Vượt qua Hách Liên Tu Cẩn và Lâm Vãn Nguyệt, Ý Thiên Hoan nhẹ bước sen vàng, đi đến trước mặt Hách Liên Sơn Hải cùng Liêu thị đang ngây người thất thần.
“Phụ thân, mẫu thân, đã lâu không gặp.”
Nàng tao nhã thi lễ với Hách Liên Sơn Hải và Liêu thị.
Đến lúc này hai người mới hoàn hồn. Liêu thị bật dậy khỏi ghế, kinh hãi nói:
“Ngươi… sao ngươi lại trở về? Chẳng phải ngươi đã…”
Suốt sáu năm qua, bọn họ hoàn toàn không tìm được bất cứ tung tích nào của Ý Thiên Hoan.
Bất đắc dĩ, họ đành mời đương triều Quốc sư bói một quẻ, muốn xem rốt cuộc Ý Thiên Hoan đang ở nơi nào.
Kết quả quẻ tượng Quốc sư đưa ra lại cho thấy, từ sáu năm trước nàng đã chết rồi!
Điều đó cũng vừa khéo giải thích vì sao suốt sáu năm nay họ chẳng thể tìm được nàng. Người chết thì làm sao còn lưu lại tung tích? Huống chi quẻ của Quốc sư trước giờ chưa từng sai, bởi vậy bọn họ mới tin chắc không nghi ngờ, cũng vì thế mà để con trai tái giá.
“Dẫu sao hôn sự giữa ta và thế tử cũng là do Hoàng thượng đích thân ban hôn.”
Ý Thiên Hoan cong nhẹ mày mắt, nở nụ cười nhàn nhạt.
“Thân là thế tử phu nhân, phu quân cưới trắc thất, ta đương nhiên phải trở về.”
Liêu thị nhìn Ý Thiên Hoan. Rõ ràng nàng đang cười, nhưng trong đôi mắt phượng kia lại chỉ có màu đen lạnh lẽo âm trầm, khiến bà ta lạnh toát cả người.
Dẫu sao Hách Liên Sơn Hải cũng là Hầu gia, rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh, vẻ mặt đầy quan tâm hỏi Ý Thiên Hoan.
Tiện tay còn kéo Liêu thị một cái, ra hiệu bà ta chú ý chừng mực.
Nơi này còn có rất nhiều khách khứa, bọn họ phải giữ gìn thanh danh ôn lương thuần thiện trước giờ của Hách Liên gia.
Lâm Vãn Nguyệt nhìn Ý Thiên Hoan, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, gần như tức đến hộc máu!
Nàng ta nằm mơ cũng không ngờ Ý Thiên Hoan vẫn còn sống, hơn nữa lại trở về đúng vào lúc này.
Rõ ràng đã bị gán cho tội danh yêu nữ làm hại quốc vận, vậy mà Ý Thiên Hoan vẫn dám quay lại. Chắc chắn là nghe tin hôm nay Cẩn lang muốn cưới nàng ta, nên cố ý trở về quấy rối.
“Chuyện những năm qua nói ra thì rất dài. Hiện giờ không phải lúc nhắc đến.”
Bất ngờ đối diện với đôi mắt phượng sâu thẳm của Ý Thiên Hoan, trong thoáng chốc Lâm Vãn Nguyệt có cảm giác như đã bị nàng nhìn thấu, trái tim hung hăng run lên.
Nhưng ngay sau đó nàng ta liền nghĩ tới thân phận hiện tại của mình đã khác xưa. Nàng ta có con trai làm chỗ dựa, còn Ý Thiên Hoan sớm đã không còn Ý gia chống lưng, trên đầu vẫn còn mang tội danh yêu nữ chưa được gột bỏ.
Cho nên dù Ý Thiên Hoan có trở về, cũng không có tư cách đấu với nàng ta!
