Chương 5: Thẩm Anh Diệu là kẻ biến thái

Bộ truyện: Giả Ngoan, Thứ Cô Thẩm Giỏi Nhất

Tác giả: Mỹ Nhân Ngư

Nghe ý trong lời của Lâu Phượng Tê, có vẻ Lâu Tranh không vạch trần cô.

Thẩm Uẩn Nùng khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng ngay sau đó, cô lập tức cảnh giác.

Anh ta tốt bụng đến vậy sao?

Không đúng.

Có gì đó không ổn.

Cô trả lời Lâu Phượng Tê rằng mình đã không còn đáng ngại nữa. Vì sợ nói nhiều sai nhiều nên sau đó liền chủ động chuyển chủ đề.

Rõ ràng Lâu Phượng Tê cũng có chút áy náy vì đã bỏ cô lại hôm đó. Anh trò chuyện với cô vài câu rồi đề nghị ngày mai cùng đi ăn.

“Gần đây em ra ngoài quá thường xuyên nên ba em giận rồi. Một tuần tới em không ra ngoài được.”

Cô nói vậy.

Mười lần hẹn hò, từ chối một hai lần cũng coi như giữ khoảng cách vừa đủ, khiến đối phương thêm để tâm.

Quan trọng hơn là mỗi lần bị phạt quỳ, chân cô phải mất cả tuần mới hồi phục được, muốn ra ngoài cũng chẳng tiện.

Dù bị từ chối, Lâu Phượng Tê chỉ hơi tiếc nuối rồi vẫn dịu dàng bảo cô nghỉ ngơi cho tốt.

Ngoài miệng là vậy.

Nhưng đến ngày thứ ba, Thẩm Uẩn Nùng đã ra ngoài.

Bởi lần này đầu gối cô đau đến mức quá nghiêm trọng.

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Bác sĩ kê cho cô vài miếng cao dán.

“Cứ thử dùng thuốc dán trước xem sao. Nếu không hiệu quả thì có lẽ phải phẫu thuật.”

Bác sĩ nói.

Trong lòng Thẩm Uẩn Nùng đã mắng tổ tông tám đời của Thẩm Anh Diệu một lượt.

Lấy thuốc xong, cô tập tễnh đi ra ngoài.

Ngay trước cổng bệnh viện, một chiếc BMW Series 5 dừng lại.

Một gương mặt đàn ông trẻ tuổi ló ra từ cửa sổ xe.

Thẩm Uẩn Nùng liếc nhìn một cái.

Không quen.

Người đàn ông chủ động bắt chuyện:

“Cô em đi đâu thế? Để anh đưa đi.”

Thẩm Uẩn Nùng lạnh nhạt:

“Không cần.”

Cô chậm rãi bước tiếp.

Người kia lái xe chầm chậm theo sau, mặt dày như thuốc dán da chó, lại thò đầu ra.

“Ôi, em gái bị thương ở chân à?”

“Nào nào, anh không phải người xấu đâu, để anh đưa em.”

Tâm trạng vốn đã không tốt.

Nghe vậy, Thẩm Uẩn Nùng lập tức dừng lại, nhìn thẳng vào hắn với vẻ mất kiên nhẫn.

“Anh bị bệnh à?”

“Không cút đi tôi báo cảnh sát đấy.”

Thấy cô nóng tính như vậy, người đàn ông kia dứt khoát đỗ xe chắn trước mặt cô.

“Tính khí này đủ mạnh đấy.”

“Anh thích.”

“Theo anh đi, được không?”

Hắn đưa tay định chạm vào mặt cô.

Thẩm Uẩn Nùng lùi nửa bước, lạnh lùng nhìn hắn.

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Càng thích hơn.

“Cũng có thể nói vậy… hì hì…”

Thẩm Uẩn Nùng lấy thẻ ngân hàng từ trong túi xách ra, kẹp giữa hai ngón tay.

“Trong thẻ này có chín chữ số.”

“Anh có không?”

Người đàn ông rõ ràng không ngờ cô lại phản ứng kiểu đó.

Hắn sững người một lúc rồi mới nói:

“Nổ vừa thôi.”

“Ngay bên cạnh có ngân hàng đấy, chúng ta đi kiểm tra thử?”

Thẩm Uẩn Nùng đáp ngay:

“Kiểm tra mẹ anh ấy.”

