Sở Ngọc Mạo lại vô cùng vui vẻ. So với việc sang chỗ Triệu Vân Bội chơi, nàng càng muốn trở về Ngô Đồng viện ngủ bù một giấc. Đêm qua ngủ không đủ, lúc này thực sự mệt mỏi rã rời.
Nàng hướng Triệu Vân Bội nói:
“Biểu muội cứ đi đi, hôm khác ta lại sang chỗ muội chơi.”
Từ biệt Triệu Vân Bội, lại khẽ gật đầu với Nhị cô nương, Tam cô nương, Sở Ngọc Mạo liền rời đi.
Tam cô nương Triệu Vân Yến chăm chú nhìn theo bóng dáng nàng. Thân hình mảnh mai, dáng đi uyển chuyển, hôm nay nàng mặc một chiếc bối tử thêu bướm màu xanh sau mưa, bên dưới là váy lụa trắng, nơi vạt váy điểm xuyết những hạt châu nhỏ, mỗi bước đi nhẹ nhàng như nước, tựa đóa hoa kiều diễm in bóng trăng nơi thủy hương Giang Nam, khác biệt hẳn với các nữ tử chốn kinh thành.
Sở Ngọc Mạo quả thực có dung mạo như hoa như ngọc. Nàng vốn là người Giang Nam, quê cũ ở Đàm Châu. Trước bảy tuổi, nàng lớn lên tại Giang Nam, về sau song thân qua đời, bị đưa tới kinh thành, lấy thân phận cháu gái bên ngoại của Nam Dương Vương Thái phi mà tá túc tại Nam Dương Vương phủ, đồng thời đính hôn với Thế tử Triệu Nhương.
Hạ nhân trong phủ đều gọi nàng là biểu cô nương.
Trên người Sở Ngọc Mạo mang một loại khí chất mềm mại, ôn nhu đặc trưng của vùng sông nước Giang Nam. Khi không nói lời nào, nàng tĩnh lặng dịu dàng, như hoa soi nước, như làn xuân thủy gợn biếc.
Triệu Vân Tình liếc nhìn xung quanh, khẽ nói:
“Tam muội, đừng nói nữa, để người khác nghe được thì không hay.”
Tuy rằng Vương phi không ưa vị chuẩn con dâu này, nhưng có Thái phi ở đó, cũng không thể nói gì. Sở Ngọc Mạo ở trong phủ, đãi ngộ chẳng khác các cô nương trong phủ, không ai dám bất kính với nàng.
Nếu để người khác nghe được Tam muội buông lời sắp đặt nàng, e là không ổn.
Trong lòng Triệu Vân Yến có vài phần bất mãn.
Nàng vẫn luôn không thích Sở Ngọc Mạo. Cho dù Sở Ngọc Mạo là cháu bên ngoại của Thái phi, nhưng nàng nghe nói nhà ngoại của Thái phi đã suy tàn, Sở Ngọc Mạo lại càng là cô nữ mồ côi song thân, không quyền không thế, sao có thể xứng làm Thế tử phi của Vương phủ? Cũng chẳng trách Vương phi không ưa.
Rõ ràng chỉ là một cô nữ, vậy mà ở trong phủ khí phái còn lớn hơn những cô nương chính thống như các nàng, trong lòng sao có thể phục?
Tuy rằng Vương phi không thích nàng, nhưng những người khác trong phủ lại chẳng có ác ý, trái lại còn rất yêu mến nàng.
Trong mắt Triệu Vân Yến, người thích Sở Ngọc Mạo rất nhiều, cũng không hiểu vì sao họ lại coi trọng một cô nữ như vậy?
Triệu Vân Tình thấy vẻ bất mãn trên mặt nàng, sao lại không hiểu tâm tư của Triệu Vân Yến, chỉ nói:
“Đi thôi, hôm nay chúng ta còn phải đến chỗ Vương phi học quản sổ sách.”
Từ khi không cần đến Tùng Phong hiên đọc sách, Vương phi liền cho các nàng theo hai vị tẩu tẩu học việc quản gia, trước tiên dùng sổ sách để luyện tay.