Lâm Vãn Nguyệt chớp mắt, nước mắt lập tức trượt xuống theo khóe mi:
“Tỷ tỷ, năm đó khi tỷ bị gán tội yêu nữ, muội đã nói với Cẩn lang rằng nhất định đó là hiểu lầm. Người ta nói tỷ sợ tội bỏ trốn, muội cũng không tin. Muội tin rằng nếu tỷ còn sống, nhất định sẽ quay về. Cuối cùng muội cũng đợi được ngày này rồi.”
Lời này vừa thốt ra, lập tức nhắc nhở đám khách khứa có mặt tại đây.
Ai nấy đều nhìn Ý Thiên Hoan bằng ánh mắt khác thường.
“Sáu năm trước, long mạch quốc vận của Vân Chiêu quốc xảy ra vấn đề, dẫn tới thiên tai liên miên, chiến loạn không dứt, tất cả đều là vì Ý Thiên Hoan.”
“Nhưng Ý Quốc Công phủ trên dưới đều là trung liệt mãn môn, sao Ý Thiên Hoan có thể làm hại quốc vận được? Có phải có hiểu lầm gì không?”
“Hiểu lầm cái gì? Năm đó chính Quốc sư tính ra, chẳng lẽ còn giả được sao? Chính là Ý Thiên Hoan phá hoại long mạch! Hơn nữa huynh trưởng của nàng ta cũng mất tích, không chừng còn thông đồng phản quốc.”
“Quốc sư tính ra cũng không thể định tội Ý Thiên Hoan. Phá hoại long mạch là đại tội tru di cửu tộc, phải để Bắc Phủ Ty điều tra rõ ràng, có chứng cứ mới định tội được chứ? Bây giờ đừng ăn nói hàm hồ.”
Có người nghi ngờ, cũng có người thương tiếc Ý Quốc Công phủ mà lên tiếng bênh vực Ý Thiên Hoan.
Dịch và biên tập bởi Mẹ Bông Bom!!!
“Lâm Vãn Nguyệt, ngươi rõ ràng biết ta sẽ trở về, vậy mà vẫn muốn lấy thân phận chính thê gả cho thế tử?”
Giọng nói nhàn nhạt của Ý Thiên Hoan trực tiếp át đi những lời bàn tán xung quanh, ai cũng nghe ra ý châm chọc trong đó.
Sắc mặt Lâm Vãn Nguyệt tức khắc trắng bệch, nước mắt càng rơi dữ dội:
“Tỷ tỷ, muội biết hiện giờ dù muội nói gì tỷ cũng sẽ không tin. Nhưng muội thật sự chưa từng muốn tranh đoạt Cẩn lang với tỷ.”
Vừa thấy Lâm Vãn Nguyệt khóc, Hách Liên Tu Cẩn lập tức đau lòng. Hắn lạnh mắt nhìn Ý Thiên Hoan:
“Mấy ngày trước Quốc sư bói cho nàng một quẻ, nói rằng sáu năm trước nàng đã qua đời. Là ta quyết định để Nguyệt Nhi làm chính thê, không liên quan đến nàng ấy.”
Ý Thiên Hoan nhìn Hách Liên Tu Cẩn, nơi sâu trong mắt phượng lướt qua một tia kim quang nhàn nhạt, chớp mắt đã biến mất.
Giữa mi tâm Hách Liên Tu Cẩn có một luồng hồng khí nhạt mà người thường không nhìn thấy.
Luồng hồng khí ấy nằm ở vị trí phu thê cung, đại diện cho nhân quả liên kết với thê tử. Mà từ khoảnh khắc nàng chiếm lấy thân thể này để trọng sinh, nàng cũng đã kế thừa toàn bộ nhân quả của thân xác này.
Theo phong cách hành sự vốn có của nàng, loại nam nhân chó má như Hách Liên Tu Cẩn đáng bị một đao tiễn đi cho thống khoái.