Nói xong, cô nhổ thẳng một ngụm về phía hắn.

Người đàn ông lập tức nổi điên.

Giơ tay định đánh cô.

nội dung bảo vệ

Bàn tay còn chưa kịp hạ xuống.

Hắn đã phát ra một tiếng kêu thảm thiết.

Thẩm Uẩn Nùng ngẩng đầu lên.

Chỉ thấy một người đàn ông mặc đồ đen đã quật hắn ngã xuống đất, giẫm dưới chân.

Cách đó không xa đỗ một chiếc Rolls-Royce Phantom.

Cửa kính phía sau hạ xuống một nửa, để lộ gương mặt góc cạnh rõ nét.

Là Lâu Tranh.

Thẩm Uẩn Nùng lập tức thu lại vẻ sắc bén trên mặt.

Ngoan ngoãn hẳn xuống.

“Lâu tiểu gia.”

Lâu Tranh hờ hững nhìn cô.

“Lại đây.”

Thẩm Uẩn Nùng bước từng bước nhỏ đến gần.

Tư thế đi có phần kỳ lạ.

Cô không nhận ra hàng mày đang nhíu lại của anh.

Khi đến cạnh xe, cửa điện đã mở sẵn.

Cô đành ngồi vào trong.

Lâu Tranh nửa cười nửa không nhìn cô:

“Sao lần nào gặp em cũng thấy em đang cãi nhau với người khác thế?”

“Không phải em luôn nói mình là tiểu thư khuê các được gia giáo nghiêm khắc sao?”

Thẩm Uẩn Nùng không dám nhìn vào mắt anh.

Chuyện xảy ra hai hôm trước vẫn còn rõ mồn một trong đầu.

Chỉ cần ngồi cạnh anh thôi, mặt cô đã bắt đầu nóng lên.

Cô nhìn chằm chằm vào hàng ghế da phía trước.

“Tôi chỉ đang tự vệ thôi.”

Lâu Tranh không chịu buông tha.

“Người phụ nữ có thẻ ngân hàng chứa chín chữ số…”

“Lại đi xin tôi năm mươi nghìn để vá màng?”

“Anh có đưa đâu.”

Thẩm Uẩn Nùng nhỏ giọng phản bác.

Bạn đang đọc truyện tại mebongbom.com. Chúc vui vẻ!!!

Lâu Tranh khẽ bật cười.

Rồi đưa tay kéo chân cô lên.

Thẩm Uẩn Nùng giật mình.

Vội vàng giữ lấy vạt váy.

Hôm nay cô không có “nhiệm vụ” gặp Lâu Phượng Tê.

Vì thế hoàn toàn để mặt mộc.

Chiếc váy cô mặc cũng chỉ là váy bò đã bạc màu vì giặt nhiều lần.

Phong cách rất nghệ sĩ, cũng không ôm dáng.

“Tôi còn chỗ nào chưa nhìn thấy sao?”

Lâu Tranh chẳng hề nể nang.

Vẫn kéo chân cô đặt lên đùi mình.

Nhìn đầu gối sưng cao của Thẩm Uẩn Nùng, anh lại nhíu mày thêm lần nữa.

“Hôm đó sợ em đau, tôi còn kê gối cho em.”

“Sao lại sưng thành thế này?”

“Em cũng yếu ớt quá rồi.”

Câu nói ấy khiến vành tai của Thẩm Uẩn Nùng cũng đỏ bừng lên.

Ngay cả nốt ruồi lệ nơi khóe mắt cũng như thêm vài phần diễm lệ.

“Không phải vì… chuyện đó.”

Cô lúng túng nhưng vẫn cố tỏ ra bình thản.

Ngập ngừng một chút rồi mới nói tiếp:

“Là vì tôi qua đêm không về nhà nên bị phạt quỳ từ đường mười hai tiếng.”

Lâu Tranh nhíu mày:

“Con gái đã trưởng thành mà vẫn bị quản nghiêm đến thế.”

“Thẩm Anh Diệu là biến thái à?”

Khả năng quan sát của anh cực kỳ nhạy bén.

Ngay lập tức nhận ra rằng khi mình nói vậy, Thẩm Uẩn Nùng chẳng những không tức giận mà còn lộ vẻ đồng tình.

Kết hợp với những vết bầm trên cánh tay cô, Lâu Tranh dần có một suy đoán.

