Tần Anh kinh ngạc nói:
“Tam công tử là bị hắn hại sao?”
Tạ Tinh Lan cũng trở nên nghiêm nghị. Lúc này Hoàng thị lắc đầu:
“Không phải bị hắn hại, mà là hắn thấy chết không cứu. Tam công tử tên là Đậu Xán, là trưởng tử của tam phòng. Mười sáu năm trước, khi ấy nó mới hơn ba tuổi. Năm đó đúng vào mùa đông rét buốt, nó được một bà vú dẫn ra bờ ao sen trong phủ chơi, không ngờ lại trượt chân rơi xuống hồ.
Bà vú tuy cũng nhảy xuống ao sen cứu người, nhưng mùa đông nước lạnh thấu xương, bà lại lớn tuổi, không biết bơi, căn bản không với tới được đứa trẻ. Khi ấy Đậu Ngũ đứng ngay bên bờ hồ, tận mắt nhìn đứa bé chết đuối.”
Tần Anh nhíu mày:
“Hắn sợ nước sao?”
Hoàng thị cười lạnh:
“Không phải sợ nước. Ngược lại, trong mấy đứa trẻ của Đậu gia, thủy tính của hắn còn khá tốt. Hắn chỉ đơn giản là không muốn cứu. Hắn không thân với đứa bé kia, cũng chẳng thân thiết với tam phòng, trong mắt hắn đứa trẻ ấy không đáng để hắn mạo hiểm.”
Tạ Tinh Lan khó hiểu:
“Hắn có thù oán với tam phòng sao?”
Hoàng thị lại lắc đầu:
“Lúc đó ta cũng nghĩ vậy. Nhưng ta hỏi phu quân thì chàng nói, từ khi còn thiếu niên, tính tình Đậu Ngũ đã rất lạnh nhạt, đối với người trong nhà trên dưới đều như thế. Bình thường thì không thấy gì, nhưng đến lúc nguy cấp thì bản tính ấy mới lộ ra.
Hai năm trước lão phu nhân qua đời, hôm phát tang hắn mới từ ngoài thành trở về, vậy mà trong tang lễ một giọt nước mắt cũng không rơi.”
“Sau chuyện năm đó, bà vú bị bán đi, tam phòng cũng từ đó oán hận Đậu Ngũ. Lão thái gia tuy vốn cũng không thân thiết với tam phòng, nhưng vì việc này mà vô cùng giận dữ. Khi ấy ông nói bắt hắn đi tu đạo để chuộc tội.
Không ngờ hắn nghe xong lại lập tức đồng ý. Từ đó tu đạo suốt bao năm, không cưới vợ, không sinh con, lão thái gia cũng đành bó tay.”
Tạ Tinh Lan cảm thấy tính tình của Đậu Văn Già thật khó tin:
“Nhưng phu nhân lại không cho rằng là hắn hại Đậu Dục?”
Hoàng thị gật đầu:
“Cái ác của hắn là quá lạnh lùng, nhưng không phải kiểu vô cớ hại người. Chính vì hắn quá lạnh nhạt với gia tộc, nên ta mới không tin hắn giết Dục nhi.
Những năm này hắn mỗi tháng chỉ về phủ dăm ba ngày, có khi cả tháng đều ở ngoài thành. Ngày Dục nhi xảy ra chuyện, hắn chỉ là vừa khéo có mặt trong phủ.”
Hoàng thị là mẫu thân của Đậu Dục, không cần phải nói đỡ cho người ngoài. Tạ Tinh Lan lại hỏi:
“Phu nhân có biết Đậu thiếu khanh định truyền vị trí gia chủ cho Đậu Dục không?”
Hoàng thị thở dài:
“Lão thái gia từng nói qua, nhưng ông càng mong Dục nhi ra làm quan hơn. Đậu thị là thương gia giàu có truyền đời, tuy buôn bán nhưng gia tộc cũng có gia huấn, những nghề thấp hèn thì tuyệt đối không làm.
Sau khi vào kinh thành, lão thái gia vẫn luôn mong Đậu thị thoát khỏi thân phận thương nhân, bước vào hàng ngũ quyền quý. Nhưng từ thương nhân trở thành quyền quý, cho dù Dục nhi thi đỗ cao, cũng phải mất hai ba đời mới rửa sạch được mùi tiền bạc.
Ông hiểu rõ điều ấy, nên nghĩ nếu Dục nhi có thể phong hầu bái tướng, thì không cần chờ lâu như vậy nữa. Nhưng chuyện ấy đâu phải dễ?”
Tạ Tinh Lan nói:
“Nhưng Đậu thiếu khanh bệnh nặng, e rằng không chờ được ngày Đậu Dục thi đỗ. Đại phòng và tứ phòng cũng biết điều đó, nên mới tranh đoạt dữ dội.”
