Chương 46: Lợi Ích

Bộ truyện: Châu Nhu

Tác giả: Tu Di Phổ Phổ

Mua xong trang sức, lúc ấy đã là giờ Tuất hai khắc.

Triệu Minh Chi vừa bước ra khỏi cửa, gió tuyết đã tạt thẳng vào mặt nàng.

Khi mới rời Thái Châu, nàng còn đội mũ rèm che mặt, nhưng thứ ấy thật sự rất bất tiện cho việc đi đường. Đến Dĩnh Châu, dược hoàn nàng dùng dần phát huy hiệu lực, khiến sắc mặt ngả vàng nâu, lại thêm nốt ruồi đen chiếm nửa bên mặt, nên không còn phải lo dung mạo gây phiền phức trên đường nữa, vì thế từ lâu đã bỏ mũ rèm xuống.

Nhưng mùa đông giá rét, lại càng đi về phía tây bắc thì gió sương càng dữ dội, như từng lưỡi dao nhỏ cứa vào da thịt. Nàng bèn học theo người khác, dùng vải quấn kín nửa khuôn mặt cùng mái tóc để chắn gió tuyết.

Chỉ là hôm nay ăn cơm bên ngoài, lại trò chuyện với Lý nhị ca khá lâu, lúc ra ngoài liền quên mất việc che mặt.

Trời vừa tối liền lạnh hơn hẳn. Lúc này từng đợt cuồng phong cuốn theo hạt tuyết li ti lùa vào cổ áo nàng, lạnh đến mức khiến cả người nàng hít ngược một hơi khí lạnh. Nàng vội xoay người, phủi tuyết trên người xuống, rồi quấn lại tấm vải quanh đầu và mặt.

Gió dữ ngập trời, muốn tránh gió né tuyết cũng chẳng dễ dàng. Đợi đến khi nàng chỉnh đốn xong xuôi, hai tay đã bị nước tuyết nửa tan làm cho cứng đờ, cổ cũng lạnh ẩm khó chịu.

Lúc ấy Lý Huấn dắt ngựa ra ngoài, nhìn thấy chính là cảnh một người đứng giữa nền tuyết không ngừng xoa tay dậm chân.

Người kia dậm chân mấy cái xong còn chẳng quên nhảy lên nhảy xuống vài lần.

Hắn đứng nguyên tại chỗ nhìn một lúc, rồi mới dắt ngựa đi tới, hỏi:

“Muội chỉ mang theo mấy bộ y phục mỏng như vậy thôi sao?”

Triệu Minh Chi cúi đầu nhìn chiếc áo choàng trên người mình, đáp:

“Trước kia vốn có một chiếc đại xưởng rất dày. Tuy màu sắc không quá nổi bật, nhưng lông lại bóng mượt, chất da cũng vô cùng hiếm có. Muội thấy ban ngày mặc vào quá mức bắt mắt, lại nghe nói phía trước đạo tặc hoành hành, sợ bị bọn chúng chú ý nên đã để lại cho đồng bạn.”

Khi ấy Ngọc Sương bị thương rất nặng, chỉ có thể theo đoàn xe quân nhu lui về Đặng Châu.

Triệu Minh Chi cảm thấy đi cùng đại đội so với việc theo Lý Huấn và Vệ Thừa Ngạn còn thuận tiện tiếp tế vật dụng hơn nhiều. Trời lại lạnh dữ dội, nên nàng đổi chiếc đại xưởng của mình lấy áo choàng của đối phương.

Không ngờ suốt đường đi về phía tây, thời tiết lại càng lúc càng lạnh.

Ban đầu nàng còn nghĩ có thể chịu đựng được. Nhưng hôm nay lúc đi đường ban ngày đã cảm thấy có chút không ổn, tối đến lại bị gió lạnh thổi qua, càng quyết tâm ngày mai phải tìm cơ hội mua một tấm thảm nỉ dày để chắn gió giữ ấm.

Nghe nàng nói vậy, Lý Huấn lại đáp:

“Bọn họ đi theo quân đội, đều mang theo áo bông. Tự khắc sẽ chia ra một ít cho vị đồng bạn kia của muội…”

Hắn nhíu mày, không nói tiếp nữa, chỉ mở bọc hành lý trên lưng ngựa, lấy ra một chiếc đại xưởng rồi tiện tay giũ ra, đưa cho Triệu Minh Chi.

