Chương 49: “Cậu nghĩ tôi sẽ hứng thú với đồ của người khác sao?”

Bộ truyện: Ngạnh Cốt

Tác giả: Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Thẩm Nghi đứng sát bên Vương Lộc, ở phía trước nhóm người. Giữa cô và Chu Tòng Cẩn còn cách một người.

Chu Tòng Cẩn nhìn bóng lưng cô.

Ánh mắt dần hạ xuống, dừng lại trên đôi bàn tay đang siết chặt lấy nhau của cô và Vương Lộc.

Chiếc vòng tay ánh sao màu xanh lam pha lục trên cổ tay cô phản chiếu thứ ánh sáng chói mắt đến đáng ghét.

Trong đôi mắt sâu thẳm của anh thoáng hiện thêm vài phần lạnh lẽo.

Anh lạnh nhạt dời tầm mắt đi.

Bên cạnh, Cố Hoài phá vỡ bầu không khí trầm mặc đầy vi diệu ấy.

Anh lịch sự mỉm cười hỏi Thẩm Nghi:

“Cô Thẩm định về rồi sao? Bọn tôi có thể tiện đường đưa hai người một đoạn.”

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

“Chúng tôi đi xe tới.”

“Đi xe?”

Lâm Thiên Tiêu đứng phía sau bên trái lập tức bắt được trọng điểm trong câu nói ấy, ngay lập tức cười nhạo đầy khoa trương:

“Xe gì vậy? Không phải xe đạp hay xe điện đấy chứ? Trời lạnh thế này, hai người đừng để bị cóng nhé.”

“Tôi nhớ ở Trung tâm thương mại Vạn Cổ Hối mức tiêu dùng tối thiểu cũng phải hơn nghìn tệ. Hai người đến đây dạo à? Có phải đi nhầm chỗ rồi không?”

Sắc mặt Vương Lộc cứng lại.

Cơn giận bùng lên dữ dội.

Anh xoay người, suýt nữa đã đấm cho Lâm Thiên Tiêu một cú, nhưng cổ tay bị Thẩm Nghi bên dưới siết chặt giữ lại.

Cô nhìn khoảng không phía trước thang máy, âm thầm dùng sức khống chế anh.

Lâm Thiên Tiêu quan sát phản ứng của hai người, còn muốn tiếp tục chế giễu thêm vài câu.

Nhưng khóe mắt bất chợt bắt gặp ánh nhìn sắc bén từ Chu Tòng Cẩn quét tới.

Anh ta lập tức ngậm miệng.

Thang máy nhanh chóng đến tầng một.

Thẩm Nghi kéo Vương Lộc, không quay đầu lại mà đi thẳng ra ngoài.

Phía sau, cửa thang máy đóng lại, tiếp tục đi xuống tầng hầm đỗ xe.

“Đồ khốn!”

Vương Lộc quay đầu về phía thang máy, tức giận chửi rủa.

Thẩm Nghi bình tĩnh nhìn anh, khẽ thở dài:

“Không đáng để tức giận vì loại người đó.”

Vương Lộc đứng tại chỗ tức tối đi qua đi lại mấy vòng, cuối cùng mới bình tĩnh hơn.

Như nhớ ra điều gì, anh quay sang nhìn cô:

“Nhìn thái độ mấy người đó vừa rồi, hình như họ đều quen em?”

Thẩm Nghi khựng lại.

Chuyện giữa cô và nhóm người của Chu Tòng Cẩn hai năm trước, cô chưa từng nhắc với anh.

Cô chỉ khẽ gật đầu:

“Trước đây từng gặp một hai lần.”

May mà Vương Lộc không truy hỏi thêm.

Anh im lặng một lúc, vẻ mặt phức tạp.

Một lát sau, anh kéo tay Thẩm Nghi, ngẩng đầu nhìn trung tâm thương mại cao cấp đầy những cửa hàng xa xỉ trước mặt.

“Vài năm nữa thôi, nhất định anh sẽ làm nên chuyện.”

Thẩm Nghi mỉm cười, gật đầu.

nội dung bảo vệ

“Xe điện cũng rất tốt mà. Suy cho cùng thì đều chỉ là phương tiện đi lại thôi.”

Đã là công cụ, sao phải phân chia sang hèn cao thấp?

Chỉ có phẩm chất con người mới đáng để phân biệt tốt xấu.

Nhưng Vương Lộc vẫn không cam tâm.

Anh siết chặt nắm đấm, lẩm bẩm:

“Không, không giống nhau.”

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Hai bên đường, những hàng cây cao được trang hoàng đèn kết hoa rực rỡ.

Các loại đèn neon đủ màu sắc tỏa ánh sáng mềm mại như sao băng rơi xuống, lưu chuyển dưới tán cây, làm nổi bật không khí vui tươi của ngày đầu năm mới.

Cố Hoài ngồi ở ghế phụ.

Qua gương chiếu hậu, anh ta nhìn về phía sau xe.

Ánh mắt dừng lại dưới những hàng cây lung linh ánh đèn như sao rơi, nơi một chiếc xe điện đang chậm rãi chạy tới.

“Nhìn kìa.”

Cố Hoài lập tức dùng ánh mắt ra hiệu với Chu Tòng Cẩn ngồi phía sau.

Anh ta bật cười:

“Phải công nhận, đôi tình nhân này tình cảm cũng khá tốt đấy.”

Chu Tòng Cẩn liếc nhìn theo.

Trong màn tuyết bay dày đặc, Thẩm Nghi tựa vào lưng chàng trai ngồi phía trước.

Không biết hai người nói gì với nhau mà cười rất dịu dàng và ngọt ngào.

Anh dời ánh mắt đi, nhìn về con đường phủ tuyết phía trước.

“À phải rồi…”

Cố Hoài chợt nhớ ra chuyện gì đó, xoay người lại nhìn anh, trong mắt đầy vẻ hứng thú.

“Hôm đó cô ấy say ở quán bar rồi bị cậu đưa về nhà qua đêm. Thật sự không xảy ra chuyện gì sao?”

Người tài xế khẽ đạp ga.

Chiếc xe từ từ lăn bánh.

“Có thể xảy ra chuyện gì?”

Chu Tòng Cẩn liếc nhìn anh ta, rõ ràng biết anh ta muốn hỏi gì nhưng vẫn bình thản hỏi ngược lại.

Cố Hoài giơ tay đầu hàng:

“Được rồi, được rồi. Chu đại tổng tài quả nhiên là chính nhân quân tử, mỹ nhân ngồi trong lòng mà vẫn không động tâm.”

Nói xong, anh ta lại vô cùng tò mò hỏi tiếp:

“Tôi nói này, rốt cuộc cậu có cảm giác gì với cô ấy vậy? Tôi thật sự rất tò mò.”

Chu Tòng Cẩn nhìn thẳng phía trước, ánh mắt không hề dao động.

Anh lạnh nhạt hỏi ngược:

“Cậu nghĩ tôi, Chu Tòng Cẩn, sẽ hứng thú với đồ của người khác sao?”

Cố Hoài nghe ra sự khó chịu ẩn trong giọng điệu ấy.

Anh ta quay đầu quan sát Chu Tòng Cẩn hồi lâu nhưng không phát hiện bất kỳ khác thường nào trên gương mặt anh.

Cuối cùng chỉ đành cười lắc đầu:

“Là tôi nhiều chuyện rồi.”

Vui lòng giúp chúng tôi kiểm duyệt nội dung truyện và báo cáo lỗi nếu có thông qua khung thảo luận.

Chưa có thảo luận nào cho bộ truyện này.

Lên đầu trang