Nhưng hiện tại nhân quả giữa bọn họ vẫn chưa đoạn. Nếu nàng tùy tiện giết Hách Liên Tu Cẩn, sẽ phải gánh chịu phản phệ nhân quả càng nặng, bất lợi cho nàng.
Chỉ là không thể giết hắn, không có nghĩa nàng sẽ để hắn sống dễ chịu.
Lần này trở về, nàng chính là muốn thay nguyên chủ đòi lại tất cả những gì thuộc về nàng ấy.
“Xem ra ta trở về không đúng lúc rồi.”
Ý Thiên Hoan khẽ nói. Gương mặt vốn minh diễm bức người phủ lên một tầng buồn bã nhàn nhạt.
“Nếu thế tử và Lâm huyện chủ đã lưỡng tình tương duyệt, ta Ý Thiên Hoan cũng không làm nổi chuyện chia rẽ uyên ương. Vậy thì xin thế tử ký hòa ly thư, trả lại của hồi môn cho ta. Từ nay về sau, nam hôn nữ giá, đôi bên không còn liên can.”
Người Hách Liên gia tại đây đồng loạt biến sắc.
Hách Liên gia vốn đã sa sút từ trước khi Ý Thiên Hoan gả vào. Ngoài cái danh Bình Dương Hầu phủ cao quý, bên trong sớm đã trống rỗng.
Sau này Ý Thiên Hoan mang theo của hồi môn phong phú xuất giá, năm năm qua Hách Liên gia đều sống nhờ vào số của hồi môn ấy mới có thể duy trì cuộc sống.
Đặc biệt là để tổ chức đại lễ chính thê long trọng cho Lâm Vãn Nguyệt, Bình Dương Hầu phủ càng tiêu bạc như nước.
Sắc mặt Hách Liên Tu Cẩn cực kỳ khó coi:
“Nàng ăn nói linh tinh cái gì? Hôn sự giữa chúng ta là do Hoàng thượng đích thân hạ chỉ ban hôn, nào có chuyện nói hòa ly là hòa ly?”
Cho dù thật sự không sống nổi với nhau nữa, cũng chỉ có thể là hắn hưu Ý Thiên Hoan!
Khi nào tới lượt nàng mở miệng đòi hòa ly?
“Thì ra thế tử vẫn nhớ chúng ta là do Hoàng thượng ban hôn sao.”
Ý Thiên Hoan ra vẻ kinh ngạc nhìn Hách Liên Tu Cẩn. Thấy sắc mặt hắn lúc xanh lúc trắng như phường nhuộm, nàng tiếp tục:
“Vậy ý của thế tử là không muốn hòa ly?”
Lâm Vãn Nguyệt đầy mong đợi nhìn Hách Liên Tu Cẩn.
Hôm nay là ngày trọng đại nàng ta hằng mong ước, nàng không muốn bị phá hỏng như vậy.
“Đương nhiên không thể hòa ly.”
Hách Liên Tu Cẩn cố ép mình làm ngơ ánh mắt mong chờ của Lâm Vãn Nguyệt, gằn từng chữ:
“Nhưng điều đó không cản trở ta cưới Nguyệt Nhi làm bình thê.”
Cảm ơn bạn Nguyen Thi Quynh Nhu donate 37k!
Mình đang hết sức cố gắng để duy trì web truyện này. Nhưng có thể do lý do khách quan mà tới 1 ngày nào đó bạn không thể truy cập được... thì cũng đừng hoang mang nhé 😌 Mình vẫn luôn ở đây: Ghé nhóm Facebook để không lạc mất nhau!
Thời gian là thanh xuân, mình đem thanh xuân đổi hết lấy ngôn tình. Nên nếu có thể donate giúp mình vài đồng phấn son bạn nhé!
Techcombank – Lê Ngọc Châm: 9956568989
PayPal: lechamad@gmail.com

Chưa có thảo luận nào cho bộ truyện này.