Chương 4: Trở Về, Đại Hôn

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Mệnh lệnh vừa truyền ra đã gây chấn động không nhỏ. Lần trước Bắc Phủ Ty làm lớn như vậy là khi trong kinh thành xuất hiện gian tế nước địch.

Sau khi biết Ý Thiên Hoan mất tích, phủ Bình Dương Hầu cũng phái người tìm kiếm, nhưng nàng giống như bốc hơi khỏi nhân gian, không để lại chút tung tích nào.

Chớp mắt, năm năm trôi qua rất nhanh.

Đúng vào tiết tháng hai cỏ non én lượn, ánh nắng rực rỡ, trên đường phố kinh thành người đến kẻ đi náo nhiệt vô cùng.

Khi thị vệ hoàng cung mặc nhuyễn giáp bạc dán hoàng bảng lên bảng cáo thị, lập tức thu hút không ít người qua đường vây tới xem.

Một chiếc xe ngựa nhìn qua vô cùng giản dị kín đáo cũng dừng ở đối diện bảng cáo thị.

“Sao lại dừng rồi?”

Giọng nói lười biếng vang lên từ trong xe ngựa, nghe như vừa mới ngủ dậy, còn mang theo chút khàn khàn.

Một bàn tay nhỏ trắng nõn mũm mĩm vén rèm xe lên, tiếp đó một cái đầu nhỏ thò ra ngoài nhìn về phía bảng cáo thị.

Dù nơi này cách hoàng bảng đến mười mét, Ý Mặc Bảo vẫn nhìn rõ chữ trên đó.

“Con trai Đốc công Bắc Phủ Ty mắc ác bệnh, hiện thuốc thang vô dụng, tính mạng nguy kịch. Trẫm không nỡ nhìn trụ cột quốc gia chịu nỗi đau mất con nên đặc biệt ban bảng tìm thần y. Ai có thể chữa khỏi bệnh cho hắn, thưởng vạn lượng vàng!”

Nhìn thấy bốn chữ cuối cùng, đôi mắt đào hoa trong trẻo của Ý Mặc Bảo lập tức sáng lên. Thậm chí nó còn tưởng tượng được đống vàng đang mọc cánh bay về phía mình.

Buông rèm xe xuống, Ý Mặc Bảo quay đầu nhìn nữ tử đang nằm trên đệm mềm đối diện, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Chiếc váy dài màu vàng nhạt hở vai thêu hoa văn chỉ đỏ khiến thân hình nàng càng thêm mảnh mai. Da trắng hơn tuyết, nàng gần như không xương mà lười biếng tựa ở đó. Mái tóc đen dài một phần được búi lỏng bằng ba cây trâm vàng, phần còn lại buông trước ngực.

Băng cơ ngọc cốt, quyến rũ trời sinh — chính là hình dung chân thật nhất về nàng.

Cảm nhận được ánh mắt đầy tính toán của tiểu nhân nhi đối diện, nữ tử đến mắt cũng lười mở:

“Mặc Tiểu Bảo, lại muốn làm gì nữa?”

Thấy nương thân không thèm nhìn mình, đôi mắt đen láy của Ý Mặc Bảo đảo tròn.

“Nương thân, con muốn đi ngoài.” May mà lúc này nương thân đang buồn ngủ, nếu không chắc chắn liếc một cái là nhìn thấu tiểu tâm tư của nó.

Như vậy thì chẳng còn thú vị nữa!

“Tiểu công tử có thể nhịn thêm chút nữa không? Nếu chậm trễ sẽ không kịp lễ bái đường của phủ Bình Dương Hầu.” Lúc này, một thiếu nữ ăn mặc như nha hoàn ngồi cạnh nữ tử lên tiếng.

“Ta nhịn không nổi.” Ý Mặc Bảo ôm bụng, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại thành một cục. “Ta phải đi ngay bây giờ. Hay thế này đi, Lưu Ly, tỷ cùng nương thân tới phủ Bình Dương Hầu trước, lát nữa ta sẽ tới sau.”

Nhìn tiểu nam oa tinh xảo đáng yêu trước mặt, Lưu Ly liếc mắt đã nhìn ra vẻ giảo hoạt tính toán trong đôi mắt đào hoa kia.

Trong lòng đại khái đoán được Ý Mặc Bảo muốn làm gì, nhưng thấy nó lén lút làm động tác cầu xin với mình, nàng chỉ đành bất đắc dĩ cong môi:

“Tiểu thư, hay cứ làm theo lời tiểu công tử đi. Dù sao nơi này cũng không xa phủ Bình Dương Hầu nữa.”

Nữ tử lật người, lười biếng “ừ” một tiếng.

Ý Mặc Bảo ôm quyền với Lưu Ly rồi nhảy xuống xe ngựa.

Lưu Ly nhìn Ý Mặc Bảo vừa xuống xe đã chạy thẳng tới bảng cáo thị, bất đắc dĩ lắc đầu rồi bảo xa phu tiếp tục đi.

Hôm nay trong đại trạch phủ Bình Dương Hầu treo đầy lụa đỏ, từ sáng sớm đã tiếng nhạc vui không dứt, náo nhiệt đến tận bây giờ.

