện một chút cũng chẳng mất gì — vậy thì nói.

Lại một lần nữa ném điện thoại sang một bên, Tòng Nhất quay người bắt đầu nghĩ cách ăn diện.

Những bộ đồ trong phòng thay đồ đều không khiến cô hài lòng. Nghĩ một chút, cô trực tiếp gọi cho Tòng Lai.

“Alô, chị? Sao tự nhiên lại gọi cho em thế?” Tòng Lai vừa từ công trường khảo sát đất dự án trở về, bụi bặm đầy người, mệt đến mức muốn gục.

“Lúc rời Hồng Kông vội quá, nhiều quần áo đẹp và trang sức chị chưa mang theo. Cái máy bay ‘cùi’ của em cho chị mượn, chuyển đồ sang Bắc Kinh đi.”

“Còn ‘cùi’ nữa? Lúc trước ba định mua cho chị mà chị không chịu đấy thôi.” Tòng Lai bĩu môi.

Năm đó Tòng Mẫn Hưng vốn định mua máy bay riêng cho cô, nhưng vì chuyện với Vinay, cô bất hòa với gia đình, dứt khoát từ chối.

Những năm nay, chiếc máy bay riêng đứng tên Tòng Lai, nhưng thực tế toàn dùng để chạy việc cho Tòng Nhất. Hôm thì bay sang Paris lấy túi mới nhất từ tuần lễ thời trang, hôm thì sang Bắc Kinh lấy món đồ đấu giá cô vừa nhìn trúng. Quá đáng nhất là lần cô nổi hứng muốn ăn bánh bướm ở Thượng Hải — phải ăn ngay lập tức — thế là bay đi bay về chỉ để mua cho cô hộp bánh “chuẩn vị” nhất, cuối cùng cô cũng chỉ ăn đúng hai miếng…

“Sao? Giờ chị mượn máy bay của em cũng không được à?” Tòng Nhất hất giọng.

“Không phải… chị ơi, chị đã gả đến Bắc Kinh rồi, sao không để anh rể nhờ người chuyển đồ giúp?” Tòng Lai tu một hơi hết chai nước, mới đỡ được chút, còn buột miệng chửi một câu.

“Tại sao chị phải dùng máy bay của anh ta! Nhà mình không có à?” Tòng Nhất lập tức nổi cáu, “Chị hỏi em — cái máy bay ‘cùi’ đó, em cho mượn hay không?”

“Cho cho cho, em cho! Không không, vốn là của chị, chị muốn dùng lúc nào cũng được!” Tòng Lai bị quát cho giật mình, suýt phun cả nước ra, “Sao cứ nhắc đến anh rể là chị nổi nóng vậy? Hai người cãi nhau à?”

“Tòng Lai! Xem ra hôm nay em vẫn chưa đủ bận nhỉ? Hay để chị gọi cho ba, bảo ông sắp xếp thêm việc cho em? Hoặc chị liên hệ truyền thông, mai tin ‘Thái tử Tuyên Thụy chịu khó xuống cơ sở’ bay khắp Hồng Kông luôn nhé!”

Hai chị em gọi điện chưa đến năm phút, cãi nhau hết bốn phút rưỡi.

“Ôi trời, chị ơi, em sai rồi. Chị nói đi, chị cần lúc nào, em sắp xếp ngay được không?”

“Bây giờ.”

“Bây giờ?”

Truyện được dịch bởi Mẹ Bông Bom!!!

“Sao, không được à?”

“Được được được, tất nhiên được! Nhưng nhiều quần áo trang sức như vậy, cũng phải có thời gian thu dọn chứ? Sớm nhất cũng phải sáng mai mới đến Bắc Kinh.”

Lời này cũng có lý, Tòng Nhất nghĩ một chút rồi nhượng bộ.

“Vậy lấy trước một phần thôi. Trước tám giờ tối nay, chị phải có.”

Nói xong cô cúp máy: “Phần còn lại em cho người sắp xếp, rồi gửi tiếp.”

Kết thúc cuộc gọi, Tòng Nhất gọi quản gia trong biệt thự, đặt dịch vụ spa và chuyên viên trang điểm đến tận nơi — cả một màn chuẩn bị, gần như đi dự sự kiện.

