Trong phòng VIP, Đào Tân Tân đang mặc áo da, ăn vận theo phong cách thiếu nữ mê xe phân khối lớn, tựa lên vai người chồng mới cưới là Tạ Tuấn, cười đến run cả người.
Thấy Chu Tòng Cẩn bước vào, cô vẫy tay trách yêu:
“Anh Tòng Cẩn, sao đi lâu thế?”
“Gặp một người quen, nói chuyện vài câu.” Chu Tòng Cẩn kéo ghế ra, ung dung ngồi xuống.
Tạ Tuấn liếc nhìn anh mấy lần, rồi ghé sang phía Đào Tân Tân thì thầm vài câu, chọc cho cô lại cười nghiêng ngả.
Chắc chắn lại là mấy câu đùa chẳng đứng đắn gì.
Chu Tòng Cẩn không để tâm. Anh đã quá quen với kiểu tung hứng linh tinh của hai vợ chồng họ.
Từ nhỏ Đào Tân Tân đã có tính cách hướng ngoại, thời niên thiếu từng du học nước ngoài nên tư tưởng khá cởi mở.
Cô hứng thú với mọi chủ đề thú vị. Với một người như Chu Tòng Cẩn, nửa ngày cũng chẳng nói nổi một câu đùa, thì trong mắt cô thật sự rất nhàm chán.
Theo cách cô thường trêu chọc anh:
“Một ông chú phong kiến vừa cổ hủ vừa nghiêm túc, chỉ biết làm việc, lại còn sống độc thân quá lâu.”
Trong khi Chu Tòng Cẩn chỉ lớn hơn cô ba tuổi.
Hai người quen biết từ nhỏ vì cha mẹ hai bên có giao tình, xem như thanh mai trúc mã.
Hai gia đình môn đăng hộ đối, vốn từng có ý định kết thông gia, nhưng Đào Tân Tân chẳng hề để tâm.
Chu Tòng Cẩn nhìn cô thay hết người bạn trai này đến người bạn trai khác, cuối cùng tháng trước cũng kết hôn. Sự im lặng kéo dài nhiều năm của anh đã hóa thành từng ly rượu mạnh trong đêm cưới của cô. Sau khi tỉnh rượu, anh cũng dần buông bỏ được mọi thứ.
Với tính cách của Chu Tòng Cẩn, anh cũng không thể làm ra những hành động mất kiểm soát hơn thế.
Người đàn ông ngồi bên trái anh tên là Lâm Thiên Tiêu. Anh ta đảo mắt nhìn cặp vợ chồng Đào Tân Tân đối diện, rồi như cố ý mở lời:
Người ngồi bên trái Lâm Thiên Tiêu là Cố Hoài lập tức tiếp lời:
“Cậu ấy là đang nói thay anh Tòng Cẩn của em đấy. Người ta âm thầm chờ em bao nhiêu năm rồi, em vừa về nước đã chơi một cú lớn như thế. May mà anh ấy tâm sinh lý đều khỏe mạnh…”
Lời này vừa nói ra, sắc mặt mọi người trên bàn đều trở nên lúng túng.
Ngay cả Tạ Tuấn cũng tối sầm mặt.
“Cố Hoài.”
Chu Tòng Cẩn khẽ nhíu mày ngăn anh ta nói tiếp, lạnh nhạt lên tiếng:
“Vui lắm sao?”
“He he! Vui mà!”
Cố Hoài không sợ chết, nhìn Lâm Thiên Tiêu đầy ngầm hiểu.
“Cố Hoài, cái miệng anh có thể bớt độc lại được không?” Đào Tân Tân mắng yêu hai người, cười chẳng hề bận tâm. “Nhiều lúc tôi thật sự nghi ngờ, hai tên vô lại như các anh làm sao lại kết bạn được với anh Tòng Cẩn nhà tôi, một người quân tử chính trực như vậy.”
“Này, anh ấy thích kiểu người như bọn anh mà!”
Lâm Thiên Tiêu vừa nói vừa chỉ vòng quanh giữa mình, Cố Hoài và Đào Tân Tân, cố tình nhấn mạnh chữ “bọn”.
“Người quá đứng đắn anh ấy lại chẳng thích.”
Cố Hoài chậm rãi phụ họa.
Đào Tân Tân khẽ hừ một tiếng với hai người, rồi chống chân đứng dậy, hất cằm về phía Chu Tòng Cẩn:
“Hôm nay anh Tòng Cẩn nhà tôi là người mời khách, tôi kính anh ấy một ly!”
Cô vẫy tay gọi mọi người cùng đứng lên cụng ly.
Chu Tòng Cẩn vẫn ngồi yên trên ghế nhìn cô nghịch ngợm. Cuối cùng không chịu nổi sự nhiệt tình của cô, anh đành đứng dậy, nâng ly chạm cốc với cô rồi khẽ nói:
“Chúc mừng tân hôn.”
…
Mọi người đã ngà ngà say. Rời khỏi trung tâm thương mại, họ dự định kéo nhau đến quán bar tăng hai.
Bên ngoài trời đã tối hẳn.
Gió lạnh gào thét, kèm theo những hạt mưa đá nhỏ rơi lất phất.
Tạ Tuấn nửa ôm Đào Tân Tân đang say khướt, do dự một hồi rồi chủ động mời:
“Chu tổng, anh có muốn đi bar cùng không?”