Hoàng thị gật đầu:
“Không sai. Năm xưa sau khi Đậu Thước xảy ra chuyện, đại phòng vốn đã mang oán khí trong lòng. Đại ca là trưởng tử, đương nhiên cho rằng mình nên kế thừa gia nghiệp.
Tứ đệ cũng là con đích, tranh đoạt cũng có lý lẽ. Không chỉ có thể nắm chức Thiếu khanh Thái Phủ Tự, mà cả quyền kinh doanh và tài chính của gia tộc cũng sẽ vào tay họ.
Tài sản của Đậu thị tương đương nửa quốc khố, bọn họ sao có thể không động tâm?”
Tạ Tinh Lan lại nói:
“Kim Ngô Vệ đã tra ra, hiện nay việc kinh doanh của Đậu thị phần lớn nằm trong tay đại phòng và tứ phòng.”
Hoàng thị đáp:
“Đúng vậy. Về chuyện làm ăn, lão thái gia vẫn tin tưởng đại phòng hơn. Năm đó không cứu được Đậu Thước, trong lòng ông cũng có áy náy. Những năm Dục nhi chuyên tâm đọc sách, ông liền tự mình dẫn Đậu Thước đi học cách kinh doanh.
Sau đó, lão thái gia giao việc buôn tơ lụa cho đại phòng, còn trà nghiệp thì giao cho tứ phòng.”
Nói nhiều như vậy nhưng vẫn chưa rõ có liên quan gì đến vụ án của Đậu Dục. Lúc này Tạ Tinh Lan hỏi:
“Tam phòng năm đó vì chuyện của Đậu Văn Già mà bất hòa với Đậu thiếu khanh, sau đó ra ngoài tự lập. Đậu thiếu khanh có từng nói gì về việc này không?”
Hoàng thị chậm rãi đáp:
“Nếu nói mấy phòng ai làm ăn giỏi nhất, thì chính là tam phòng. Khi họ ra ngoài tự lập, ban đầu lão thái gia không đồng ý, vì ông không muốn chi này của Đậu gia phải phân gia.
Nhưng tam phòng khi ấy đã ôm hận trong lòng. Cuối cùng lão thái gia vẫn đồng ý, còn giúp đỡ không ít. Nếu không thì giữa kinh thành này, sao họ có thể đứng vững?
Những năm gần đây thì không giúp nữa. Hai cha con họ vốn sinh ra đã có thiên phú kinh thương. Chỉ tiếc Đậu Tam là con thứ.”
Đậu Văn Bân là con thứ, không có cơ hội tranh đoạt vị trí gia chủ. Hơn nữa việc kinh doanh của hắn lại rất xuất sắc, ngoài việc có oán cũ với Đậu Văn Già, còn lại với các phòng khác đều nước sông không phạm nước giếng, nên xem ra khả năng gây án thấp nhất.
Sau khi hỏi thêm về những người qua lại thường ngày của Đậu Dục, Tạ Tinh Lan mới cùng Tần Anh cáo từ rời đi.
Ra khỏi viện các, Tần Anh nói:
“Lão thái gia mong Đậu Dục ra làm quan, vậy đối với đại phòng hay tứ phòng, Đậu Dục cũng không phải đối thủ duy nhất. Nếu chỉ tra theo hướng tranh đoạt gia chủ, có lẽ hơi đơn giản.”
Tạ Tinh Lan cũng cảm thấy như vậy:
“Người đi xác minh tối qua đã trở về, nói rằng ngày mười hai Đậu Hoán đúng là đến Ngọc Hương Lâu. Nếu xét theo chứng cứ ngoại phạm thì hắn cũng được loại trừ.
Hiện giờ chỉ còn Cát Minh Châu và Đậu Văn Già là không có nhân chứng. Đậu Văn Già tính tình lạnh lẽo, nhưng lời mẫu thân của Đậu Dục cũng có lý — người như vậy không vô cớ giết người.”
Tần Anh nhớ lại lời Hoàng thị, vẫn thấy lạnh sống lưng:
“Bảo sao hôm ta tới, chỉ thấy mình hắn là gương mặt lạnh tanh, như kẻ ngoài cuộc. Hóa ra bản tính vốn đã như thế.”
Tần Anh nghi ngờ Đậu Văn Già mang một dạng nhân cách dị thường, nhưng ngoài việc thấy chết không cứu, hắn chưa từng có tiền lệ chủ động hại người. May mà hiện nay hắn say mê tu đạo, nếu không quả thực khiến người ta bất an.