“Mặc tạm đi. Gió lớn tuyết lạnh, cẩn thận nhiễm phong hàn.”

Triệu Minh Chi nhận ra đó chính là chiếc hạc xưởng quen mắt lần trước. Nàng cũng không từ chối, vội vàng cảm tạ rồi ngoan ngoãn khoác lên vai.

Chiếc hạc xưởng ấy đối với thân hình nàng đương nhiên quá rộng, dễ dàng phủ kín lớp y phục dày bên trong. Nàng đang dùng hai tay buộc dây trước ngực, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy y phục trên người Lý Huấn.

Hắn mặc một bộ kình trang, bên ngoài chỉ khoác tùy tiện một chiếc áo choàng làm từ da lông chim thú thông thường. Nhìn không rõ có ấm hay không, nhưng rõ ràng rất mỏng.

Dường như so với nàng, hắn còn mặc ít hơn, cũng mỏng hơn.

Động tác trong tay Triệu Minh Chi bất giác chậm lại.

Nàng lập tức có chút do dự, không biết nên trả lại chiếc hạc xưởng cho Lý Huấn hay tiếp tục mặc trên người, đành hỏi:

“Lý nhị ca không lạnh sao?”

Lý Huấn lắc đầu:

“Từ sau khi nhập ngũ, ta vẫn luôn luyện võ. Đan điền tích nhiệt, không cảm thấy lạnh.”

Hắn thấy vẻ do dự của Triệu Minh Chi, lại nhìn ánh đèn lồng trên mái hiên hắt xuống, soi rõ mảng nước ướt trên tay nàng, bèn lấy từ trong tay áo ra một chiếc khăn tay, cùng dây cương nhét vào tay nàng, thúc giục:

“Bên ngoài gió lớn, đi thôi.”

Triệu Minh Chi vội nhận lấy dây cương cùng chiếc khăn khô ráo. Trong khoảnh khắc, nàng chỉ cảm thấy lòng bàn tay ấm áp.

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Đi được vài bước, hắn lại ngoái đầu nhìn nàng, rồi chậm lại chờ đợi.

Triệu Minh Chi lau khô nước tuyết trên tay, cất chiếc khăn đi, vội vàng đuổi theo.

Dịch và biên tập bởi Mẹ Bông Bom!!!

Hai người cách nhau vài bước, một người tay trái dắt ngựa, một người tay phải dắt ngựa, sóng vai bước trên đại đạo.

Giữa sự trầm mặc, mỗi người đều mang tâm sự riêng.

Thế nhưng bầu không khí lại không hề có chút gượng gạo nào, chỉ còn tiếng bước chân giẫm trên tuyết vang lên sột soạt không dứt.

Giữa đêm đông giá rét, gió tuyết đan xen, trên đường chỉ lác đác vài người qua lại. Thật ra lúc này có cưỡi ngựa cũng chẳng hề gì.

Nhưng Lý Huấn dường như đã quên mất chuyện ấy, mà Triệu Minh Chi chẳng hiểu vì sao cũng không nhớ nhắc tới, cứ yên tâm cùng hắn chậm rãi bước đi giữa màn tuyết.

Ước chừng đi được nửa con phố. Ngày thường quãng đường ấy chỉ mất một chén trà, nay đi trên nền tuyết nên tốn thêm chút thời gian, nhiều lắm cũng chỉ thêm một tuần hương ngắn, hai người đã tới trước một tòa trạch viện.

Nhìn thấy cổng viện, Triệu Minh Chi mới chợt nhận ra, hóa ra đoạn đường sau cùng mà hai người đi qua với những bức tường cao kéo dài liên miên, có hơn nửa đều thuộc hậu viện của tòa trạch tử này.

Trên cổng treo một chữ “Hứa” thật lớn, lại có đèn lồng đỏ cỡ đại cùng hai con sư tử đá trấn giữ hai bên.