“Ông ta thường xuyên phạt em sao?”

Anh kéo tay cô lại.

“Vết thương này cũng là do ông ta gây ra?”

Thẩm Uẩn Nùng không trả lời.

Với những câu hỏi không muốn đáp, cô luôn giả vờ như không nghe thấy.

Lâu Tranh cũng không hỏi thêm.

Anh liếc nhìn mấy miếng cao dán trong tay cô.

“Loại này hiệu quả quá chậm.”

Lúc ấy, người đàn ông mặc đồ đen vừa rồi cũng quay trở lại.

Đó là tài xế của Lâu Tranh.

Thẩm Uẩn Nùng lập tức đọc địa chỉ nhà họ Thẩm.

“Đến phố Ngô Đồng.”

Lâu Tranh lên tiếng.

Thẩm Uẩn Nùng bất mãn nhìn anh:

“Lâu tiểu gia, tôi muốn về nhà.”

Lâu Tranh không để ý tới cô.

Đến lúc ấy cô mới nhận ra chân mình vẫn đang đặt trên đùi anh.

Cô vội vàng rút lại.

Nhưng vì đầu gối gập quá mạnh nên lập tức đau đến hít một hơi lạnh.

“Ưm…”

Lâu Tranh lạnh nhạt nói:

“Đừng động.”

Giọng anh không mang cảm xúc gì.

Nhưng Thẩm Uẩn Nùng lập tức ngoan ngoãn hẳn xuống.

Đến nơi, cô mới biết phố Ngô Đồng là một trong những nơi ở của Lâu Tranh.

Một biệt thự kiểu Tây năm tầng.

Hơn mười người giúp việc đang bận rộn làm việc đâu vào đấy.

Xe vừa dừng trước cửa.

Lâu Tranh đã cúi người bế cô lên.

Thẩm Uẩn Nùng khẽ kêu:

“Đừng như vậy, tôi tự đi được.”

Vừa nói, cô vừa cố ngả người ra sau để giữ khoảng cách với anh.

Giọng Lâu Tranh vẫn lạnh nhạt:

“Đừng diễn nữa.”

“Lâu Phượng Tê đâu có ở đây.”

Đây là vấn đề Lâu Phượng Tê có ở đây hay không sao?!

Thẩm Uẩn Nùng cố hết sức ngả người ra sau.

Nhưng Lâu Tranh chẳng thèm quan tâm.

Cứ thế bế cô đi thẳng vào nhà.

Bước chân anh rất nhanh.

Sau khi suýt bị chúc đầu xuống đất vài lần, cô đành phải đưa tay ôm lấy cổ anh.

“Tiểu gia, giữa ban ngày ban mặt mà tôi đến nhà anh thế này không hay lắm.”

Lâu Tranh cười lạnh:

“Vậy đợi đêm tối gió lớn rồi đến thì được à?”

Cũng không phải.

Nhưng Thẩm Uẩn Nùng quyết định ngậm miệng.

Cô không muốn nói nữa.

Lâu Tranh đưa cô lên tầng năm bằng thang máy. Sau đó đặt cô ngồi xuống ghế sofa trong phòng khách.

Rồi tự mình đi sang một căn phòng khác.

Khi quay lại, trên tay anh cầm một tuýp thuốc.

Anh ngồi xuống sofa.

Lại nâng chân cô lên, đặt trên đầu gối mình.

Lần này Thẩm Uẩn Nùng đến sức phản kháng cũng chẳng buồn dùng.

Cô nhìn Lâu Tranh bóp thuốc ra lòng bàn tay.

Sau đó nhẹ nhàng thoa lên đầu gối cô.

Cơn đau nóng rát lập tức truyền tới.

Thẩm Uẩn Nùng khẽ cử động một chút.

Nhưng ngay lập tức bị Lâu Tranh giữ lại.

Đôi mắt cô ngân ngấn nước. Ngay cả nốt ruồi lệ nơi khóe mắt cũng như phủ một tầng ẩm ướt.

Lâu Tranh lặng lẽ nhìn cô.

Người như thế này…

Không biết mỗi lần bị đánh có khóc hay không.

Vui lòng giúp chúng tôi kiểm duyệt nội dung truyện và báo cáo lỗi nếu có thông qua khung thảo luận.

Chưa có thảo luận nào cho bộ truyện này.

Lên đầu trang