Tần Anh nói:
“Tối qua ta về phủ nói chuyện vụ án của Đậu gia với phụ thân, ông cũng quen biết Đậu Văn Già. Ông nói hắn khổ tu nhiều năm, ý chí cực kỳ kiên định, nhưng không ngờ bản tính vốn đã là người vô tình ít dục.
À phải rồi, phụ thân còn nói Đậu Dục khi còn rất nhỏ đã bái làm môn sinh của tiền nhiệm Lại bộ Thượng thư Tô Hoài Chương.”
Tạ Tinh Lan nghe vậy liền nói:
“Hôm nay ta cũng định đến gặp Tô Hoài Chương. Hôm qua, Thôi Mộ Chi nói đến tình nghĩa đồng môn, chính là môn hạ của Tô Hoài Chương.
Sau khi cáo lão hồi hương, ông ấy ở biệt trang ngoài thành tĩnh dưỡng.”
Tần Anh nói:
“Vậy ta sẽ chờ trong phủ. Lát nữa ta lại đến Hàm Quang Các xem thử. Manh mối chúng ta tìm được ở hiện trường quá ít, ta muốn xem có bỏ sót điều gì không.”
Tạ Tinh Lan nhìn Tần Anh bằng ánh mắt thâm trầm.
Tần Anh không chỉ biết khám nghiệm thi thể, lại hiểu không ít bí thuật, khi điều tra mệnh án còn tâm tư kín kẽ, chủ kiến rõ ràng. Ngay cả Kim Ngô Vệ chuyên quản hình ngục và truy bắt, hay sai dịch các nha môn, cũng chưa chắc làm được đến mức ấy.
Tạ Tinh Lan đè nén nghi hoặc trong lòng, gật đầu:
“Được. Để Tạ Kiên đi theo ngươi.”
Tần Anh định nói gì đó rồi lại thôi. Tạ Tinh Lan đã phân phó chuẩn bị lên đường. Nàng đành nuốt lời từ chối xuống, nhìn hắn điểm binh mã rồi rời khỏi Đậu phủ.
Tạ Tinh Lan vừa đi, Tần Anh lập tức hướng về Hàm Quang Các.
Vừa đến gần, nàng đã thấy bốn phía Hàm Quang Các, những ngọn tre bị lửa lớn thiêu cháy đều đã bị chặt bỏ. Lúc này gia nhân trong phủ đang sửa sang lại rừng tre phía nam.
Tần Anh men theo con đường nhỏ tiến tới, bước vào hoa viên ngoài đông sương phòng. Tạ Kiên đi theo sau hỏi:
“Chỗ này đã xem qua hai lần rồi, huyện chủ muốn tìm gì?”
Tần Anh đáp:
“Muốn xem hung thủ lúc rời đi có để lại dấu vết nào không. Theo lời công tử nhà ngươi, hung thủ dùng phương pháp trì hoãn, vậy lúc rời đi lửa vẫn chưa bùng lên. Hắn phải gài then cửa rồi mới rời khỏi, hẳn sẽ không đi con đường dễ gây chú ý nhất.
Nhưng ngoài con đường tre này ra thì các lối khác thông nhau tứ phía…”
Nàng nhíu chặt mày, lại đi ra trước chính diện Hàm Quang Các.
Chính đường đã bị thiêu hủy hơn nửa, đại môn cũng cháy sạch. Những dấu vết hung thủ lưu lại trên cửa giờ gần như không còn tìm được.
Tần Anh liền nói:
“Đi gọi Tri Thư tới.”
Bố cục trong phủ rất phức tạp, nàng cần một người hiểu rõ địa hình nơi này.
Thẩm Lạc vâng lời rời đi. Lúc này, cuộc trò chuyện của mấy gia nhân đang chặt tre phía nam lọt vào tai Tần Anh.
“Thật ghê rợn, mau giẫm mấy cái cho xong…”
“Trước đây tới dọn rừng tre, sao không phát hiện ở đây có ổ kiến?”
“May mà trước đó không phát hiện. Nhị công tử ghét nhất là mấy thứ sâu kiến…”
Trong lòng Tần Anh khẽ động. Nàng không do dự bước thẳng vào khu rừng tre đầy tro đen.
Gia nhân trong rừng tre thấy nàng tới đều dừng tay, lộ vẻ câu nệ.
Tần Anh hỏi:
“Các ngươi vừa nói ở đây có ổ kiến?”
Một lão bộc áo xám gật đầu:
“Đúng vậy, ngay chỗ này. Nhưng đều bị lửa lớn thiêu cháy cả rồi…”
Nơi họ đứng đã là vòng ngoài của hiện trường cháy. Lá tre phía trước đều bị thiêu rụi, chỉ còn những cành tre trơ trụi vắt ngang trên không.
