Chương 17: Ngài thật sự là hoạn quan sao?

“Vậy thì làm phiền thế tử phu nhân.” Cơ Trì Liên lại nhìn về phía Ý Thiên Hoan, giọng điệu vô cùng ôn hòa.

Ý Thiên Hoan luôn cảm thấy bên dưới lớp da hoàn mỹ ôn nhuận như ngọc của Cơ Trì Liên đang che giấu thứ gì đó cực kỳ nguy hiểm, nên nàng cố gắng tránh để ánh mắt mình giao nhau với hắn.

“Trước tiên còn phải phiền Đốc công nói cho ta biết sinh thần bát tự và tên của lệnh công tử.” Ý Thiên Hoan chậm rãi nói.

“Ngày mười lăm tháng sáu âm lịch, giờ Tuất, Thẩm Vũ Bảo.”

Nghe giọng nói ôn nhu như ngọc của Cơ Trì Liên, Ý Thiên Hoan bỗng siết chặt nắm tay.

Ý Mặc Bảo cũng sinh vào ngày mười lăm tháng sáu âm lịch, giờ Tuất!

Sao có thể trùng hợp như vậy?

Cố gắng đè nén kích động trong lòng, ngoài mặt Ý Thiên Hoan không để lộ nửa phần cảm xúc, nghiêng mắt nhìn Thẩm Vũ Bảo:

“Được rồi, Mặc Bảo, con dẫn Đốc công sang phòng bên cạnh uống trà nghỉ ngơi đi.”

Ý Mặc Bảo bước lên trước, làm động tác mời với Cơ Trì Liên.

Cơ Trì Liên nhìn Ý Mặc Bảo một cái, khẽ cong khóe môi rồi cất bước đi ra ngoài.

Sau khi Ý Mặc Bảo và Cơ Trì Liên rời khỏi phòng, Lưu Ly liền đóng cửa phòng lại, sau đó đứng ở cửa nhìn Ý Thiên Hoan nói:

“Tiểu thư, người có thể bắt đầu rồi.”

Ý Thiên Hoan gật đầu, mở bọc đồ mà Ý Mặc Bảo mang tới.

Trong bọc ngoài một số phù giấy ra, còn có một chiếc bát quái la bàn lóe ánh vàng, một bình sứ nhỏ, một thanh chủy thủ đen nhánh không chút ánh sáng cùng một cây bút lông toàn thân trắng như tuyết, trông giống được làm từ xương của loại động vật nào đó.

Trước tiên, Ý Thiên Hoan dùng Long Cốt Bút chấm chu sa, vẽ Nhập Hồn Chú lên phù giấy màu vàng mà Lưu Ly mang tới. Sau đó nàng mở chiếc bình sứ kia, đổ ra một ít kim phấn vào chiếc đĩa nhỏ.

Nàng cuốn tay áo lên để lộ cánh tay trắng nõn, dùng Long Cốt Bút chấm kim phấn rồi vẽ thêm phù chú lên cánh tay mình.

“Tiểu thư, người định dùng thân nhập hồn sao?” Lưu Ly thường xuyên hộ pháp cho Ý Thiên Hoan, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên nàng thấy Ý Thiên Hoan sử dụng Nhập Hồn Chú nguy hiểm vạn phần như vậy.

Cái gọi là Nhập Hồn Chú chính là dẫn hồn phách của bản thân ra khỏi cơ thể, tiến vào thân xác người khác để nhìn trộm ký ức của đối phương.

Chỉ riêng việc dẫn hồn xuất khiếu đã cực kỳ nguy hiểm, huống chi còn tiến vào thân xác người khác — đó vốn là hành vi nghịch thiên, mức độ hung hiểm càng tăng gấp bội.

Rõ ràng vẫn còn những biện pháp khác để làm rõ tình huống của đứa trẻ này, Lưu Ly không hiểu vì sao Ý Thiên Hoan lại mạo hiểm lựa chọn cách này.

Ý Thiên Hoan cầm phù giấy quay lại bên giường.

Thẩm Vũ Bảo vẫn nằm bất động, thậm chí ngay cả mắt cũng không chớp lấy một lần.

“Ta nghi ngờ… nó có thể là Tiểu Bảo.” Ý Thiên Hoan ngồi xuống mép giường, giơ tay cởi nút áo trường bào của Thẩm Vũ Bảo.

Bờ vai gầy gò trắng trẻo của đứa trẻ lọt vào mắt Ý Thiên Hoan. Trên vai phải có một vết bớt đỏ rực, lớn cỡ đồng tiền, tựa như ngọn lửa đang cháy dữ dội.

Lưu Ly mặt đầy chấn động bước nhanh tới, vừa lúc cũng nhìn thấy vết bớt kia, đôi mắt hạnh càng mở to hơn:

“Tiểu thư, vết bớt này… sao lại giống hệt tiểu công tử nhà chúng ta?”

Lẽ nào đứa trẻ này thật sự là Tiểu Bảo sao?