“Không đâu, tối nay tôi còn một cuộc họp.”
“Vâng, vậy anh cứ bận việc.”
Sắc mặt Tạ Tuấn như nhẹ nhõm đi đôi chút.
Gió lạnh mùa đông khiến Đào Tân Tân trong lòng anh ta khẽ run lên.
Chu Tòng Cẩn nhìn thấy, khẽ thở dài rồi dặn dò:
“Nhớ đắp áo khoác cho cô ấy trong xe.”
“Tất nhiên rồi, tất nhiên rồi.”
Ngày thường trước mặt Đào Tân Tân, Tạ Tuấn luôn hoạt ngôn, phóng khoáng. Nhưng đứng trước Chu Tòng Cẩn lại có phần câu nệ.
“Lên xe bọn tôi đi.”
Cố Hoài thò đầu ra khỏi cửa sổ, hỏi:
“Cậu không đi thật à?”
“Tôi về nhà. Tân Tân và chồng vừa mới về nước, hai cậu để ý chăm sóc họ một chút.”
“Được thôi.”
“Rõ rồi.”
Hai người vẫy tay chào anh.
Chu Tòng Cẩn đứng nhìn hai chiếc xe rời đi. Ánh mắt anh vô tình dừng lại trên mấy người ở phía trước không xa.
…
Thẩm Nghi kéo chặt chiếc áo khoác trên người, chào tạm biệt vài đồng nghiệp trong xe.
“Tiểu Nghi, em về bằng cách nào?”
Ellen ngồi trong xe hỏi cô.
Nhà của mọi người đều ở hướng ngược lại với cô, đi nhờ xe cũng không tiện.
“Em bắt xe buýt phía trước, đi thẳng tới nơi.”
Thẩm Nghi mỉm cười đáp.
“Được rồi, trời lạnh lắm, em về sớm nhé.”
Ellen dặn dò.
“Vâng, mọi người đi đường cẩn thận.”
Thẩm Nghi bước trên nền nước tuyết do lớp băng vụn tan ra, chậm rãi đi về phía trạm xe buýt.
Bước chân cô nặng nề.
Trong đầu vẫn không ngừng hiện lên cuộc gặp gỡ bất ngờ với Chu Tòng Cẩn lúc nãy.
Tối thứ Sáu, tại khu CBD, người đứng chờ ở trạm xe buýt không nhiều.
Đã qua giờ tan làm từ lâu, có lẽ vì trời quá lạnh nên mọi người chẳng muốn nán lại bên ngoài.
Trong nhà chờ chỉ lác đác vài nhân viên văn phòng tăng ca về muộn, gương mặt đầy vẻ mệt mỏi.
Một chiếc Maybach màu đen chậm rãi dừng trước trạm xe buýt, thu hút ánh nhìn của những người xung quanh.
Thẩm Nghi chỉ cảm thấy chiếc xe này có chút quen mắt, nhưng nhất thời không nhớ ra.
Kính cửa ghế phụ từ từ hạ xuống.
Cô đưa mắt nhìn sang, thấy người bên trong thì khựng lại.
“Lên xe.”
Người đàn ông ngồi ghế phụ nói với cô.
Vẫn là vẻ điềm tĩnh và xa cách như trước.
Hai năm không gặp.
Không có bất kỳ lời chào hỏi nào.
Chỉ đơn giản là hai chữ:
“Lên xe.”
Mang theo giọng điệu ra lệnh quen thuộc của anh.
Ánh mắt Thẩm Nghi nhẹ nhàng lướt qua Chu Tòng Cẩn, rồi nhìn chiếc xe buýt đang dừng phía sau xe anh.
Cô tự nhiên bước sang một bên, đi vòng ra phía sau, rồi lên chiếc xe buýt mà mình đang chờ.
Biểu hiện của cô hệt như đang đối diện với một người xa lạ.
Thậm chí còn lạnh nhạt hơn lúc cụng ly ở nhà hàng.
Như thể cô hoàn toàn không nhận ra anh.
“Chu tổng, chúng ta đi chứ?”
Chu Tòng Cẩn nhìn chiếc xe buýt trong gương chiếu hậu.
Đôi mắt lạnh như sao đêm khẽ gợn sóng.
Sắc mặt ẩn trong màn đêm trở nên khó coi.
Ánh đèn neon đủ màu từ hai bên đường hắt lên gương mặt tuấn tú như tranh vẽ của anh, lại khiến anh lộ ra vài phần cô đơn mơ hồ khó nhận thấy.
“Đi thôi.”
“Đừng chắn đường xe buýt nữa.”
Anh nói.
Cảm ơn bạn Dang Thi Thu Ha donate 200k!
Mình đang hết sức cố gắng để duy trì web truyện này. Nhưng có thể do lý do khách quan mà tới 1 ngày nào đó bạn không thể truy cập được... thì cũng đừng hoang mang nhé 😌 Mình vẫn luôn ở đây: Ghé nhóm Facebook để không lạc mất nhau!
Thời gian là thanh xuân, mình đem thanh xuân đổi hết lấy ngôn tình. Nên nếu có thể donate giúp mình vài đồng phấn son bạn nhé!
Techcombank – Lê Ngọc Châm: 9956568989
PayPal: lechamad@gmail.com

Chưa có thảo luận nào cho bộ truyện này.