Chương 48: Người nằm trong quan tài không phải Ý Quốc Công!

Sắc mặt Ý Quy Phàm hơi tái đi:

“Thất gia gia, ban nãy người đâu có nói như vậy!”

Thất thái gia bày ra vẻ mặt chính nghĩa:

“Đó là vì lão phu chưa nghĩ thông lợi hại trong chuyện này. Nay đã nghĩ thông rồi, đương nhiên phải đồng ý. Bằng không nếu Ý Hạc thật sự có oan khuất mà lão phu lại làm như không thấy, sau này trăm năm về với cửu tuyền, lão phu còn mặt mũi nào gặp các vị tổ tiên? Hiền điệt à, ngươi nói xem có phải đạo lý này không?”

Ngũ gia gia lập tức gật đầu:

“Thất bá nói rất đúng.”

Những tộc lão khác cũng phụ họa theo:

“Quy Phàm à, chúng ta biết ngươi quan tâm đại ca đã khuất. Hôm nay cứ khai quan kiểm chứng một phen đi. Đến lúc xác định không có vấn đề gì, cũng xem như cho bách tính đang quan tâm chuyện này một lời giải thích!”

“Nếu đã vậy, xin chư vị dời bước tới tổ phần Ý gia.” Mục đích cuối cùng cũng đạt được, Ý Thiên Hoan kéo tay Ý Mặc Bảo trực tiếp rời đi.

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Dương thị mở mắt, trên mặt phủ một tầng âm trầm:

“Chuyện đã đến nước này, chúng ta chỉ có thể đi theo xem thử. Dù sao hôm nay mọi chuyện đều do Ý Thiên Hoan khơi ra, chúng ta thân là người ngoài cuộc, chỉ cần tĩnh quan kỳ biến là được.”

“Người ngoài cuộc…” Ý Quy Phàm thấy Dương thị liếc mắt đầy thâm ý, lập tức hiểu ý bà ta, “Nương nói đúng. Chúng ta chỉ là những người ngoài cuộc không hay biết gì. Bất kể tiếp theo Ý Thiên Hoan điều tra ra điều gì, cũng đều không liên quan tới chúng ta!”

Tổ phần Ý gia nằm ở phía tây ngoại thành.

Sau khi đến nơi, Ý Thiên Hoan phát hiện nơi này tựa núi gần sông, lại tọa bắc triều nam, bất kể địa thế hay phong thủy xung quanh đều cực tốt.

Mộ phần của Ý Hạc nằm chính giữa tổ phần Ý gia, theo lý mà nói đây phải là nơi có thiên địa linh khí nồng đậm nhất.

Nhưng Ý Thiên Hoan vừa tới trước mộ của Ý Hạc đã phát hiện điều bất thường.

“Nương thân, nơi này âm khí thật nặng!” Ý Mặc Bảo cực kỳ nhạy cảm với âm khí, chỉ vừa tới gần mộ của Ý Hạc đã không nhịn được ôm chặt hai cánh tay.

“Vì sao chỉ có xung quanh phần mộ của Ý Quốc Công là không mọc cỏ dại?” Tần tử phu quan sát một vòng rồi phát hiện, ngoại trừ phần mộ của Ý Hạc, bất kể là mộ của Hầu phu nhân hay nhị ca của Ý Thiên Hoan đều ít nhiều mọc lên vài bụi cỏ dại.

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Đất đen vô cùng ẩm ướt, sau khi nghiền nát còn tỏa ra mùi tanh hôi khó ngửi, khiến Ý Thiên Hoan cau mày.

“Làm gì có chuyện tà môn như ngươi nói? Biết đâu là vì đại bá giết địch quá nhiều nơi chiến trường, huyết sát khí quá nặng nên quanh mộ mới không mọc cỏ!” Ý Thiên Tứ đi tới buông một câu mỉa mai.

Ý Mặc Bảo trực tiếp tung một cước vào bắp chân Ý Thiên Tứ:

“Ngươi mà còn nói nhảm nữa, ta bảo đảm cỏ mọc trên mộ ngươi còn cao hơn cả người ngươi!”

Ý Thiên Tứ đau đến kêu thảm, bị Dương thị kéo mạnh ra phía sau che chở.

Ánh mắt Dương thị âm trầm, nhìn chằm chằm Ý Thiên Hoan không cảm xúc:

“Ý Thiên Hoan, thân là con cái mà mở quan tài của phụ thân ruột, ngươi không sợ bị báo ứng sao?”

“Tổ mẫu không cần lo lắng. Người thật sự nên sợ báo ứng không phải ta, mà là kẻ bất lợi với phụ thân ta.” Trong lúc nói chuyện, Ý Thiên Hoan đã ra hiệu cho Lưu Ly, “Bắt đầu đào đi.”

Lưu Ly cùng vài bách tính nhiệt tâm cầm xẻng bắt đầu đào đất.

Theo quan tài gỗ đỏ dần lộ ra khỏi lớp bùn, một mùi hôi thối như thứ gì đó đang mục rữa xộc tới, hun cho Lưu Ly cùng những người khác nôn khan liên tục.

Dịch và biên tập bởi Mẹ Bông Bom!!!

