“Ta là hảo đại nhi của nương thân ta, đương nhiên phải giống nương thân rồi!” Ý Mặc Bảo ưỡn ngực, vẻ mặt đầy kiêu ngạo mà nói, “Vậy Thẩm Vũ Bảo cũng rất giống ngài, hắn là con ruột của ngài sao? Ta nghe nói hoạn quan đâu có khả năng sinh con mà?”
Nếu lúc này nơi đây có người khác, nhất định sẽ thay Ý Mặc Bảo mà toát mồ hôi lạnh.
Bởi từ trước tới nay chưa từng có ai dám nhắc đến chuyện nhạy cảm như vậy trước mặt Cơ Trì Liên.
Dù hiện giờ hắn là quyền hoạn dưới một người trên vạn người, nhưng có hoạn quan nào lại không kiêng kỵ chuyện nối dõi tông đường?
“Ngươi muốn biết?” Khóe môi Cơ Trì Liên vẫn giữ nguyên độ cong lười nhác.
Thấy Cơ Trì Liên không có dấu hiệu nổi giận, Ý Mặc Bảo lặng lẽ dời bàn tay đang đặt nơi thắt lưng — chỗ giấu ám khí — đi, ngoan ngoãn gật đầu:
“Mặc Bảo đúng là rất tò mò, nhưng nếu Cửu Thiên Tuế không muốn trả lời thì cũng không sao. Nương thân ta nói rồi, phải tôn trọng riêng tư của người khác.”
“Bổn đốc có thể trả lời ngươi, nhưng ngươi cũng phải đáp ứng bổn đốc một vấn đề.” Cơ Trì Liên nói.
Thấy có hy vọng, Ý Mặc Bảo lập tức ngồi thẳng người:
“Là vấn đề gì?”
“Bổn đốc tạm thời vẫn chưa nghĩ ra. Chờ bổn đốc nghĩ xong sẽ hỏi ngươi. Đến lúc đó ngươi trả lời bổn đốc, bổn đốc cũng sẽ trả lời câu hỏi của ngươi.”
Còn có thể như vậy sao?
Ý Mặc Bảo cụp mắt che đi vẻ thất vọng:
“Vậy Cửu Thiên Tuế định khi nào hỏi Mặc Bảo? Thật ra hiện tại ngài có thể hỏi luôn, Mặc Bảo nhất định biết gì nói nấy!”
“Đợi bổn đốc nghĩ xong tự nhiên sẽ hỏi, sẽ không để ngươi chờ quá lâu đâu.” Từ góc độ của Cơ Trì Liên vừa khéo nhìn thấy xoáy tóc nhỏ đáng yêu trên đầu Ý Mặc Bảo, giống hệt Thẩm Vũ Bảo.
Hắn bất giác đưa tay về phía Ý Mặc Bảo.
Ý Mặc Bảo lập tức nghiêng người ra sau né tránh bàn tay của Cơ Trì Liên, rồi trợn tròn mắt như gặp quỷ mà nhìn hắn:
“Cửu Thiên Tuế, ta không phải chó con đâu!”
Cậu không thích người khác xoa đầu mình, đương nhiên nương thân là ngoại lệ!
Nhận ra bản thân thất thố, Cơ Trì Liên ho khan hai tiếng rồi thu tay lại:
“Bên phía nương thân ngươi sẽ không xảy ra vấn đề gì chứ?”
Đôi mắt đen láy của Ý Mặc Bảo đảo một vòng:
“Nếu Mặc Bảo trả lời Cửu Thiên Tuế, vậy Cửu Thiên Tuế cũng phải trả lời câu hỏi vừa rồi của Mặc Bảo đó nha!”
Cơ Trì Liên: “……”
Nhìn Cơ Trì Liên uống cạn chén trà kia, Ý Mặc Bảo nhịn không được mà chống nạnh cười điên cuồng trong lòng. Cậu dùng sức véo mạnh lòng bàn tay mình, lúc này mới miễn cưỡng ép khóe môi đang muốn cong lên xuống.
Dù sao cũng không phải ai cũng có tư cách uống trà do chính tay Ý Mặc Bảo rót.
Bất kể thế nào, cậu vẫn cho rằng Thẩm Vũ Bảo chính là đệ đệ thất lạc của mình.
Nhất định là vị Cửu Thiên Tuế này đã trộm mất đệ đệ của cậu.
Vậy nên nếu cậu không ra tay dạy dỗ vị Cửu Thiên Tuế này một phen, thì vừa có lỗi với nương thân, lại càng có lỗi với tiểu đệ đệ.
Tiếp đó, hai người cũng không nói thêm gì nữa, trà thất lần nữa rơi vào tĩnh lặng.
Nửa canh giờ sau.
Ý Thiên Hoan chậm rãi mở mắt, trong đôi phượng mâu đen nhánh, ánh sáng vàng nhạt dần dần tan biến.
Chậm rãi thở ra một ngụm trọc khí, Ý Thiên Hoan đáp:
“Ta không sao, ngươi đi mời Đốc công tới đây đi.”
“Vâng!” Lưu Ly lĩnh mệnh lui xuống.
Bạn đang đọc truyện tại mẹ bông bom chấm com. Đọc truyện trên website gốc để đảm bảo không bị thiếu nội dung!
Ý Thiên Hoan xuống giường mang giày xong, liền gỡ lá phù trên trán Thẩm Vũ Bảo xuống.
Thân thể Thẩm Vũ Bảo khẽ run lên, hàng mi dày cũng rung theo, ngay sau đó đôi mắt to của cậu bé dần khôi phục vài phần thần thái.
Thấy vậy, Ý Thiên Hoan âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Vừa rồi sau khi hồn phách của nàng tiến vào thân thể Thẩm Vũ Bảo, quả nhiên đã gặp một luồng sát khí đen đặc vô cùng trong cơ thể cậu bé — chính là huyết sát!
