Chương 2: Mời Rượu

Bộ truyện: Ngạnh Cốt

Tác giả: Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Trần Duệ vốn đã uống không ít rượu, có hơi men trong người. Nay lại như bánh từ trên trời rơi xuống khi kéo được một nhân vật lớn như vậy tới bàn mình, nên lời nói hành động dần trở nên phô trương hơn.

Sau vài lượt bắt chuyện qua lại, anh ta bắt đầu gọi mọi người kính rượu Chu tổng.

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Chu Tòng Cẩn chú ý tới chiếc bụng nhô lên của cô, lịch sự nâng ly chạm nhẹ:

“Chúc mừng.”

Ngược lại Trần Duệ lại cảm thấy mất mặt, nháy mắt với Ellen:

“Cô không uống được thì cấp dưới uống thay cũng được mà! Cái kia… Thẩm Nghi đâu?”

Nghe thấy cái tên ấy, bàn tay cầm ly rượu của Chu Tòng Cẩn khẽ khựng lại khó nhận ra.

Ánh mắt anh dừng giữa không trung, dư quang tự nhiên quét sang một bên, lặng im chờ đợi.

“Sếp à, Tiểu Nghi chỉ là một cô gái nhỏ…” Ellen muốn ngăn lại, nhưng Trần Duệ đã phất tay cắt ngang:

“Con gái thì sao? Cô đừng có phân biệt con gái chứ!”

Lý lẽ quái quỷ gì vậy?

Ellen trợn trắng mắt với Trần Duệ, tức đến nghẹn lời.

Ánh mắt Trần Duệ đảo quanh bàn dài, rất nhanh đã dừng trên người Thẩm Nghi đang ngồi ở góc.

“Thẩm Nghi.”

Đồng nghiệp Giai Bảo vội dùng khuỷu tay huých cô:

“Sếp gọi cậu kìa.”

Thẩm Nghi theo phản xạ nhìn về phía sếp, ánh mắt ấy vừa hay chạm phải đôi mắt bình thản như nước của Chu Tòng Cẩn.

Tim cô đập mạnh vào lồng ngực, lại như bị một cây kim nhọn đâm vào, cảm xúc vô cùng phức tạp.

Trần Duệ đứng dậy liên tục vẫy tay với cô.

Còn Chu Tòng Cẩn vẫn ngồi yên tại chỗ, vững vàng như núi, chỉ có đôi mắt âm thầm nhìn sang.

Anh đã sớm phát hiện ra cô.

Thẩm Nghi khẽ thở dài.

Bỏ đi.

nội dung bảo vệ

“Thẩm Nghi, lại đây lại đây. Nhìn là biết cô biết uống rượu rồi. Cô thay chị Ellen nhà cô kính Chu tổng một ly.”

Trần Duệ kéo cô tới trước mặt Chu Tòng Cẩn.

“Chu tổng.”

Thẩm Nghi hạ thấp ly, lên tiếng chào hỏi, thần sắc vẫn bình thường.

Từ lúc cô bước tới, ánh mắt Chu Tòng Cẩn chưa từng rời khỏi người cô.

Dịch và biên tập bởi Mẹ Bông Bom!!!

Anh nâng ly lên, lại bị Trần Duệ cản lại.

Trần Duệ cực kỳ coi trọng quy tắc trên bàn rượu, cố chấp mà nghiêm túc nhìn chất lỏng trong ly của Thẩm Nghi, lớn tiếng cười nói:

“Ơ? Trong ly cô là Coca à? Thế này không được, không được. Cô đổi sang rượu đi.”

Bàn tay Thẩm Nghi đưa ra có chút lúng túng, khựng giữa không trung.

Ellen vội vàng cứu nguy:

“Trần tổng, kính rượu mà, có không khí là được rồi.”

Trần Duệ say khướt lắc đầu:

“Không được, không được. Quan trọng là phải chân thành, đúng không Chu tổng?”

Ellen tức đến mức muốn trợn trắng mắt lên trời. Nhưng trước mặt Chu Tòng Cẩn cô lại không tiện nổi giận, chỉ đành nhìn sang Thẩm Nghi.

Hơn hai mươi ánh mắt xung quanh đều đang nhìn cô.

Thẩm Nghi khép hờ hàng mi, cũng không làm bộ ngượng ngùng, nâng ly định uống hết Coca rồi đi rót rượu khác.

Nhưng Chu Tòng Cẩn vẫn im lặng, ly rượu trong tay anh thong dong chạm nhẹ vào chiếc ly thủy tinh đựng Coca của cô, phát ra tiếng “ting” thanh thúy.

“Cảm ơn.”

Anh nhẹ giọng ôn hòa nói, sau đó uống cạn rượu trong ly.

“Ôi chà! Chu tổng hào sảng quá!” Trần Duệ ở bên cạnh lập tức làm nhiệm vụ khuấy động bầu không khí.

Thẩm Nghi lạnh nhạt nhưng lịch sự gật đầu với anh, sau đó lui về chỗ ngồi ở góc của mình.

Cho đến khi ngồi xuống rồi, cô vẫn cảm thấy cả người lâng lâng như đang trôi nổi.

Chu Tòng Cẩn không ngồi lại lâu. Sau khi đồng ý kết bạn WeChat với Trần Duệ, anh đứng dậy chào mọi người.

“Bên kia tôi còn có bạn, xin lỗi, tôi xin phép đi trước.”

“Ây da, ngài khách sáo gì chứ? Chu tổng đúng là quá lịch thiệp rồi.”

Trần Duệ cũng đứng dậy theo, tiễn anh tận cửa phòng VIP.

Giai Bảo nhìn dáng vẻ nịnh nọt của Trần Duệ ở phía xa, rồi nháy mắt đầy chán ghét với Thẩm Nghi.

“Nếu Trần tổng có thể dựa vào bộ kỹ năng nịnh nọt này mà kéo được một dự án từ tay Chu Tòng Cẩn về, tớ sẽ tôn anh ta là ‘Tổ sư nịnh hót’.”

Thẩm Nghi im lặng không đáp, chỉ mỉm cười.

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Thẩm Nghi uống một ngụm Coca trong ly, nhàn nhạt cười:

“Cậu nghĩ nhiều rồi.”

Vui lòng giúp chúng tôi kiểm duyệt nội dung truyện và báo cáo lỗi nếu có thông qua khung thảo luận.

Chưa có thảo luận nào cho bộ truyện này.

Lên đầu trang