Năm ngoái Sở Ngọc Mạo cập kê, Vương phủ tuy có tổ chức lễ cập kê cho nàng, nhưng trước thế nào, sau vẫn vậy, Vương phi tựa như quên mất sự tồn tại của nàng, một chữ cũng không nhắc đến việc dạy nàng quản gia.
Trong lòng Triệu Vân Yến dần sinh ra một suy đoán: Vương phi từ trước đến nay không ưa mối hôn sự mà Thái phi đã định cho Thế tử. Nay Thái phi tuổi cao, một khi có điều bất trắc, thì mối hôn sự này có thành hay không, cũng khó mà nói trước.
Sở Ngọc Mạo về sau có thể bước vào Vương phủ hay không, vẫn còn là chuyện chưa biết.
Sở Ngọc Mạo trở về Ngô Đồng viện, càng thêm buồn ngủ. Nàng lim dim mắt, mặc cho Cầm Âm thay y phục ngủ cho mình, rồi chui vào chăn mềm tiếp tục ngủ bù.
Giấc này ngủ một mạch đến gần giờ Ngọ.
Sở Ngọc Mạo chậm rãi tỉnh dậy, liền nghe Cầm Âm đứng ngoài rèm nói:
“Cô nương, Vinh Hy Quận chúa tới rồi.”
“Vinh Hy?”
Mắt nàng còn chưa mở, ba lớp màn giường “soạt” một tiếng bị vén lên, một gương mặt tươi sáng rực rỡ thò vào, cười nói:
“A Mạo, ngươi là heo sao? Lại ngủ đến giờ này, mặt trời sắp phơi tới mông rồi đấy!”
Sở Ngọc Mạo cuộn mình trong chăn, lười biếng nhìn nàng, cũng không giận, nói:
“Không còn cách nào, đêm qua ta gần như thức trắng, thực sự buồn ngủ mà.”
“Thế sao? Đêm qua làm gì vậy?”
Vinh Hy Quận chúa ngồi bên giường, tiện tay vớ lấy một lọn tóc đen của nàng mà nghịch, chỉ thấy Sở Ngọc Mạo từ đầu đến chân không chỗ nào không đẹp, tinh xảo thanh tú tựa phong cảnh Giang Nam diễm lệ, đến cả sợi tóc cũng đen mượt như tơ, đúng là dáng vẻ mà người đời vẫn tưởng tượng về nữ tử Giang Nam.
“Không làm gì cả, viết đại tự, đánh cờ thôi.” Sở Ngọc Mạo ôm chăn ngồi dậy, “Viết mấy tờ đại tự, tay cũng sắp gãy rồi.”
Vinh Hy Quận chúa thương xót nắm lấy tay nàng, nhẹ nhàng bóp các ngón tay, giận dữ mắng:
“Triệu Nhương đúng là lòng dạ sắt đá, lại nỡ để mỹ nhân như ngươi chịu khổ. Viết chữ, chép sách, niệm kinh đều là cách hắn dùng để phạt người, vậy mà còn bắt một mỹ nhân yếu ớt như ngươi đến thao trường luyện bắn cung, đứng tấn… Ta chưa từng thấy nam nhân nào lạnh lùng vô tình như vậy. Hắn có hiểu nữ nhi gia với đám nam nhân thô lỗ là khác nhau không?”
Nàng quả thật hoài nghi, Triệu Nhương có phải thiếu mất cái gọi là “thương hoa tiếc ngọc” hay không, trong lòng hắn có lẽ nam nữ đều như nhau, đều là người cả, chẳng có gì khác biệt.
Ngoài kia, những cô nương thầm thương trộm nhớ Triệu Nhương, nếu mở to mắt mà nhìn rõ bản tính hắn, e rằng sẽ chẳng còn ôm mộng nữa.
Sở Ngọc Mạo cười nói:
“Cũng không tệ, bắn cung rất thú vị, là ta tự muốn học.”
Bạn đang đọc truyện tại mebongbom.com. Chúc vui vẻ!!!
“Cái gì mà tự ngươi muốn học, ta thấy nhất định là hắn ép ngươi.”