Tuy huyết sát đang trong trạng thái ngủ say, nhưng oán khí vẫn ngút trời, hung hăng áp chế hồn phách của Thẩm Vũ Bảo, cũng bởi vậy mà vừa rồi cậu bé mới luôn ngây ngốc như thế.
Nàng đã ra tay tạm thời phong ấn huyết sát, tiêu hao lượng lớn tinh thần lực.
Nhưng may mà hiện giờ Thẩm Vũ Bảo đã có thể tạm thời khôi phục bình thường.
Sau khi khôi phục thần trí, thứ đầu tiên Thẩm Vũ Bảo nhìn thấy chính là màn giường màu tím xa lạ. Cậu bé lập tức khẩn trương siết chặt chăn đệm dưới thân, rồi quay đầu nhìn về phía mép giường.
Khi nhìn thấy Ý Thiên Hoan, cậu bé trực tiếp ngẩn người:
“Tiên tử?”
Thanh âm non nớt mềm mại sạch sẽ, tràn đầy vẻ không dám tin.
“Vì sao lại gọi ta là tiên tử?” Ý Thiên Hoan ngồi xuống bên mép giường, thuận tay đặt lên mạch cổ tay của Thẩm Vũ Bảo.
Y thuật của nàng tuy chỉ thuộc loại nửa vời, nhưng bắt mạch cho người khác thì vẫn hiểu đôi chút.
Mạch tượng của Thẩm Vũ Bảo mạnh hơn trước đó một ít. Luồng sát khí kia có thể trực tiếp ảnh hưởng tới trạng thái thân thể của cậu bé, nếu nàng không kịp thời phong ấn, chỉ sợ cậu bé cũng không sống nổi thêm mấy ngày nữa.
Nghĩ tới đây, trong lòng Ý Thiên Hoan không nhịn được dâng lên cảm giác phiền muộn xen lẫn may mắn.
May mắn là hôm nay nàng đã gặp được Thẩm Vũ Bảo và kịp thời ra tay.
Phiền muộn là muốn xác định đứa nhỏ này rốt cuộc có phải con của nàng hay không, nàng bắt buộc phải dây dưa cùng Cơ Trì Liên.
Nàng không thích tên hồ ly bụng dạ đen tối kia!
“Tiên tử đã cứu ta, còn đánh bại tên xấu xa kia nữa!” Thẩm Vũ Bảo mở to đôi mắt sáng rực nhìn Ý Thiên Hoan. Trên gương mặt nhỏ tái nhợt nở nụ cười xán lạn, bên má còn hiện ra lúm đồng tiền nhàn nhạt, “Tiên tử thật lợi hại!”
Ý Thiên Hoan sửng sốt một chút:
“Vừa rồi con đều nhìn thấy sao?”
Theo lẽ thường, Thẩm Vũ Bảo bị áp chế dữ dội như vậy, hồn phách hẳn phải ở trong trạng thái vô thức mới đúng.
Nếu thật sự có thể nhìn thấy, vậy tinh thần lực của đứa nhỏ này chắc chắn không phải người thường có thể sánh bằng.
Thấy Thẩm Vũ Bảo khẳng định gật đầu, Ý Thiên Hoan bỗng có cảm giác rộng mở sáng tỏ.
Con huyết sát kia không phải huyết sát bình thường, ít nhất cũng có trăm năm tu vi.
Huyết sát như vậy bám vào thân thể mà Thẩm Vũ Bảo vẫn có thể sống đến bây giờ, chính là bởi tinh thần lực của cậu bé đủ mạnh.
“Vậy con rất lợi hại.”
“Tiên tử, tên xấu xa kia còn xuất hiện nữa không?” Nhắc tới chuyện này, đôi mắt to đen láy của Thẩm Vũ Bảo liền run run, “Hắn… hắn cứ luôn dùng thân thể của ta làm chuyện xấu, ta không thích hắn. Tiên tử tỷ tỷ, tỷ có thể giúp ta đuổi hắn đi không?”
Thấy Thẩm Vũ Bảo dùng vẻ mặt đầy mong đợi nhìn mình, trái tim Ý Thiên Hoan lại mềm nhũn thêm lần nữa.
A a a, đáng yêu quá đi!
Từ trước tới nay nàng vốn không thích trẻ con. Ngoại trừ con do chính mình sinh ra có bộ lọc thiên vị, thì cho dù đứa nhỏ khác có đáng yêu đến đâu cũng khó khiến nàng rung động.
Mà hiện giờ nàng lại cảm thấy Vũ Bảo đáng yêu chết mất.
Chẳng lẽ điều này chứng minh cậu bé thật sự là nhãi con của nàng?
“Vũ Bảo, không được gọi bậy. Thế tử phu nhân không phải tỷ tỷ của con.”
Đúng lúc này, thanh âm của Cơ Trì Liên chợt vang lên từ ngoài cửa phòng.
Cảm ơn bạn Nguyen Thi Quynh Nhu donate 37k!
Mình đang hết sức cố gắng để duy trì web truyện này. Nhưng có thể do lý do khách quan mà tới 1 ngày nào đó bạn không thể truy cập được... thì cũng đừng hoang mang nhé 😌 Mình vẫn luôn ở đây: Ghé nhóm Facebook để không lạc mất nhau!
Thời gian là thanh xuân, mình đem thanh xuân đổi hết lấy ngôn tình. Nên nếu có thể donate giúp mình vài đồng phấn son bạn nhé!
Techcombank – Lê Ngọc Châm: 9956568989
PayPal: lechamad@gmail.com

Chưa có thảo luận nào cho bộ truyện này.