Người đi ngang phủ Bình Dương Hầu nhìn chữ “Hỷ” dán trên cửa lớn đều không khỏi thổn thức.

Truyện được dịch bởi Mẹ Bông Bom!!!

“Thế tử phu nhân họ Ý mất tích đã năm năm, tới giờ còn không rõ sống chết, vậy mà Bình Dương thế tử đã muốn cưới người mới rồi. Haiz… năm đó Ý Quốc Công phủ phong quang biết bao? Giờ người thì tử trận, người thì mất tích, coi như hoàn toàn sa sút.”

“Chuyện này cũng không thể trách Bình Dương thế tử. Hắn tìm Ý thị suốt năm năm không có kết quả. Nếu không phải thánh thượng phá lệ sắc phong mẫu thân ruột của thứ tử là Lâm Vãn Nguyệt làm huyện chủ, hắn cũng đâu cần nâng Lâm Vãn Nguyệt lên làm bình thê.”

“Ta nghe nói Lâm Vãn Nguyệt được phong huyện chủ là vì đứa con trai mới sáu tuổi của nàng ta biết chế tạo hỏa dược?”

Xe ngựa vừa dừng trước khoảng đất trống ngoài phủ Bình Dương Hầu, Ý Thiên Hoan đang nhắm mắt nghỉ ngơi nghe tiếng bàn tán bên ngoài liền mở đôi mắt phượng, chậm rãi ngồi dậy.

“Tiểu thư, ta không nghe lầm chứ? Họ nói một đứa trẻ sáu tuổi biết chế tạo hỏa dược!” Lưu Ly dựng tai nghe ngóng, khó tin mở to mắt.

Vân Chiêu quốc tuy đã có hỏa khí từ lâu nhưng vẫn chưa tự chế tạo được hỏa dược, phải mua từ nước khác nên bị kiềm chế khắp nơi.

Những năm qua triều đình vì muốn chế tạo hỏa dược mà hao tổn không biết bao nhiêu tâm sức. Vậy mà giờ lại bị một đứa trẻ sáu tuổi chế tạo ra được, thật khiến người ta không thể tin nổi!

“Thiên hạ rộng lớn, chuyện lạ gì cũng có, không cần quá kinh ngạc.” Đáy mắt Ý Thiên Hoan lóe lên ý vị sâu xa. Nàng đứng dậy chỉnh lại nếp váy.

“Đi thôi, đừng làm lỡ giờ tân nương kính trà.”

Lúc này trong đại sảnh hoa lệ của phủ Bình Dương Hầu gần như kín người tới chúc mừng, nhìn quanh đều là quyền quý kinh thành.

Theo tiếng xướng lễ vang lên, đôi nam nữ mặc hỷ phục đứng giữa đại sảnh lần lượt bái thiên địa, bái cao đường, cuối cùng phu thê giao bái.

Ở ghế chủ vị, Bình Dương Hầu Hách Liên Sơn Hải cùng hầu phu nhân Liêu thị đều dùng ánh mắt hài lòng nhìn Hách Liên Tu Cẩn và Lâm Vãn Nguyệt.

Lâm Vãn Nguyệt đứng vai kề vai cùng Hách Liên Tu Cẩn, hai người nắm chặt tay nhau.

Dưới khăn voan đỏ, mắt Lâm Vãn Nguyệt đỏ hoe vì kích động.

Nàng ta chờ suốt năm năm, cuối cùng cũng đợi được ngày này!

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

“Giờ lành đã tới, mời tân lang cõng tân nương vào động phòng——”

Theo tiếng xướng lễ lần nữa vang cao, bầu không khí vui mừng trong đại sảnh đạt tới đỉnh điểm.

Ngay lúc Hách Liên Tu Cẩn khom lưng trước mặt Lâm Vãn Nguyệt, một giọng nữ êm tai vô song bỗng vang lên từ ngoài hỷ đường.

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Bao gồm cả Lâm Vãn Nguyệt cũng lập tức kéo khăn voan đỏ xuống nhìn sang.

Chỉ thấy nữ tử mặc váy dài màu vàng nhạt được một thiếu nữ áo hồng dìu đỡ chậm rãi bước vào hỷ đường, trong khoảnh khắc khiến cả đại sảnh như mất hết màu sắc.

Dù đã năm năm không xuất hiện tại kinh thành, nhưng ngay khi Ý Thiên Hoan xuất hiện, vẫn lập tức bị nhận ra.

Bởi vì nàng có vẻ đẹp khuynh thành trương dương độc nhất vô nhị ấy.

Năm năm trôi qua, dung mạo Ý Thiên Hoan còn xuất sắc hơn trước, cộng thêm bộ y phục hoa lệ quý khí, khiến nàng tựa như huyền nữ cửu thiên hạ phàm, khiến người khác không thể rời mắt!

Trong chớp mắt, tất cả mọi người đều ngây dại.

Không ai ngờ vào lúc này… Ý Thiên Hoan lại trở về.

Vui lòng giúp chúng tôi kiểm duyệt nội dung truyện và báo cáo lỗi nếu có thông qua khung thảo luận.

Chưa có thảo luận nào cho bộ truyện này.

Lên đầu trang