Chương 1: Trùng Phùng

Bộ truyện: Ngạnh Cốt

Tác giả: Nhất Điều Đại Ngư Đầu

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

“Chu tổng! Trùng hợp quá, ngài cũng dùng bữa ở đây sao?!”

Chu Tòng Cẩn cảm thấy người này có chút xa lạ, nhưng vẫn lịch sự đưa tay bắt lại, nhàn nhạt gật đầu.

Người đàn ông là kiểu người lăn lộn thương trường lâu năm, cực kỳ thành thạo giao tiếp xã hội, hoàn toàn không che giấu ý muốn làm quen kết giao, nhiệt tình mời mọc:

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Ánh mắt Chu Tòng Cẩn tùy ý quét qua đám người kia. Anh vốn định quen thuộc từ chối, nhưng ánh mắt bỗng khựng lại nơi góc bàn, trên một bóng dáng mặc áo sơ mi xanh lam.

Bóng dáng ấy vừa quen thuộc vừa xa lạ.

Con ngươi lạnh nhạt của anh khẽ chấn động.

“Liên hoan phòng ban?” Anh không để lộ dấu vết mà thu hồi tầm mắt.

“Đúng vậy, chỗ này cách công ty chúng tôi không xa. Hôm nay vừa hoàn thành một dự án nên dẫn mọi người ra ngoài ăn mừng. Không ngờ lại gặp ngài ở đây.”

“Được.” Anh đáp.

Lời đồng ý bất ngờ khiến người đàn ông trung niên vô cùng ngạc nhiên.

Không ngờ anh lại đồng ý sảng khoái như vậy.

Ông ta vừa mừng vừa lo, nụ cười trên mặt càng rạng rỡ hơn, vội vàng dẫn anh đi về phía bàn của phòng ban mình.

Thẩm Nghi ngồi ở góc trong cùng, khuỷu tay bị nữ đồng nghiệp bên cạnh kích động huých nhẹ.

“Này này, nhìn xem sếp dẫn ai tới kìa?”

Mấy đồng nghiệp xung quanh đồng loạt nhìn sang, thấy Trần Duệ cúi đầu khom lưng dẫn theo một người đàn ông đi về phía này.

Người đàn ông mặc bộ vest đen được cắt may vừa vặn, chất liệu trầm tối, sang quý nhưng không phô trương.

Bộ vest càng tôn lên vóc dáng cao ráo của anh. Khi bước đi, cánh tay dài hơi cong nhẹ đung đưa, dáng vẻ trầm ổn ung dung.

Bạn đang đọc truyện tại mẹ bông bom chấm com. Đọc truyện trên website gốc để đảm bảo không bị thiếu nội dung!

Cho dù ánh đèn trong quán bar âm nhạc vô cùng tối, vẫn có thể nhìn ra gương mặt tuấn tú tĩnh lặng dưới mái tóc được chải chuốt cẩn thận của người kia.

Mấy nữ đồng nghiệp trẻ tuổi bên cạnh liếc mắt nhìn nhau đầy ẩn ý, chỉ có sắc mặt Thẩm Nghi thoáng chốc trở nên khó đoán.

Cô hơi nghiêng người, quay đầu sang chỗ khác, cố gắng giảm bớt sự tồn tại của mình.

Trần Duệ đi tới đầu bàn, vỗ tay, lớn giọng nói:

“Nào, giới thiệu với mọi người một chút.”

Trần Duệ chỉ vào người đàn ông bên cạnh:

“Chu Tòng Cẩn, Chu tổng, CEO của tập đoàn An Hạ.”

An Hạ…? Chu Tòng Cẩn…?

Mọi người ngồi quanh bàn âm thầm hít sâu một hơi.

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Cái tên Chu Tòng Cẩn trong ngành không hề xa lạ.

Con trai độc nhất của Chu Hành Tĩnh — người sáng lập kiêm chủ tịch tập đoàn An Hạ, đồng thời là người thừa kế hiện tại của tập đoàn. Mới ba mươi tuổi đã lọt bảng xếp hạng tỷ phú toàn cầu của Forbes.

Một nhân vật truyền kỳ như vậy đứng ngay trước mặt khiến bầu không khí cả bàn lập tức trở nên gò bó.

Mấy nữ đồng nghiệp cố che giấu vẻ kích động, thấp giọng cười nói với nhau.

Trần Duệ dẫn Chu Tòng Cẩn ngồi vào chỗ cũ của mình, còn bản thân kéo một chiếc ghế ngồi bên trái anh, cười niềm nở gọi mấy người có chức vị cao trong đội lần lượt tới giới thiệu.

Chu Tòng Cẩn kiên nhẫn lắng nghe, lịch sự gật đầu.

Thẩm Nghi ngồi đối diện anh, cách khoảng bảy tám người. Trong phòng ánh đèn nhiều màu lờ mờ, âm nhạc ồn ào, tiếng người huyên náo.

Từ sau khi Chu Tòng Cẩn ngồi xuống, sự chú ý của mọi người đối với thức ăn trên bàn lập tức biến mất. Tất cả đều dựng tai lên, cố gắng nghe rõ cuộc trò chuyện giữa sếp mình và vị Chu tổng kia giữa tiếng người huyên náo.

Chỉ có Thẩm Nghi cúi đầu nghiêm túc ăn cơm, nửa điểm ánh mắt cũng không hướng về phía anh.

Vui lòng giúp chúng tôi kiểm duyệt nội dung truyện và báo cáo lỗi nếu có thông qua khung thảo luận.

Chưa có thảo luận nào cho bộ truyện này.

Lên đầu trang