Ngày đầu năm mới.
Tại quán bar – nhà hàng trên tầng thượng của Trung tâm thương mại An Hạ, Đào Tân Tân bắt chéo chân, cầm ly rượu cụng với đám bạn xung quanh, cười nói rôm rả.
Đang định uống cạn một hơi thì cổ tay cầm ly bị người ta giữ lại.
Ly rượu trong tay cũng bị lấy mất.
Đào Tân Tân u oán liếc nhìn Chu Tòng Cẩn, người vừa ngăn cản cô mượn rượu giải sầu, bĩu môi làm nũng:
“Anh Tòng Cẩn! Em gái đây vừa thất tình, anh đến say cũng không cho em say nữa sao?”
Chu Tòng Cẩn thản nhiên đặt ly rượu trở lại mặt bàn.
“Em uống nhiều rồi.”
Ngồi bên cạnh, Lâm Thiên Tiêu bật cười:
“Tân Tân à, chẳng phải em đang đi hưởng tuần trăng mật sao? Mới có mấy ngày thôi mà đã chạy về nước rồi?”
Cố Hoài cũng hỏi:
“Còn Tạ Tuấn đâu?”
Đào Tân Tân nhún vai.
“Không biết. Chắc vẫn đang ở Miami.”
“Em bỏ luôn ông chồng thân yêu ở nước ngoài rồi chạy về đây à?!”
Lâm Thiên Tiêu trợn tròn mắt, cố tình làm vẻ khoa trương.
Cố Hoài mím môi cười.
“Anh ta làm gì chọc em rồi?”
“Đầu óc rỗng tuếch, chẳng có gì thú vị cả.”
Đào Tân Tân chán nản đáp.
Lâm Thiên Tiêu kinh ngạc.
“Tân Tân à, đừng nói với anh là em mới kết hôn đã chán đời rồi nhé? Tốc độ cả thèm chóng chán của em ngày càng nhanh đấy.”
Cố Hoài liếc nhìn Đào Tân Tân.
Thấy cô một tay lắc lắc ly rượu, chân còn lại vắt trên đầu gối đung đưa nhàn nhã, anh cười nói với Lâm Thiên Tiêu:
“Đại Đầu Tiêu, cậu hiểu cái gì chứ? Đây gọi là giận dỗi tăng tình cảm. Tự mình bay về nước là để chờ người ta đuổi theo dỗ dành. Đó là thú vui của vợ chồng.”
Nghe vậy, khóe môi Đào Tân Tân khẽ cong lên.
Nhưng cô không chịu thừa nhận, cố tình trợn mắt nhìn anh.
“Cố Hoài, anh giả vờ làm chuyên gia tình yêu cái gì thế?”
Nói rồi cô lại nâng ly định uống.
Kết quả lần nữa bị Chu Tòng Cẩn bên cạnh ngăn lại.
Đào Tân Tân bực bội liếc anh một cái rồi đặt ly xuống.
Lâm Thiên Tiêu cười trêu:
“Anh Tòng Cẩn của em cuối năm tăng ca ngày đêm, vậy mà hôm nay còn đặc biệt dành cả buổi chiều để ở đây với em. Tân Tân, em nên thấy mãn nguyện đi.”
Nghe vậy, mắt Đào Tân Tân đảo một vòng.
Đột nhiên cô ghé sát lại gần Chu Tòng Cẩn, cười hì hì trêu chọc:
“Anh Tòng Cẩn, hay là em ly hôn với Tạ Tuấn rồi gả cho anh nhé?”
Bạn đang đọc truyện tại mebongbom.com. Chúc vui vẻ!!!
Đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn thẳng vào đáy mắt cô, thấy rõ sự đùa cợt và hờ hững quen thuộc trong đó.
Anh dời mắt đi theo thói quen.
Thậm chí đã chẳng còn hứng thú với kiểu đùa như thế.
Anh đẩy cô ra.
“Đào Tân Tân, trưởng thành chút đi.”
Lâm Thiên Tiêu ngồi bên cạnh cười nói:
“Em nói thật à? Anh đang định giới thiệu bạn gái mới cho anh Tòng Cẩn đây.”
Đào Tân Tân lập tức “ồ” lên một tiếng, gương mặt tràn đầy vẻ hóng chuyện.
“Thế nào? Có đối tượng phù hợp à?”
“Tất nhiên rồi. Con gái, cháu gái của mấy ông chủ tập đoàn và công ty niêm yết đang xếp hàng đấy.”
“Có ảnh không? Cho em xem với!”
“Trong điện thoại anh có vài người.”
Lâm Thiên Tiêu vừa nói vừa lấy điện thoại ra lướt.
“Con gái nhà gia thế như vậy chắc chắn không xấu, khí chất và nhân phẩm cũng phải thuộc hàng xuất sắc.”
Đào Tân Tân và Cố Hoài lập tức tò mò ghé lại.
“Người này xinh đấy.”
“Nhưng hơi thấp.”
“Người này tốt nghiệp Học viện Âm nhạc Curtis! Học piano từ nhỏ, là đàn em của Lãng Lãng.”
“Nhưng anh Tòng Cẩn đâu có hứng thú với âm nhạc.”
“Thế còn người này?”
“Học quản trị, năm nay mới tốt nghiệp.”
“Mới tốt nghiệp thì hơi trẻ quá nhỉ?”
“Trẻ mới tốt chứ. Ông già như anh Tòng Cẩn biết chiều người ta.”
Chu Tòng Cẩn thờ ơ nghe đám người bên cạnh bàn tán, đánh giá từng cô gái trong điện thoại.
Mọi chuyện dường như chẳng liên quan gì đến anh.
Anh tự rót cho mình một ly rượu.
Trong lúc nâng ly lên nhấp một ngụm rồi đặt xuống, ánh mắt anh như vô tình lướt qua ô cửa kính bên cạnh.
Thẩm Nghi đang lặng lẽ ngồi trước quầy.
Cô cúi đầu, chăm chú viết gì đó lên một tấm thiệp chúc mừng.
Cảm ơn bạn Dang Thi Thu Ha donate 200k!
Mình đang hết sức cố gắng để duy trì web truyện này. Nhưng có thể do lý do khách quan mà tới 1 ngày nào đó bạn không thể truy cập được... thì cũng đừng hoang mang nhé 😌 Mình vẫn luôn ở đây: Ghé nhóm Facebook để không lạc mất nhau!
Thời gian là thanh xuân, mình đem thanh xuân đổi hết lấy ngôn tình. Nên nếu có thể donate giúp mình vài đồng phấn son bạn nhé!
Techcombank – Lê Ngọc Châm: 9956568989
PayPal: lechamad@gmail.com

Chưa có thảo luận nào cho bộ truyện này.