Ổ kiến mà lão bộc nói nằm ngay dưới chân họ. Vì bị tro đen phủ kín nên nhìn không rõ, nhưng quan sát kỹ sẽ thấy từng mảng kiến cháy vàng khét, thậm chí còn có cả ruồi bay.
Nhưng nếu nói là ổ kiến thì lại không đúng. Đất xung quanh rất cứng, căn bản không phải nơi thích hợp để kiến làm tổ.
Trong lòng Tần Anh cảm thấy có điều kỳ quái.
Nàng nhặt một đoạn cành khô khều khều mặt đất, nhưng ngoài những chiếc lá khô dính bụi và bùn ra thì không thấy gì khác.
Nghi hoặc vẫn chưa giải, nàng thấy mọi người đều kính sợ nhìn mình, bèn ném cành khô đi rồi bước ra ngoài:
“Các ngươi tiếp tục làm đi, ta chỉ xem qua một chút.”
Khi nàng ra khỏi rừng tre, Thẩm Lạc đã gọi Tri Thư tới.
Tần Anh hỏi:
“Mỗi ngày từ sau giờ Ngọ đến giờ Thân, trong phủ chỗ nào đông người, chỗ nào ít người?”
Tri Thư suy nghĩ một lúc rồi đáp:
“Buổi chiều các chủ tử phần lớn đều nghỉ trưa trong viện. Hạ nhân thì ai làm việc nấy, nên khắp nơi đều có người.
Chỉ có mấy hoa viên là thường được chăm sóc vào buổi sáng, vì thế buổi chiều ở đó ít người hơn.”
Tần Anh nói:
“Dẫn ta đi xem.”
Tri Thư dẫn đường phía trước.
Dọc đường hoa rừng rậm rạp, vườn cảnh thanh tú. Tuy đang đầu thu, nhưng phần lớn cảnh trí đều được chăm sóc rất tốt. Đập vào mắt là muôn hoa đua sắc, rực rỡ như gấm.
Khi đi đến phía tây bắc của phủ, Tần Anh lại thấy khó xử.
Hành lang trong phủ thông nhau tứ phía, lại thêm cảnh trí dày đặc che khuất tầm nhìn. Gần như không thể phán đoán hung thủ đã rời đi theo hướng nào.
Mà những kẻ đang bị khoanh vùng nghi phạm hiện giờ đều ở hướng đông nam, cũng không trùng với con đường này.
Tần Anh cau chặt mày, sắc mặt cũng trở nên u ám.
Bạch Uyên khẽ hỏi:
“Huyện chủ nghĩ ra điều gì sao?”
Tần Anh đáp:
“Có chỗ nào đó không đúng. Nếu suy luận của ta đúng, thì manh mối tìm được nhất định phải khớp.
Nhưng hiện tại đối tượng bị nghi ngờ lại trái ngược với những manh mối đã tra ra. Vậy chắc chắn có chỗ sai.
Hoặc là hung thủ đã dùng mưu kế gì đó khiến chúng ta nghi nhầm người, hoặc là bọn họ che giấu quá giỏi.”
Nàng lại hỏi Tạ Kiên:
“Hạ nhân trong phủ đều đã hỏi qua chưa?”
Tạ Kiên gật đầu:
“Đều đã hỏi. Bao gồm thị tỳ, tiểu tư, bà vú của các phòng, cùng những người làm việc nặng.
Phần lớn đều có nhân chứng, còn ai không có thì đều đã ghi lại. Nhưng hỏi kỹ rồi thì gần như không tìm được động cơ gây án.”
Tri Thư nghe vậy liền nói:
“Công tử nhà chúng ta đối xử với hạ nhân trong phủ rất tốt, chưa từng coi họ là thấp kém, ngay cả quở trách cũng hiếm.
Bây giờ trong phủ đều đang truyền rằng lão thái gia sắp chọn người làm gia chủ kế nhiệm. Tiểu nhân dám nói, ngoài tâm phúc của các phòng ra, những người khác hẳn đều mong công tử trở thành gia chủ mới.
Bởi vì công tử nhân hậu, tuyệt đối sẽ không bạc đãi họ.”
Tần Anh gật đầu:
“Đậu Dục bị đầu độc mà chết. Nếu chỉ là hạ nhân bình thường đem đồ ăn tới, e rằng hắn cũng sẽ cảm thấy kỳ lạ.”
Vừa dứt lời, nàng bỗng nhìn thấy hai bóng người trong đình nghỉ mát phía xa.
Tri Thư nhìn theo ánh mắt nàng, khẽ nói:
“Đó là thiếu phu nhân và tiểu tiểu thư.”
Ngũ thị đang dẫn theo Đậu Hâm chơi đùa trong đình nghỉ mát, hai thị tỳ đứng bên cạnh hầu hạ.
