“Ta cũng không biết rốt cuộc là chuyện gì xảy ra!” Dương thị mặt đầy chấn động, sợ đến mức sắc mặt trắng bệch, “Lúc đó có bao nhiêu người tận mắt nhìn thấy lão thân chôn cất Ý Hạc ở đây, lão thân sao dám giở trò?!”
“Nương thân mà hôm nay không kiên quyết đòi khai quan thì sẽ chẳng có ai động tới quan tài của ngoại tổ phụ ta cả. Cho nên cho dù ngươi lén tráo thi thể ngoại tổ phụ ta, cũng sẽ không ai phát hiện!” Ý Mặc Bảo kéo Ý Thiên Hoan từ dưới huyệt mộ lên, “Nương thân, vừa rồi chính lão vu bà này cùng con trai bà ta liên tục ngăn cản chúng ta khai quan, còn không dám ăn quả đo nói dối. Chứng tỏ trong lòng bọn họ chắc chắn có quỷ!”
“Ý lão thái quân, chuyện hôm nay xin bà phải cho chúng ta một lời giải thích hợp lý! Nếu không lão phu nhất định sẽ tâu lên hoàng thượng, trị tội các người!” Trong mắt Tần tử phu tràn ngập lửa giận.
Không chỉ riêng ông, bách tính đứng xem xung quanh ai nấy cũng đều phẫn nộ.
Ý Quốc Công là trung thần, vì trấn thủ biên cương bảo vệ bách tính mà chết trận.
Một trung nghĩa chi sĩ như vậy, sau khi chết lại bị người ta cướp mất phần mộ, ngay cả thi thể cũng không biết tung tích, thật sự quá khó tin, khiến người ta căm phẫn!
“Nương! Người mau nói gì đi!” Ý Quy Phàm cùng Đậu thị và Ý Thiên Tứ đều mềm nhũn chân tay. Hắn cảm giác bản thân sắp bị ánh mắt khinh bỉ của mọi người xung quanh đâm thủng rồi!
Hai môi Dương thị run run, khàn giọng nói:
“Lão thân lấy tính mạng thề rằng, nếu thật sự là lão thân tráo đổi thi thể Ý Quốc Công, vậy hãy để lão thân chết không toàn thây, sau khi chết rơi vào A Tỳ địa ngục, đời đời kiếp kiếp vĩnh viễn không được siêu sinh!”
“Chỉ phát độc thệ mà thôi, không thể chứng minh sự trong sạch của các người.” Ý Thiên Hoan lạnh lùng nhìn Dương thị, “Ta cho ngươi cơ hội cuối cùng. Dương thị, người đàn ông nằm trong quan tài kia rốt cuộc là ai? Thi thể phụ thân ta rốt cuộc đang ở đâu?”
“Lão thân thật sự không biết!” Dương thị ôm ngực khóc nức nở, “Lão thân đúng là nhảy xuống Hoàng Hà cũng không rửa sạch được nữa rồi! Hoan Nhi, không chỉ con, ngay cả tổ mẫu cũng bị che mắt! Phụ thân con đã hạ táng năm năm rồi, ai biết trong năm năm này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì chứ!”
“Đúng vậy! Mẫu thân nói không sai!” Đậu thị hoàn hồn lại, cố nén sợ hãi nói: “Ý Thiên Hoan, ngươi cứ khăng khăng nói thi thể phụ thân ngươi bị tráo đổi có liên quan tới chúng ta, vậy ngươi có chứng cứ gì chứng minh suy đoán của mình không? Thi thể phụ thân ngươi mất tích, ngươi có thể nói chúng ta làm việc không chu đáo, nhưng không thể đem cái nồi đen tráo thi thể cũng chụp lên đầu chúng ta!”
“Miệng lưỡi đám người các ngươi thật cứng!” Ý Mặc Bảo bĩu môi, “Nương thân, loại người như bọn họ cho dù chết rồi bị thiêu ba ngày ba đêm, trong miệng cũng không nhả ra nổi một câu thật lòng! Con thấy chúng ta vẫn nên tìm thi thể của ngoại tổ phụ trước, biết đâu sẽ tìm được chứng cứ bọn họ ra tay.”
“Nếu đã vậy, xin mời Tần đại nhân theo ta tới nơi phụ thân ta có khả năng đang ở.” Ý Thiên Hoan hít sâu một hơi rồi giải thích: “Tần đại nhân, kẻ xấu đem thi thể kia đặt vào quan tài của phụ thân ta, rất có thể là muốn cướp đoạt khí vận của người. Chỉ cần tìm được thi thể phụ thân ta, chứng thực suy đoán của ta, ta sẽ lần ra kẻ đứng sau hãm hại phụ thân.”
“Thế tử phu nhân cứ yên tâm. Ý Quốc Công là trụ cột quốc gia, lão phu thân là đồng liêu, tuyệt đối không muốn nhìn hắn chịu oan khuất. Hôm nay bất kể thế tử phu nhân muốn điều tra thế nào, lão phu đều theo tới cùng!” Tần tử phu nói xong, lặng lẽ liếc nhìn con đường nhỏ bên ngoài tổ phần.