“Mọi người tránh ra! Âm khí rò rỉ từ trong quan tài quá nặng, tất cả đừng tới gần!” Lưu Ly nhìn ra manh mối, dùng chu sa vẽ lên người mấy đạo phù chú chống âm khí, cắn răng tiếp tục đào hết lớp bùn đen ẩm ướt quanh quan tài.

Thấy sắc mặt Lưu Ly trắng bệch bước ra khỏi hố mộ, ngón tay Ý Thiên Hoan nhanh chóng điểm lên huyệt vị lớn trên người nàng:

“Phần còn lại giao cho ta, ngươi đi nghỉ trước đi.”

“Tiểu thư, người phải cẩn thận.” Lưu Ly nói xong liền đi tới chỗ có ánh nắng cách xa huyệt mộ để ngồi xuống.

Tần tử phu tự nhận bản thân kiến thức rộng rãi, vậy mà đây cũng là lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng huyền dị như vậy:

“Thế tử phu nhân, chẳng lẽ phần mộ của Ý Quốc Công thật sự có vấn đề?”

Ý Thiên Hoan không lập tức trả lời câu hỏi của Tần tử phu. Nàng trước tiên cắm bốn cành cây khô vào bốn góc đông tây nam bắc của huyệt mộ, sau đó nhảy xuống dưới.

“Phụ thân, nữ nhi tới rồi. Xin người cho phép nữ nhi khai quan, nghiệm thi cho người!”

Ý Thiên Hoan cắn rách đầu ngón tay, để máu tươi nhỏ lên cành cây khô ở phía đông.

Kết quả cành cây không hề có phản ứng.

Trong đôi phượng mâu của Ý Thiên Hoan hiện lên vẻ nghi hoặc, ngay sau đó như nghĩ tới điều gì, sắc mặt càng thêm ngưng trọng.

Nàng không từ bỏ, tiếp tục nhỏ máu lên ba cành cây còn lại.

“Ta hiểu rồi! Thế tử phu nhân dùng chính là Thỉnh Linh Giáng!” Đậu thị thu hút ánh nhìn của mọi người xung quanh rồi tiếp tục nói: “Nói đơn giản, Thỉnh Linh Giáng là một loại nghi thức hỏi ý người chết trước khi dời mộ. Thông thường chỉ huyết thân của người chết mới có thể dùng máu để thỉnh linh. Nếu người chết đồng ý, cành cây dùng làm pháp sẽ gãy, ngược lại sẽ không có bất kỳ phản ứng nào.”

“Ý của nàng là… đại ca không muốn Ý Thiên Hoan khai quan?” Hai mắt Ý Quy Phàm sáng lên: “Ý Thiên Hoan, Thỉnh Linh Giáng đã thất bại, ta khuyên ngươi đừng trái ý đại ca nữa…”

“Câm miệng.”

Ý Thiên Hoan rút chủy thủ bên hông ra, men theo khe hở của nắp quan tài đâm vào rồi cạy mạnh.

Trong chớp mắt, những chiếc đinh đóng quan tài lần lượt bật tung. Một luồng mùi hôi thối nồng nặc hơn nữa ập tới, hun đến mức bách tính đứng quanh quan tài đồng loạt lùi lại một bước.

“Ý Thiên Hoan! Đại ca đã không đồng ý cho ngươi khai quan, vậy mà ngươi vẫn cố chấp làm theo ý mình! Ngươi đúng là đại bất hiếu!”

Giống như không nghe thấy lời chỉ trích của Ý Quy Phàm, Ý Thiên Hoan dùng sức hất tung nắp quan tài, nhìn người đàn ông xa lạ đang nằm bên trong.

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Lời này vừa dứt, đám người xung quanh lập tức sôi trào.

Trong huyệt mộ, một nam nhân mặc thọ y trông khoảng năm sáu mươi tuổi đang bình thản nằm trong chiếc quan tài vốn thuộc về Ý Hạc.

Toàn thân hắn không có dấu vết thối rữa, nhưng lại tỏa ra khí tức âm u quỷ dị.

Không ai ở đây nhận ra nam nhân này là ai, nhưng tất cả đều nhìn ra được — thi thể này không phải Ý Hạc!

“Người đàn ông này là ai? Vì sao lại chiếm quan tài của Ý Quốc Công?”

“Khó trách Ý Quốc Công phải báo mộng cho thế tử phu nhân, hóa ra có kẻ chim khách chiếm tổ!”

“Nếu thi thể này không phải Ý Quốc Công, vậy thi thể thật của Ý Quốc Công đang ở đâu?”

“Bảo sao Thỉnh Linh Giáng của thế tử phu nhân vừa rồi không có tác dụng. Thi thể này đâu phải phụ thân nàng, đương nhiên sẽ không đáp lại!”

“Sao có thể như vậy…” Đáy mắt tràn đầy vẻ khó tin, Thất thái gia nhìn về phía Dương thị: “Năm đó chính ngươi phụ trách an táng Ý Quốc Công. Hiện giờ trong quan tài lại nằm thi thể của kẻ khác, ngươi định giải thích thế nào?!”

Vui lòng giúp chúng tôi kiểm duyệt nội dung truyện và báo cáo lỗi nếu có thông qua khung thảo luận.

Chưa có thảo luận nào cho bộ truyện này.

Lên đầu trang