Tần Anh ánh mắt khẽ ngưng lại, cất bước đi tới.
Nàng còn chưa đến gần thì Ngũ thị đã nhìn thấy trước. Nụ cười trên mặt nàng chợt tắt, đứng dậy hành lễ:
“Bái kiến huyện chủ—”
Tần Anh cong môi cười:
“Không cần đa lễ, là ta tới quấy rầy hai người.”
Ngũ thị bình thản hỏi:
“Huyện chủ muốn hỏi điều gì?”
Tần Anh hơi nâng cằm:
“Ngồi xuống nói chuyện đi, nếu không Hâm nhi sẽ sợ.”
Đậu Hâm đang nép bên cạnh Ngũ thị, rụt rè nhìn Tần Anh. Thấy vậy Ngũ thị liền ngồi xuống lại, sai bà vú dâng trà cho nàng.
Tần Anh cũng ngồi xuống một bên. Vừa quay đầu nhìn sang, nàng thấy trên bàn đặt sẵn giấy bút, Ngũ thị vừa viết hai chữ “nhật nguyệt”.
Thấy Tần Anh nhìn, Ngũ thị nói:
“Hâm nhi vừa tròn bốn tuổi, ta đang dạy nó nhận vài chữ đơn giản. Chỉ là nó học khá chậm.”
Chữ viết của Ngũ thị thanh tú, từng nét đều nhã nhặn.
Nhưng Tần Anh nói:
“Dạy thế này thì nó nhận chậm. Đổi cách khác sẽ nhanh hơn.”
Nàng lấy một cây lang hào bút nhỏ, rút một tờ giấy trắng, khẽ vén tay áo rồi hạ bút.
Ngũ thị tưởng nàng chỉ viết chữ, nào ngờ Tần Anh không chỉ viết. Chẳng bao lâu sau, Ngũ thị đã kinh ngạc nhướng cao mày.
Tần Anh viết bốn chữ “nhật nguyệt sơn xuyên”, nhưng trước mỗi chữ lại vẽ thêm hai hình.
Trước chữ “日”(nhật) là hình mặt trời, rồi mới đến chữ “日”(nhật).
Trước chữ “月”(nguyệt) là trăng lưỡi liềm, rồi mới đến chữ “月”(nguyệt).
Hai chữ “山川”(sơn xuyên) thì trước đó lần lượt là dãy núi hình chữ 山 (sơn) và dòng sông uốn theo nét chữ 川 (xuyên).
Những chữ ấy giống như từ hình vẽ biến thành chữ viết.
Vừa viết xong, Đậu Hâm đã chăm chú nhìn tờ giấy trong tay nàng.
Tần Anh mỉm cười đưa cho đứa bé:
“Như vậy con bé nhất định sẽ nhớ.”
Ngũ thị cũng nở nụ cười:
Truyện được dịch đầy đủ tại mebongbom.com
“Hâm nhi thông minh, nhìn một lần đã biết.”
Đậu Hâm vừa nhìn tranh vừa lẩm nhẩm đọc.
Giọng Ngũ thị cũng trở nên dịu dàng hơn:
“Huyện chủ thật có lòng. Hôm nay huyện chủ tới điều tra vụ án của nhị đệ, nhưng đáng tiếc ta e rằng không giúp được gì.
Bề ngoài chúng ta và nhị đệ vẫn hòa thuận, nhưng các vị chắc cũng đã biết, năm xưa phu quân ta bị thương có liên quan đến nhị đệ. Đặt vào ai cũng khó mà vượt qua khúc mắc ấy.”
Tần Anh gật đầu:
“Chúng ta đúng là đã biết. Nhưng Đậu Dục bị sát hại, hung thủ tất nhiên phải có mục đích và động cơ.
Nếu hắn chết, đại phòng và tứ phòng đều chiếm ưu thế. Đại công tử tuy từng bị thương, không thể ra làm quan, nhưng việc kinh doanh của gia tộc cũng không phải không có cơ hội.”
Ngũ thị bật cười khẽ:
“Thực ra tổ phụ vốn định để hai huynh đệ một người lo quan trường, một người quản việc buôn bán.
Các trưởng bối trong phủ… hôm qua huyện chủ cũng đã thấy rồi, tổ phụ hiểu rõ mọi chuyện. Dù là chức Thiếu khanh hay quyền quản sinh ý, ông đều không yên tâm giao cho họ.
Vì vậy phu quân ta không cần tranh đoạt. Thứ gì vốn là của chàng, sớm muộn gì cũng sẽ đến tay.”
Tần Anh nhìn kỹ Ngũ thị, mà Ngũ thị cũng không né tránh ánh mắt nàng.