Sau khi nhìn thấy vết bớt, Ý Thiên Hoan càng cảm thấy cảm giác quen thuộc nàng dành cho Thẩm Vũ Bảo không phải vô cớ.

Đứa trẻ trước mắt rất có khả năng chính là Tiểu Bảo của nàng.

Sinh thần bát tự giống hệt nhau, vết bớt cũng giống hệt nhau, trên đời này thật sự có chuyện trùng hợp đến vậy sao?

Lẽ nào thật sự là Cơ Trì Liên đã trộm Tiểu Bảo đi?

Nhưng nguyên nhân khiến nàng không dám dễ dàng kết luận chính là vẫn còn vài vấn đề nàng chưa thể nghĩ thông.

Năm đó chuyện nàng sinh con được che giấu cực kỳ kín đáo, để tránh bị người khác phát hiện, nàng thậm chí ngay cả bà đỡ cũng không mời, tự mình sinh nở.

Truyện được dịch đầy đủ tại mebongbom.com

Vậy Cơ Trì Liên làm sao biết nàng mang thai, lại còn đúng ngày nàng sinh con mà tới mang Tiểu Bảo đi?

Còn nữa, nếu hắn muốn có con nối dõi, vì sao không mang cả hai đứa đi, mà lại để lại một đứa?

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

“Lưu Ly, hiện tại ta cũng chỉ đang hoài nghi thân phận đứa trẻ này thôi. Ngươi nhớ kỹ, chuyện này tuyệt đối không được truyền ra ngoài, hiểu chưa?” Ý Thiên Hoan nói.

Lưu Ly dùng sức gật đầu.

“Hộ pháp cho ta. Giống như trước đây, nếu có người quấy rầy… có thể giết.” Ý Thiên Hoan nhàn nhạt nói, sau khi cởi giày liền khoanh chân ngồi xuống bên cạnh Thẩm Vũ Bảo.

Sau đó, nàng dán lá phù trong tay lên chính giữa trán Thẩm Vũ Bảo.

Rồi nàng đưa tay phải ra, nắm lấy tay phải của Thẩm Vũ Bảo, nhắm mắt lại.

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Lúc này, trong trà thất bên cạnh.

Một lớn một nhỏ ngồi đối diện trước bàn trà.

Trên bàn đốt một cây đàn hương an thần, chiếc ấm tử sa trên lò nhỏ tỏa ra làn hơi nóng nhè nhẹ.

Ý Mặc Bảo chống cằm, nhìn Cơ Trì Liên đang cầm chuỗi Phật châu trong tay, khép hờ mắt đối diện mình, đôi mắt đen láy khẽ đảo một vòng.

Từ phản ứng vừa rồi của nương thân đối với Thẩm Vũ Bảo, cậu cũng đoán được, nhất định nương thân cho rằng Thẩm Vũ Bảo chính là đệ đệ thất lạc suốt năm năm của mình.

Điều càng khiến cậu bất ngờ hơn là Thẩm Vũ Bảo vậy mà lại sinh cùng năm cùng tháng cùng ngày với cậu, hơn nữa còn có vết bớt giống hệt nhau. Hiện tại cậu đã có thể xác định, Thẩm Vũ Bảo chính là đệ đệ của mình.

“Cửu Thiên Tuế, Mặc Bảo có thể hỏi ngài một vấn đề không?” Ý Mặc Bảo dùng giọng nói mềm mại non nớt cất lời.

Cơ Trì Liên dừng động tác xoay Phật châu, nâng mắt nhìn Ý Mặc Bảo:

“Ngươi muốn hỏi gì?”

Ý Mặc Bảo rót cho Cơ Trì Liên một chén trà rồi đưa cho hắn.

Cơ Trì Liên nói lời cảm tạ, nhận lấy chén trà, vừa đưa tới bên môi định uống, liền nghe Ý Mặc Bảo dùng giọng điệu ngây thơ vô tà hỏi:

“Cửu Thiên Tuế, ngài thật sự là hoạn quan sao?”

Suýt nữa bị chén trà chạm trúng môi, Cơ Trì Liên đặt chén trà trở lại bàn, đôi môi mỏng cong lên nụ cười đầy thâm ý:

“Tiểu gia hỏa, ngươi có biết người lần trước hỏi bổn đốc vấn đề này, kết cục ra sao không?”

Giả vờ như không nhận ra ý vị sâu xa trong giọng nói của Cơ Trì Liên, Ý Mặc Bảo chớp chớp đôi mắt to long lanh:

“Kết cục thế nào ạ?”

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Bất kể là dung mạo…

Hay là dáng vẻ biết diễn kịch như bây giờ.

Đều giống nhau như đúc.

Vui lòng giúp chúng tôi kiểm duyệt nội dung truyện và báo cáo lỗi nếu có thông qua khung thảo luận.

Chưa có thảo luận nào cho bộ truyện này.

Lên đầu trang