Vinh Hy Quận chúa là tiểu nữ nhi của Khang Định Trưởng Công chúa, từ nhỏ đã được sủng ái vô cùng.
Khang Định Trưởng Công chúa là con gái của tiên đế, cùng đương kim hoàng đế là huynh muội. Tuy không cùng mẫu thân, nhưng vì tiên đế con nối dõi ít, nên hoàng đế đối với vị muội muội duy nhất này hết mực tín trọng, ba người con gái của trưởng công chúa đều được phong làm quận chúa.
Hai người trò chuyện vài câu, Sở Ngọc Mạo hỏi:
“Ngươi đến làm gì vậy?”
Vinh Hy Quận chúa và Sở Ngọc Mạo giao hảo, thường xuyên đến Vương phủ tìm nàng chơi. Số lần đến nhiều, Vương phủ cũng đã quen, không cần đưa thiếp bái.
“Tìm ngươi tất nhiên là có việc.” Vinh Hy Quận chúa lúc này mới nhớ ra mục đích, vội kéo nàng dậy, “A Mạo, ta có việc cần ngươi giúp, lần này nhất định phải nhờ ngươi mới được.”
“Là chuyện gì?” Sở Ngọc Mạo hỏi, trong lòng nghi hoặc.
“Ôi, lát nữa rồi nói, ngươi mau chuẩn bị đi.” Vinh Hy Quận chúa vừa nói, vừa phân phó Cầm Âm cùng các nha hoàn, “Lại đây thay y phục cho cô nương nhà các ngươi, ta muốn đưa nàng ra ngoài.”
“Ra ngoài?” Sở Ngọc Mạo nói, “Ta còn chưa dùng bữa…”
“Sẽ mời ngươi đến Ngọc Trân lâu ăn.”
Nghe Vinh Hy Quận chúa liên tục thúc giục, các nha hoàn vội vàng hầu Sở Ngọc Mạo rửa mặt thay y phục, nhất thời bận rộn không ngớt.
Đợi Sở Ngọc Mạo chỉnh tề xong, Vinh Hy Quận chúa nhìn một lượt, thấy nàng hôm nay ăn mặc quá thanh đạm, liền quay sang dặn:
“Mang cây trâm ngọc hồ điệp điểm thúy ta tặng A Mạo lần trước đến đây, còn đôi vòng tay mạ vàng hoa văn sóng nước kia cũng đeo cho nàng, đôi khuyên tai hoa ngọc lan kia đẹp lắm, cũng đeo vào…”
Các nha hoàn bị nàng sai khiến xoay vòng, bận đến mức đầu mũi cũng rịn mồ hôi.
Sở Ngọc Mạo bất đắc dĩ nhìn nàng, cũng không từ chối, mặc cho nha hoàn trang điểm, chỉ cảm thấy đeo quá nhiều thứ có phần vướng víu.
Thực ra nàng không thích đeo quá nhiều trang sức, luôn cảm thấy ảnh hưởng đến hành động. Tuy đây là khí phái của quý nữ, nhưng với nàng, có cũng được, không có cũng chẳng sao, nàng cũng không sợ bị người chê cười nghèo nàn.
Đợi nha hoàn trang điểm xong, Vinh Hy Quận chúa hài lòng đánh giá Sở Ngọc Mạo, đưa tay sờ má nàng, cảm thán:
“Mỹ nhân tuyệt sắc như vậy, trên đời có mấy nam nhân có thể cự tuyệt? Nếu ta là nam nhi, nhất định tìm mọi cách cưới ngươi về.”
Sở Ngọc Mạo mỉm cười, thuận theo nói:
“Ngươi nếu là lang quân, ta cũng sẽ tìm cách gả cho ngươi.”
“Đương nhiên!” Vinh Hy Quận chúa đắc ý ngẩng đầu, “Ta là người biết quý hoa, còn biết thương hương tiếc ngọc hơn cái tên đầu gỗ Triệu Nhương kia nhiều.”
Lúc sắp ra cửa, Sở Ngọc Mạo đột nhiên hỏi:
“Có phải đi đánh nhau không? Có cần ta chuẩn bị binh khí, mang theo cung của ta không?”