Đúng lúc ấy, một thị tỳ xách hộp thức ăn từ ngoài bước nhanh tới. Đến bên bàn đá, nàng mở hộp, lấy ra hai đĩa bánh.
Ngũ thị vừa nhìn thấy một đĩa trong đó liền sa sầm mặt:
“Ta chẳng phải đã nói rồi sao? Sau này khi Hâm nhi ở đây không được mang bánh bồ đào tới nữa.
Lần này bồ đào đều là loại khô, hạt chưa bỏ sạch. Hâm nhi rất dễ bị mắc nghẹn.”
Thị tỳ hoảng hốt, vội định thu lại đĩa bánh.
Nhưng Tần Anh nói:
“Khoan đã.”
Ánh mắt nàng dừng lại trên đĩa bánh màu tím nâu.
Bên trong bánh có những hạt nho khô lớn nhỏ khác nhau, lúc này vẫn được gọi là “bồ đào”.
Tần Anh cầm một miếng bánh, bẻ ra xem kỹ.
Ngũ thị giải thích:
“Đây là thứ quý từ phương Tây đưa tới. Khi đầu bếp làm bánh thì tiếc của, không nỡ nhặt bỏ kỹ, nên thỉnh thoảng còn sót hạt.
Người lớn ăn thì nuốt đại cũng không sao, nhưng trẻ nhỏ rất dễ bị mắc cổ.
Ta đã dặn một lần, vậy mà họ vẫn không nhớ.”
“Những lần trước làm loại bánh này là khi nào?”
Ngũ thị đáp:
“Bồ đào được đưa tới khoảng một tháng trước. Gần đây thỉnh thoảng lại làm một lần. Có chuyện gì sao?”
Tần Anh không giải thích rõ, chỉ nói:
“Phiền phu nhân gọi đầu bếp làm bánh này tới đây, ta có vài câu muốn hỏi.”
Trong dạ dày của Đậu Dục, từng phát hiện một vật cứng chỉ bằng nửa hạt gạo.
Khi ấy nàng không biết đó là gì.
Nhưng giờ nàng đã hiểu — đó chính là hạt bồ đào!
Ngũ thị tuy không rõ nguyên do, nhưng biết chắc có liên quan đến vụ án, liền lập tức sai thị tỳ đi gọi người.
Chẳng bao lâu, một phụ nhân trung niên vẻ mặt căng thẳng bước tới.
Vừa vào đình, còn chưa kịp hành lễ thì Tần Anh đã hỏi:
“Ngày mười hai, trong phủ có làm bánh bồ đào không?”
Đầu bếp sững lại, suy nghĩ một lát rồi lắc đầu:
“Không có. Tháng này chúng ta mỗi mồng một, mồng năm và mồng chín mới làm bánh bồ đào.”
Đồng tử Tần Anh chấn động:
“Đêm mười một có làm bánh bồ đào?”
Đầu bếp gật đầu:
“Đúng vậy.”
Tần Anh lại hỏi:
“Hôm đó bánh được đưa tới những nơi nào?”
Người đầu bếp đáp:
“Thứ này quý hiếm nên làm không nhiều. Thường dùng làm bánh điểm tâm sau bữa tối. Ngoài những vị không ăn đêm, mỗi phòng của các chủ tử đều được đưa một đĩa, mỗi đĩa chỉ có sáu miếng.”
Tần Anh lập tức hỏi:
“Đã đưa cho những ai? Có đưa cho nhị công tử không?”
Đầu bếp lắc đầu:
“Không đưa cho nhị công tử. Nhị công tử tuy thích đồ ngọt, nhưng sau bữa tối sẽ không ăn thêm gì nữa.
Lão thái gia, nhị phu nhân, tứ phu nhân đều thân thể không tốt, cũng không có thói quen ăn đêm, nên không đưa.
Những người khác như các công tử, tiểu thư, đại gia – đại phu nhân, tam gia – tam phu nhân, tứ gia, cùng Tiền di nương thì đều được đưa tới.”
Tần Anh trầm mặc.
Đầu bếp thấy nàng không nói gì, lại nhìn sang Ngũ thị. Ngũ thị trấn an nhìn bà ta một cái rồi nói:
“Có chuyện gì sao? Ta cũng nhớ ra rồi, đúng là tối ngày mười một có làm bánh. Hôm đó cũng đưa đến chỗ chúng ta.
Chỉ là tối ấy Hâm nhi suýt bị mắc nghẹn, nên sau đó ta và phu quân chia nhau ăn hết.”
Tần Anh cảm thấy tim đập nhanh hơn:
“Thứ này để được bao lâu?”
Đầu bếp đáp:
“Giờ thời tiết đã mát, có thể để khoảng mười canh giờ.”