May mà Tòng Lai lần này làm việc khá nhanh, hơn tám giờ một chút, Tòng Nhất đã nhận được “kho báu” của mình.

Thời gian có hạn, cô chọn một bộ váy đen thiết kế cầu kỳ: áo đính đầy hoa lựu móc len màu tím, váy ôm eo ôm hông, ngắn đến mức táo bạo. Vẫn chưa đủ, cô còn cố tình mang một đôi tất đen xuyên thấu, đội thêm một chiếc mũ đen có mạng che mặt.

Trang sức vẫn là ngọc trai — món cô thích nhất.

Khi stylist và makeup artist hoàn tất, Tòng Nhất hài lòng xoay một vòng trong làn sương nước hoa, đi giày cao gót mũi nhọn, không thèm dùng thang máy, bước nhanh xuống lầu.

Cô biết, Văn Thời Dĩ đã chờ sẵn dưới đó từ lâu.

Cô thật sự muốn biết, khi thấy cô “coi trọng” buổi tư vấn tâm lý này như vậy, anh sẽ có biểu cảm gì.

Người đầu tiên nhìn thấy cô là Kiều Trạm — đang đứng chờ bên cạnh cửa xe.

Trong màn sương lạnh mùa đông, bên ngoài cô khoác áo dạ đen, cả người tinh xảo từ sợi tóc đến đầu ngón chân. Cằm khẽ nâng cao, ánh mắt nhìn xuống. Đứng trên bậc thềm, cô như một nữ thần cao ngạo đang quan sát thế gian.

Kiều Trạm không phải lần đầu gặp cô, nhưng dáng vẻ khí chất bùng nổ thế này — lại còn mặc tất đen, váy ngắn đến mức anh không dám nhìn thẳng — thì đúng là lần đầu tiên.

Thấy cô bước xuống, anh lập tức quay mặt đi, nhanh chóng mở cửa xe.

“Phu nhân, mời.”

Khoảnh khắc cô ngồi vào xe, Văn Thời Dĩ vừa ngẩng đầu định hỏi cô đã ăn tối chưa, ánh mắt lại dừng trên đôi chân được bao bọc bởi lớp tất đen — anh sững lại vài giây.

Tòng Nhất nhận ra ánh nhìn của anh, như cố ý, cô vén áo khoác, duỗi thẳng chân, nghiêng đầu cười với anh, giọng mềm mại nũng nịu:

“Ông xã, hôm nay em đẹp không?”

Đôi mắt phượng ẩn sau lớp mạng che mặt vừa vô tội vừa mê hoặc.

Văn Thời Dĩ rời mắt khỏi đôi chân ấy, nhìn cô, phải một lúc lâu mới gật đầu, nhưng lại không nói nổi lời nào.

Với dáng vẻ này… cô thật sự đi làm tư vấn tâm lý sao?

Chiếc xe chậm rãi lăn bánh, rời khỏi biệt thự ngoại ô hướng về trung tâm thành phố.

Kiều Trạm ngồi ở ghế lái, thật sự không dám thở mạnh, càng không dám nói chuyện, chỉ tập trung lái xe. Hai người phía sau rõ ràng đều đang có tâm trạng, anh không muốn tự chuốc họa vào thân.

Khoảng năm phút trôi qua.

Người phá vỡ im lặng trước là Tòng Nhất.

“Vị đàn anh đó của anh… bao nhiêu tuổi rồi?”

“Lớn hơn anh một tuổi.”

“Vậy anh ấy kết hôn chưa? Hay vẫn độc thân?”

Văn Thời Dĩ không trả lời.

Chỉ là một buổi tư vấn tâm lý thôi — tuổi tác của người tư vấn, tình trạng hôn nhân hay yêu đương, cũng cần hỏi kỹ đến vậy sao?

“Ăn tối chưa?”

Câu trả lời không liên quan của anh tự nhiên khiến Tòng Nhất càng khó chịu.

“Không biết.”

Cô hoàn toàn không phối hợp.

“Có đói không? Lát xong rồi em muốn ăn gì?” Văn Thời Dĩ vẫn kiên nhẫn.

“Em không cần anh quan tâm.” Cô dùng chính câu nói tối qua để chặn anh.

