Chương 48: Quả Lê Tuyết

Bộ truyện: Châu Nhu

Tác giả: Tu Di Phổ Phổ

Thấy động tác của Triệu Minh Chi, Phó Hoài Viễn ánh mắt khẽ dao động, lại từ trên xuống dưới đánh giá nàng một lượt rồi mới hỏi:

“Nghe khẩu âm của Triệu cô nương, dường như không phải người Quân Châu. Không biết chuyến này cô nương định đi đâu?”

Rõ ràng họ Phó, nửa đêm lại xuất hiện trong nhà họ Hứa, nhìn bộ dạng hắn còn tự tại như đang ở chính nhà mình.

Trước có một Lý Huấn, sau lại thêm một Phó Hoài Viễn. Chẳng lẽ tòa Hứa trạch này ngay cả một vị chủ nhân thực sự cũng không có hay sao?

Triệu Minh Chi không dò được lai lịch của hắn, nhưng nhớ tới lời Lý Huấn trước đó, bảo nàng nên nói chuyện nhiều hơn, thúc giục hai người mau trở về Kinh Triệu Phủ, bèn thuận thế đáp:

“Trong nhà ta có việc gấp, phải tới Kinh Triệu Phủ một chuyến.”

Đối phương “Ồ” một tiếng, như có điều suy nghĩ, rồi mỉm cười mời Triệu Minh Chi ngồi xuống. Chính mình cũng kéo một chiếc ghế gần nàng nhất rồi ngồi xuống.

Hắn đặt chiếc đèn lồng trong tay lên án bàn giữa hai người, mượn ánh nến vàng nhạt, quay đầu nhìn Triệu Minh Chi, hỏi:

“Dạo gần đây thế cuộc chẳng được yên ổn. Chỉ không biết nhà cô nương ở đâu, làm nghề gì mà người trong nhà lại yên tâm để cô nương một mình lên đường như vậy?”

Triệu Minh Chi đáp:

“Nhà ta làm chút mua bán để mưu sinh. Tuy thời cuộc bất ổn, nhưng cả nhà trên dưới đều phải ăn uống, cũng không thể vì thế mà khoanh tay đứng nhìn.”

Đúng lúc ấy có nha hoàn mang trà mới vào. Nàng thuận tay nhận lấy, nhưng không uống, chỉ nâng trong tay, dùng nắp chén nhẹ nhàng gạt những lá trà đang nổi trên mặt nước, rồi ngồi ngay ngắn, chăm chú nhìn màu trà trong chén.

Nàng cúi đầu rũ mắt, nào hay từ phía Phó Hoài Viễn nhìn sang, dưới ánh nến mờ vàng của chiếc đèn lồng, gương mặt thiếu nữ hiện lên với đôi mắt sáng ngời linh động, mày thanh như họa.

Hàng mi dày khẽ rung rung. Đôi mắt ấy đẹp vô cùng, lúc ngước lên thì sáng rực, như chứa cả làn thu thủy bên trong, mỗi lần nhìn quanh đều tựa sinh ra hào quang. Khi cúi xuống lại mang vẻ tĩnh lặng, khiến người ta bất giác nảy sinh cảm giác thân cận.

Làn da lộ ra tuy hơi ngả vàng pha nâu, nhưng vẫn không che lấp được vẻ đẹp vốn có. Có một đôi mắt như thế, còn ai để ý đến những thứ khác nữa?

Ngoài ra, còn có giọng nói của nàng.

Trong trẻo như dòng suối mát, phát âm mềm mại ba phần, nhưng hoàn toàn không mang vẻ thuận phục. Nàng không kéo dài âm cuối, lời nói gọn gàng dứt khoát, nghe cực kỳ dễ chịu.

Phó Hoài Viễn nhìn dung mạo nàng, lại nghe nàng nói chuyện, khó tránh khỏi lưu lại ấn tượng. Trò chuyện thêm vài câu, thấy nàng tiến lui đều đúng mực, hào phóng tự nhiên, trong đầu hắn cuối cùng chỉ còn lại một ý nghĩ.

Lý nhị ca này, sao tùy tiện nhặt cũng nhặt được một người như vậy?

Giữa thời thế hỗn loạn thế này mà dám một thân một mình đi lại bên ngoài, tuy không rõ nguyên do, nhưng nhất định là có chỗ dựa.