Ánh mắt Tần Anh trầm xuống.
Hoặc là người khác đem tặng,
Hoặc là hung thủ đưa tới.
Nàng lập tức đứng dậy, phân phó Tạ Kiên và Thẩm Lạc:
“Đi hỏi từng phòng một. Bánh bồ đào tối ngày mười một, có ai giữ lại rồi mang cho Đậu Dục không.”
Tuy đã sắp xếp như vậy, nhưng trong lòng Tần Anh đã sớm có suy đoán.
Những lời khai trước đó đã hỏi nhiều lần, không ai nhắc đến chuyện mang bánh cho Đậu Dục.
Người duy nhất từng mang đồ đến là Cát Minh Phù, nhưng nàng ta mang cao lê thu, hơn nữa Đậu Dục còn không cho nàng ta vào cửa.
Vậy chỉ còn một khả năng.
Hung thủ đã giữ lại bánh bồ đào, lấy danh nghĩa món quý hiếm để đem tặng Đậu Dục.
Đậu Dục đối với người đó không hề đề phòng, khó từ chối thịnh tình nên đã ăn bánh — và vì thế mất mạng.
Tần Anh sốt ruột chờ tin trong đình.
Suốt một canh giờ, Tạ Kiên và Thẩm Lạc mới trở lại.
Tạ Kiên nói:
“Huyện chủ, chúng ta đã hỏi hết rồi. Bánh bồ đào tối hôm đó các phòng đều tự dùng, không có ai đặc biệt giữ lại cho nhị công tử.”
Ánh mắt Tần Anh bỗng lạnh hẳn:
“Có người đang nói dối.”
…
Trong khi đó, Tạ Tinh Lan đến biệt trang họ Tô thì mặt trời đã ngả về tây.
Tô Hoài Chương xuất thân từ Tô thị Lân Châu, từng giữ chức Lại bộ Thượng thư, là nguyên lão ba triều.
Môn sinh cố cựu của ông trải khắp triều đình.
Dù đã cáo lão về quê bốn năm năm, danh vọng vẫn rất lớn. Bất kỳ ai đến bái phỏng cũng phải tuân theo quy củ của ông.
Khi Tạ Tinh Lan đến, Tô Hoài Chương đang cuốc đất trồng cây.
Chờ đến khi ông trồng xong một cây tùng thấp ngay ngắn, gia nhân mới mời Tạ Tinh Lan vào hậu hoa viên.
Tô Hoài Chương râu tóc bạc trắng, mặc trường bào màu chàm. Lúc này ông vén vạt áo cài vào thắt lưng, hai tay chống cuốc.
Thoáng nhìn qua, cứ tưởng là một lão nông bình thường.
Nhưng ông tinh thần quắc thước, ánh mắt sắc bén.
Vừa gặp đã đánh giá Tạ Tinh Lan hai lượt, rồi mỉm cười:
“Ngươi rất giống phụ thân ruột, nhưng không giống dưỡng phụ lắm.”
Tạ Tinh Lan hành lễ:
“Hôm nay làm phiền Tô lão, là vì chuyện của Đậu Dục.”
Nụ cười trên mặt Tô Hoài Chương hơi khựng lại:
“Chuyện Đậu Dục xảy ra ta đã biết.”
Ông thở dài, giao cuốc cho hạ nhân, hạ vạt áo xuống rồi rửa tay trong chậu nước.
Vừa lau tay vừa nói:
“Lần trước nó tới gặp ta là sau khi thi xuân thất bại. Nó rất áy náy, nói đã phụ lòng ta.
Ta khi đó khuyên nó đừng quá nặng lòng.
Khoa cử ba năm một lần, sĩ tử dự thi đông như cá vượt sông. Nhìn lại từ trước đến nay, người mới hai mươi tuổi đã đỗ cao cũng không nhiều.”
“Sau đó chúng ta nửa năm không gặp.”
Ông lau tay xong, bước về thư phòng, lại hỏi:
“Nó là bị người mưu hại sao?”
Tạ Tinh Lan đáp:
“Đúng vậy. Hung thủ giết người rồi phóng hỏa, thủ đoạn khá tàn nhẫn.
Chúng ta tra được quan hệ giao du của hắn không nhiều, nhưng đối với ngài đặc biệt kính trọng. Mỗi lần tới đây đều ở lại cả ngày.”
Tô Hoài Chương thở dài:
“Nó là đứa trẻ tốt, chỉ là sống quá khổ.
Ta đã từng nói với nó, tư chất của nó không phải xuất sắc. Cho dù thi đỗ, cũng phải sau hai mươi lăm tuổi.
Nhưng kỳ vọng của gia tộc dành cho nó quá cao, khiến nó không dám nghỉ ngơi một khắc.