Bầu không khí trong xe trở nên vô cùng gượng gạo. Kiều Trạm vẫn còn ở đây, Văn Thời Dĩ không tiện nổi giận, cũng không muốn cãi vã với Tòng Nhất.

“Vậy để dì giúp việc ở nhà hầm sẵn món canh vịt già em từng khen ngon, về là vừa uống.”

Vẫn là dáng vẻ đó — kim châm không vào, nước đổ không thấm, không lộ ra nửa điểm cảm xúc thật.

Anh mãi mãi chỉ có thể giữ thái độ lạnh lùng đến cực điểm như vậy sao?

Tòng Nhất bị dày vò cả một buổi chiều, tức đến mức những khó chịu từ tối qua — không có câu trả lời, cũng không được dỗ dành — tất cả cùng lúc dâng lên.

“Em đã nói rồi, em không cần anh quan tâm, đừng quản em nữa, anh không hiểu tiếng người à?!”

Giọng nữ sắc bén vang lên trong xe, đầy tức giận và bất mãn, dư âm kéo dài mãi không dứt.

Văn Thời Dĩ nghe thấy — nghe rất rõ. Cả cảm xúc lẫn trong câu nói ấy, anh cũng cảm nhận được.

Nhưng anh vẫn không có phản ứng gì.

Cho đến khi xe đi qua thêm một ngã tư.

“Dừng xe lại, cậu xuống trước đi.” Văn Thời Dĩ chăm chú nhìn họa tiết chạm rỗng trên đôi giày da nâu của mình, không ngẩng đầu, không nhìn Kiều Trạm, không nhìn Tòng Nhất. Chỉ một câu ngắn ngủi, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào.

Bề ngoài anh vẫn bình tĩnh, nhưng với kinh nghiệm nhiều năm theo bên cạnh, Kiều Trạm hiểu rõ — trạng thái “đuổi người xuống xe”, nói ít đến mức tối đa này chính là lúc anh đang ở ranh giới nổi giận. Chỉ là do sự kiềm chế và giáo dưỡng, anh không biểu lộ ra.

“Vâng, thưa ông chủ!”

Ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách. Lúc này anh tuyệt đối không muốn bị vạ lây.

Để lại chìa khóa, Kiều Trạm nhanh chóng xuống xe, rồi đứng cách đó khoảng năm mét — một khoảng cách đủ để không nghe thấy bất kỳ động tĩnh nào bên trong.

“Anh làm gì vậy?” Tòng Nhất có chút ngơ ngác.

Văn Thời Dĩ lại nhẫn nhịn thêm hai giây. Anh vẫn đang nghĩ — nghĩ xem nên tiếp tục nhẫn nhịn thế nào, hoặc nói cách khác, nên nói chuyện với cô ra sao.

Nhưng dường như cô không chờ được nữa, càng lúc càng quá đáng.

Thấy anh không trả lời, Tòng Nhất đưa tay định mở cửa xuống xe, nhưng vừa giơ tay lên đã bị người bên cạnh đột ngột giữ lại. Cô còn chưa kịp phản ứng, đã bị anh ôm ngang eo, kéo mạnh xuống, đè dưới thân.

Khác hẳn những lần trước — lần này, anh dùng lực rất lớn. Trong vài giây, Tòng Nhất thậm chí cảm nhận được một chút đau và rung lắc.

“Anh làm gì vậy!”

Hoàn hồn lại, cô giãy giụa dữ dội, thật sự bị dọa.

Nhưng Văn Thời Dĩ không hề buông, ngược lại còn siết chặt hơn, giữ cô không thể cử động.

Giữ chặt cổ tay cô, anh điều chỉnh lại hơi thở, đôi mắt xám xanh khóa chặt người phụ nữ trong lòng — gương mặt xinh đẹp, lớp trang điểm tinh xảo.

Khoảng ba đến năm giây.

“Tòng Nhất, rốt cuộc em đang khó chịu điều gì?”

Vui lòng giúp chúng tôi kiểm duyệt nội dung truyện và báo cáo lỗi nếu có thông qua khung thảo luận.

Chưa có thảo luận nào cho bộ truyện này.

Lên đầu trang