Chỉ không biết chỗ dựa ấy là gì, lại từ đâu mà có.

Tuy chỉ là thương hộ, nhưng thương hộ cũng có cao thấp khác nhau.

Một người bán kẹo hồ lô ven đường, một thương nhân mở vài cửa hiệu lớn ở kinh thành, hay một cự phú điều chuyển hàng hóa nam bắc, thao túng giá cả thị trường, sao có thể đánh đồng làm một?

Thiếu nữ trước mặt, từ phong thái đến cách hành xử đều không tầm thường. Nếu trong nhà quả thật kinh thương, tất nhiên là làm ăn lớn.

Với ánh mắt của nàng, sao có thể tùy tiện bằng lòng cùng một nam nhân xa lạ đồng hành?

Nghĩ tới nghĩ lui, hẳn là nàng đã nhìn trúng phẩm mạo và bản lĩnh của Lý nhị ca.

Mượn ân cứu mạng để lấy thân báo đáp, cuối cùng bắt được một vị phu quân mang về nhà, chuyện như vậy cũng chẳng có gì hiếm lạ.

Tự cho rằng đã hiểu rõ đầu đuôi, tâm tư Phó Hoài Viễn lập tức trở nên linh hoạt hơn, hỏi:

“Ta nghe nói ở kinh thành có một nhà làm nghề buôn bán rượu cũng họ Triệu. Chẳng lẽ đó chính là sản nghiệp nhà cô nương?”

Triệu Minh Chi lắc đầu:

“Chuyện làm ăn trong nhà đều do người khác quản lý, ta không rõ lắm.”

“Vậy ra nhà cô nương quả nhiên là người kinh thành?”

“Ta chỉ từng ở kinh thành một thời gian thôi.”

Triệu Minh Chi đáp:

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

“Chỉ ở một thời gian thôi sao? Ta nghe cô nương nói quan thoại cực kỳ chuẩn mực, vốn còn tưởng cô nương từ nhỏ đã lớn lên ở kinh thành, hóa ra không phải?”

Triệu Minh Chi chỉ mỉm cười, không tiếp lời.

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

“Đâu có.”

Triệu Minh Chi lắc đầu, khách khí đáp:

“Hương trà thôi cũng đủ khiến người ta tỉnh táo. Chỉ là giờ đã quá khuya, không tiện uống nhiều mà thôi.”

Phó Hoài Viễn lập tức vô cùng hối hận, quay đầu dặn dò tên tùy tùng bên cạnh:

“Nửa đêm rồi mà còn dâng trà cho khách, còn không mau đổi sang nước trúc thủy, lại chuẩn bị thêm ít hoa quả cùng điểm tâm!”

Truyện được dịch đầy đủ tại mebongbom.com

Người kia vội vã lui xuống. Chẳng bao lâu sau quả nhiên bưng vào nước mới cùng một đĩa thức ăn.

Giữa tiết trời mùa đông giá lạnh, trong đĩa có vài quả quýt sữa lớn cỡ nửa nắm tay, mấy quả lê vàng cùng một ít táo đỏ.

Phó Hoài Viễn cầm lấy một quả quýt sữa, nâng trong lòng bàn tay rồi nói:

“Đây là trái cây đưa từ Ôn Kiệu Lĩnh tới. Năm nay triều đình khó khăn, ngay cả kinh thành cũng chẳng dễ sống, loại quả này chưa chắc dễ kiếm. Hiện giờ đang là mùa đông, hoa quả tươi rất hiếm, Triệu cô nương nếm thử xem.”

Vừa nói, hắn vừa nhân cơ hội đưa quả quýt sữa về phía Triệu Minh Chi, thuận thế cúi đầu quan sát nàng thật kỹ.

Ánh nến lay động, đôi tay đang đặt trên thành chén kia có làn da mịn màng, ngón tay thon dài. Ngoài màu da hơi ngả vàng pha nâu, cùng một vài vết thương mới và lớp chai mỏng, quả thực có thể dùng hai chữ “nhu di” để hình dung.

Đáng tiếc không nhìn rõ mặt.

Không biết dung mạo thực sự của nàng ra sao.

Tâm tư Phó Hoài Viễn vô cùng phức tạp, chính hắn cũng khó diễn tả được điều mình mong muốn.