Dù khổ đọc bao nhiêu, cuối cùng lại gặp phải chuyện này.”
Nghe vậy, Tạ Tinh Lan không nhịn được hỏi:
“Nếu thiên tư của hắn bình thường, vậy vì sao năm đó ngài vẫn thu hắn làm môn sinh?”
Tô Hoài Chương nheo mắt, như rơi vào hồi ức.
“Ban đầu ta không muốn nhận.
Năm đó ta tới Đậu phủ làm khách. Tổ phụ hắn nhất định muốn ta nhận một học trò.
Khi ấy ta gặp bốn đứa trẻ… phải, là bốn đứa.
Ta ra đề khảo nghiệm.
Sau khi thi xong, ta vốn định nhận một đứa khác, nhưng tổ phụ hắn lại cầu ta nhận Đậu Dục.
Thế nên ta mới nhận.
Dù sao thì phẩm hạnh của Đậu Dục đoan chính, lại chăm học. Chỉ riêng điều đó, sau này tiền đồ của nó cũng không kém.”
Tạ Tinh Lan nhíu mày:
“Ngài khi đó muốn nhận một đứa khác? Người đó là ai?”
Tô Hoài Chương do dự một chút:
“Chuyện hơn mười năm trước rồi… khoảng mười ba mười bốn năm.
Ta không nhớ tên.
Chỉ nhớ lúc ấy vóc dáng nó đã gần bằng Đậu Dục. Đứa trẻ ấy rất lanh lợi.
Không biết bây giờ ra sao.
Khi đó ta hỏi Đậu Khải Quang vì sao không thể nhận đứa bé ấy, ông ta cũng không nói, chỉ nói ông coi trọng Đậu Dục.”
Trong lòng Tạ Tinh Lan khẽ động:
“Đứa trẻ được ngài coi trọng khi ấy có biết không?”
Tô Hoài Chương thở dài:
“Ta không nói rõ, nhưng ta nghĩ nó có thể nhìn ra ta rất thích nó.
Sau khi ta tuyên bố nhận Đậu Dục làm môn sinh, đứa bé ấy rõ ràng rất thất vọng.”
Trong mắt Tạ Tinh Lan lóe lên một tia nghi ngờ.
Hắn lại hỏi thêm vài chuyện về bạn học của Đậu Dục.
Đến khi mặt trời lặn, hắn mới rời biệt trang họ Tô, quay về kinh thành.
Hắn phi ngựa suốt đường. Khi vào cổng thành thì trời đã tối.
Đến khi ngựa dừng trước Đậu phủ, vừa bước vào cửa đã gặp Tạ Kiên.
Thấy Tạ Kiên, Tạ Tinh Lan vừa yên tâm được chút.
Ai ngờ Tạ Kiên lập tức nói:
“Công tử cuối cùng cũng về rồi. Huyện chủ đã rời đi. Hôm nay nàng nhất định không cho tiểu nhân đi theo, tiểu nhân thấy rất bất an…”
Tạ Tinh Lan lập tức nhíu mày:
“Nàng đi đâu mà không cho ngươi theo?”
Tạ Kiên đáp:
“Nói là đến Hoa Thần Miếu, còn hẹn gặp tiểu thư nhà Lục ngự y.
Nói rằng toàn là nữ tử, tiểu nhân đi theo sẽ rất kỳ quái, còn có thể dọa Lục cô nương.”
Sắc mặt Tạ Tinh Lan lập tức phủ một tầng băng lạnh.
“Hôm nay trong phủ các ngươi tra được gì?”
Tạ Kiên vội đem chuyện bánh bồ đào mà Tần Anh điều tra kể lại.
Thấy sắc mặt Tạ Tinh Lan càng lúc càng khó coi, hắn định mở miệng nhận lỗi.
Nhưng chưa kịp nói, Tạ Tinh Lan đã quay người bước ra ngoài.
“Đến Hoa Thần Miếu.”
Cảm ơn bạn ẩn danh đã donate 100k!
Mình đang hết sức cố gắng để duy trì web truyện này. Nhưng có thể do lý do khách quan mà tới 1 ngày nào đó bạn không thể truy cập được... thì cũng đừng hoang mang nhé 😌 Mình vẫn luôn ở đây: Ghé nhóm Facebook để không lạc mất nhau!
Thời gian là thanh xuân, mình đem thanh xuân đổi hết lấy ngôn tình. Nên nếu có thể donate giúp mình vài đồng phấn son bạn nhé!
Techcombank – Lê Ngọc Châm: 9956568989
PayPal: lechamad@gmail.com

Chương 123 bị lặp 1 đoạn và hình như bị thiếu nữa á editor ơi