Cầm Âm đứng bên nghe vậy, lập tức tê cả da đầu, mặt đầy lo lắng.
“Không đánh nhau!” Vinh Hy Quận chúa cười tít mắt, “Lần này chúng ta không đánh, cũng không cãi.”
Cầm Âm âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Không đánh không cãi là tốt rồi, nếu lại ra ngoài gây chuyện, để Thế tử biết được, cô nương nhà nàng lại phải bị phạt chép sách, đọc Đạo Đức Kinh mất thôi.
**
Các cô nương chưa xuất giá trong Vương phủ muốn ra ngoài, đều phải bẩm báo với Vương phi.
Nhưng mỗi lần Sở Ngọc Mạo ra ngoài đều là do Vinh Hy Quận chúa, số lần quá nhiều, Vương phi cũng lười để nàng lần nào cũng đến xin phép, chỉ dặn nàng báo với Đại thiếu phu nhân Trần thị một tiếng là được, không cần nói với bà.
Đại thiếu phu nhânTrần thị giúp Vương phi quản gia, nghe nói Vinh Hy Quận chúa đến phủ muốn đưa Sở Ngọc Mạo ra ngoài, cũng đã quen, trực tiếp đồng ý.
Ngược lại, một bà ma ma bên cạnh nói:
“Vinh Hy Quận chúa sao lại đến nữa? Không phải lại muốn kéo biểu cô nương đi làm chuyện gì quá phận chứ? Nếu Thế tử gia trở về biết được, chỉ sợ biểu cô nương lại bị phạt.”
Vương phi tuy không hài lòng với vị chuẩn con dâu này, nhưng cũng không bạc đãi nàng. Thậm chí còn mời ma ma trong cung đến phủ dạy nàng lễ nghi quy củ, để nàng cùng các cô nương trong phủ đọc sách học chữ, dạy nữ công, cầm kỳ thư họa… những gì cô nương trong phủ có, nàng đều có, đều phải học.
Sở Ngọc Mạo là người thông tuệ, bất luận lễ nghi hay học tập, đều vô cùng xuất sắc, được không ít người khen ngợi.
Chỉ có một điểm không tốt, là nàng thường xuyên theo Vinh Hy Quận chúa cùng nhau gây họa.
Đại thiếu phu nhân khẽ khựng lại, nói:
“Đừng nói bậy. Vinh Hy Quận chúa tính tình hoạt bát, ngây thơ đáng yêu, Thái hậu và Thánh thượng đều rất yêu thích nàng, sẽ không hại Sở biểu muội.”
Bà ma ma ấy cũng chỉ thuận miệng nói vậy, trong lòng thực ra rất thương xót Sở Ngọc Mạo. Vị biểu cô nương tạm cư tại Vương phủ này dung mạo xuất chúng, cử chỉ đoan trang, không có chỗ nào đáng chê trách, đáng tiếc lại là cô nữ mồ côi song thân, vốn đã không được Vương phi yêu thích, lại còn bị Vinh Hy Quận chúa để ý. Mỗi lần Vinh Hy Quận chúa gây họa, đều kéo nàng theo, khiến trong lòng Vương phi càng thêm bất mãn.
Nếu không có Vinh Hy Quận chúa dẫn dắt làm loạn, e rằng Vương phi cũng chưa chắc đã có thành kiến lớn đến vậy đối với Sở Ngọc Mạo.
Cảm ơn bạn Hoang Thi Diu donate 30k!
Mình đang hết sức cố gắng để duy trì web truyện này. Nhưng có thể do lý do khách quan mà tới 1 ngày nào đó bạn không thể truy cập được... thì cũng đừng hoang mang nhé 😌 Mình vẫn luôn ở đây: Ghé nhóm Facebook để không lạc mất nhau!
Thời gian là thanh xuân, mình đem thanh xuân đổi hết lấy ngôn tình. Nên nếu có thể donate giúp mình vài đồng phấn son bạn nhé!
Techcombank – Lê Ngọc Châm: 9956568989
PayPal: lechamad@gmail.com

Chưa có thảo luận nào cho bộ truyện này.