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Hắn cũng không nóng vội, lại gõ thêm một lần nữa. Chờ thêm chốc lát, rồi lại tiếp tục như vậy mấy lượt, cuối cùng mới nghe thấy tiếng then cửa bị kéo ra phía sau. Ngay sau đó là tiếng cửa mở ken két khiến người ta ê răng, cùng tiếng chửi rủa lầm bầm mơ hồ.

“Nửa đêm nửa hôm… kẻ nào không có mắt… gõ nữa ông đây đánh chết ngươi…”

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Lý Huấn thần sắc bình thản đáp:

“Là ta. Đừng làm kinh động lão phu nhân, trước tiên chuẩn bị hai gian khách phòng liền kề nhau.”

Hắn lại nói:

“Một lát nữa sẽ có người đưa tới hai bộ trang sức. Trước cứ cất vào nội phòng, ngày mai hẵng tính.”

Người kia nheo mắt, hơi thở còn nồng mùi mới ngủ dậy. Nghe thấy giọng nói ấy liền toát mồ hôi. Đợi nâng cao đèn lồng lên, ánh sáng chiếu rõ gương mặt Lý Huấn, hắn càng hoảng đến giật mình.

Vội vàng mở rộng cửa, khom lưng cúi đầu nói:

“Nhị đương gia về từ khi nào vậy? Sao không sai người báo trước một tiếng, để tiểu nhân còn có sự chuẩn bị!”

Rồi lại cuống quýt giải thích:

“Lần này thật sự là lỗi của tiểu nhân. Trước đó Phó đại gia thường hay tới vào ban đêm, thỉnh thoảng còn nghỉ lại trong phủ. Tiểu nhân ngủ trên phản cứng ở phòng canh cửa suốt hai ba tháng, bệnh mất một trận, mãi mới khá hơn được đôi chút. Đúng lúc hôm nay ngài ấy lại về sớm, tiểu nhân tưởng không có việc gì nên mới vào trong ngủ…”

Miệng không ngừng giải thích để cứu vãn tình thế, nhưng tay hắn đã run lẩy bẩy. Lúc với sang kéo sợi dây chuông bên cạnh, liên tiếp hai ba lần đều không nắm trúng, trên mặt hiện rõ vẻ kinh hoảng.

Lý Huấn lại chẳng buồn để ý, chỉ quay đầu nhìn về phía Triệu Minh Chi.

Tên giữ cửa thấy động tác ấy mới phản ứng lại. Hắn vội vàng kéo chuông mấy hồi thật mạnh, rồi chạy ra nhận lấy dây cương trong tay Triệu Minh Chi.

Đang định mở miệng chào hỏi, hắn bỗng nhận ra thân hình đối phương có gì đó không đúng. Đến lúc này mới hiểu ra Lý Huấn lại dẫn theo một nữ tử trở về, suýt nữa thì lảo đảo ngã nhào.

Triệu Minh Chi đang định đưa tay đỡ hắn, thấy hắn đã đứng vững trở lại mới khẽ nhíu mày lui sang một bên, nói lời cảm tạ rồi theo Lý Huấn tiến lên.

Tên giữ cửa nghe giọng nàng trong trẻo như suối, lại nhìn thấy đôi mắt ấy. Sau đó lại thấy Lý Huấn đứng bên cửa kiên nhẫn chờ nàng. Đợi nàng tới gần, hắn còn giơ tay hờ hững chắn gió cho nàng, mặc kệ có thể chắn được mấy phần.

Nhất thời, tên giữ cửa đã chẳng còn tâm trí nào quan tâm tới ngựa nữa. Hắn tùy tiện dắt ngựa vào trong, tiện tay ném dây cương xuống đất rồi co giò chạy thẳng về phía hậu viện.

Vừa chạy, trong lòng vừa nóng như lửa đốt.

Nhìn bộ dạng này của Lý nhị gia, tính toán của lão phu nhân chưa chắc đã thành.

Nhưng điều Phó đại gia vẫn luôn mong mỏi, lần này biết đâu lại thực sự thành sự thật?

Phải mau chóng đi báo tin cho ngài ấy mới được.

Biết đâu còn có thể kiếm được đôi chút lợi lộc!

Vui lòng giúp chúng tôi kiểm duyệt nội dung truyện và báo cáo lỗi nếu có thông qua khung thảo luận.

Chưa có thảo luận nào cho bộ truyện này.

Lên đầu trang