Có lúc hắn hy vọng vị Triệu cô nương trước mặt này ít nhất phải có dung mạo và gia thế tương xứng, như vậy mới có thể buộc chặt Lý nhị ca, không để hắn dòm ngó người khác.

Nhưng có lúc lại không muốn nàng quá mức xuất sắc.

Tay hắn còn chưa kịp đưa tới trước mặt Triệu Minh Chi thì ngoài cửa đã vang lên một tràng tiếng bước chân hỗn loạn.

Ngẩng đầu nhìn lên, vừa thấy người tới, hắn lập tức rụt tay cầm quả quýt sữa về, đồng thời đứng dậy bước tới nghênh đón:

“Di mẫu!”

Tiếng gọi vừa dứt, ngoài cửa đã có mấy bà tử tiến vào trước, vây quanh một lão phụ chống gậy bước vào trong phòng.

Lão phụ kia chẳng buồn để ý tới Phó Hoài Viễn, vừa vào cửa đã lớn tiếng hỏi:

“Lý Huấn đâu? Người đâu rồi?”

Bà ta chừng bảy mươi tuổi, đôi mắt xếch, môi mỏng, gò má hơi nhô cao, vừa nhìn đã biết không phải người dễ giao tiếp.

Hỏi xong không thấy ai trả lời, bà lại cầm cây gậy trong tay liên tiếp nện mạnh xuống nền đất, mắng:

“Một đứa rồi hai đứa, giờ đều chẳng coi bộ xương già này ra gì nữa rồi! Lý Huấn trở về lâu như vậy, vậy mà không một ai tới báo cho ta biết! Cái nhà này rốt cuộc hiện giờ là ai làm chủ?!”

Nhất thời trong phòng không ai dám lên tiếng, ai nấy đều cúi đầu.

Triệu Minh Chi đã đứng dậy từ sớm, lúc này hoàn toàn đứng ngoài cuộc, chỉ cảm thấy bầu không khí vô cùng ngượng ngập.

Thấy lão phụ kia mượn chuyện này để bóng gió trách móc người khác, nàng liền quay đầu nhìn Phó Hoài Viễn.

Nào ngờ đối phương khoanh tay đứng sang một bên, nhìn qua giống như đang cúi đầu nghe dạy bảo.

Nhưng khoảng cách giữa hai người khá gần, lại nhờ ánh nến bên cạnh soi rõ khuôn mặt hắn.

Trên mặt hắn hoàn toàn là vẻ mất kiên nhẫn.

Hắn không nói gì, nhưng lão phụ kia vẫn mắng không ngừng.

Mãi đến khi trút hết cơn giận, bà mới quay sang Phó Hoài Viễn:

“Nửa đêm rồi ngươi không về nhà, còn ở đây làm gì?”

Phó Hoài Viễn bước lên đáp:

“Con nghe nói một hai ngày nay di mẫu ho mãi không dứt, dường như mắc phong hàn. Hôm nay nhân lúc rảnh rỗi, đặc biệt tìm được ít lê tuyết Tây Kinh mang tới, nghĩ rằng bảo người hầm cùng đường phèn để nhuận phế giảm ho…”

Nghe đến đây, sắc mặt lão phụ dịu đi đôi chút, nhưng chân mày vẫn còn nhíu lại:

“Ngươi đưa lê tuyết tới lúc nào? Sao ta không biết?”

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Vừa nói, hắn vừa xoay người nhìn về phía Triệu Minh Chi.

Lão phụ vốn đã hết giận, nhưng vừa nghe ba chữ “Triệu cô nương”, liền thuận theo hướng hắn chỉ mà nhìn sang.

Đến lúc ấy bà mới phát hiện trong đại sảnh còn có một người khác.

Bà thoáng sững sờ.

Nhưng ngay khi nhìn rõ dung mạo Triệu Minh Chi, sắc mặt lập tức đại biến.

Bà cố nén lửa giận, lạnh giọng hỏi:

“Ngươi là ai? Từ đâu tới? Vì sao lại ở đây?”

Vui lòng giúp chúng tôi kiểm duyệt nội dung truyện và báo cáo lỗi nếu có thông qua khung thảo luận.

Chưa có thảo luận nào cho bộ truyện này.

Lên đầu trang