Nói ra cũng lạ, xe ngựa của Cơ Trì Liên dường như vẫn chưa theo tới.
“Đa tạ Tần đại nhân.” Ý Thiên Hoan đứng trước bia mộ, quay mặt về hướng tây bắc, “Theo giấc mộng khi đó của ta, ta nhìn thấy phụ thân đi về phía tây bắc. Điều đó chứng tỏ thi thể phụ thân hẳn bị giấu ở hướng tây bắc.”
“Nhưng phạm vi ngươi nói quá rộng. Ra khỏi ngoại thành, phía tây bắc toàn là núi hoang. Chúng ta phải tìm thi thể Ý Quốc Công ở đâu?” Tần tử phu cau mày hỏi.
Ý Thiên Hoan bấm ngón tay tính toán, trầm ngâm nói:
“Nếu có kẻ muốn cướp khí vận của phụ thân ta, vậy nhất định phải dùng một loại trận pháp đoạt vận. Trong lòng ta đại khái đã hiểu trận pháp ấy vận chuyển thế nào, cho nên có thể xác định thi thể phụ thân ta sẽ không cách thi thể trong quan tài kia quá xa. Nếu không trận pháp sẽ không thể vận hành, kẻ đứng sau cũng chẳng thu được lợi ích gì. Ta có thể xác định đại khái vị trí, xin mọi người đi theo ta.”
Lúc này đối mặt với một nhà Dương thị đầy hiềm nghi, bọn họ tự giác bao vây khống chế bốn người, không cho bất cứ cơ hội chạy trốn nào.
Ý Thiên Hoan dùng chu sa cùng giấy vàng vẽ một lá bùa. Sau khi đốt cháy, nàng nhìn lá bùa hóa thành tro bụi rồi theo gió nhẹ bay về hướng tây bắc.
“Mọi người đi theo hướng tro bùa bay. Đi theo ta.”
Truyện được dịch bởi Mẹ Bông Bom!!!
Ý Thiên Hoan nắm tay Ý Mặc Bảo đi về hướng tây bắc.
Những người khác vội vàng theo sát.
Đi gần nửa canh giờ, Ý Thiên Hoan nhìn cảnh vật xung quanh ngày càng hoang vu, âm khí và oán khí trong không trung cũng càng lúc càng nặng.
“Chính là chỗ này, mau đào!”
Theo một tiếng ra lệnh của Ý Thiên Hoan, mọi người lập tức ùa lên, dùng tất cả dụng cụ có thể tìm được quanh đó đào tung gò đất.
Rất nhanh, một cỗ quan tài xuất hiện trước mắt mọi người.
Một đại hán nhìn thấy quan tài liền dùng chạc cây đào mạnh hơn. Kết quả vừa đâm xuống đất đã móc lên một con rắn đen.
Con rắn đen bị chọc giận, phun lưỡi phát ra tiếng rít liên hồi rồi há miệng cắn thẳng về phía mắt cá chân đại hán.
“Cẩn thận!”
Ý Thiên Hoan vẫn luôn đề phòng. Ngay khoảnh khắc rắn đen xuất hiện, nàng lập tức phóng ra một phi tiêu hoa mai.
Phi tiêu chém đứt đầu rắn. Con rắn bị chẻ làm hai vẫn chưa chết ngay, đầu rắn cùng thân rắn điên cuồng vặn vẹo, máu từ vết thương văng lên quan tài, lập tức ăn mòn mặt gỗ thành mấy cái lỗ nhỏ.
“Độc thật đáng sợ!” Tần tử phu giật mình kinh hãi, vội gọi đám bách tính: “Mau tránh ra! Cẩn thận nọc rắn!”
Đám người nhanh chóng tản ra mở một lối đi.
Ý Thiên Hoan bước tới, dùng chủy thủ ghim chặt đầu và thân rắn xuống đất.
“Lưu Ly.”
Ý Thiên Hoan dùng chủy thủ nhấc xác rắn lên, nhìn Lưu Ly bước tới.
Nhận lấy chiếc bình nhỏ từ tay nàng ấy, Ý Thiên Hoan mở nắp, uống một ngụm chất lỏng bên trong rồi phun lên xác rắn.
“Là rượu hùng hoàng.” Tần tử phu ngửi được mùi rượu liền nói.
Cảm ơn bạn ẩn danh đã donate 100k!
Mình đang hết sức cố gắng để duy trì web truyện này. Nhưng có thể do lý do khách quan mà tới 1 ngày nào đó bạn không thể truy cập được... thì cũng đừng hoang mang nhé 😌 Mình vẫn luôn ở đây: Ghé nhóm Facebook để không lạc mất nhau!
Thời gian là thanh xuân, mình đem thanh xuân đổi hết lấy ngôn tình. Nên nếu có thể donate giúp mình vài đồng phấn son bạn nhé!
Techcombank – Lê Ngọc Châm: 9956568989
PayPal: lechamad@gmail.com

Chưa có thảo luận nào cho bộ truyện này.