Trước cổng lớn Bình Dương Hầu phủ.
Ý Mặc Bảo nhìn nam nhân giống hệt miếng cao chó dính chặt lấy mình không buông kia, phát hiện sức lực đối phương cực lớn, bàn tay siết lấy cánh tay hắn vô cùng mạnh, hắn muốn hất ra cũng không được!
“Trên đời này sao lại có đứa con không nhận cha mình chứ? Ý Mặc Bảo, ngươi là nhi tử của lão tử, không thể nói những lời vong ân phụ nghĩa như vậy!”
Trên mặt nam nhân tràn đầy vẻ sốt ruột.
“Ngươi cũng không tự soi gương xem mình là cái dạng gì! Mắt nương thân ta đâu có mù, sao có thể nhìn trúng loại người như ngươi!”
“Dừng tay!”
Đúng lúc này, Liêu thị và Hách Liên Tu Cẩn cũng vừa kịp chạy tới, đồng thanh quát lớn.
Hách Liên Tu Cẩn kéo Ý Mặc Bảo ra phía sau, dùng thân thể che chắn trước mặt hắn, nhìn nam nhân kia:
“Vị công tử này, ta là thế tử Bình Dương Hầu phủ. Ý Mặc Bảo là hài tử do phu nhân ta sinh ra, là cốt nhục của Bình Dương Hầu phủ chúng ta. Nếu ngươi có vấn đề gì thì cứ tìm ta, đừng làm khó một đứa trẻ!”
Liêu thị càng trực tiếp ôm Ý Mặc Bảo vào lòng:
“Tôn nhi ngoan, đừng sợ, tổ mẫu tuyệt đối sẽ không để bất cứ ai làm hại con!”
Ý Mặc Bảo nhìn Liêu thị như nhìn thấy quỷ, vội vàng đẩy bà ta ra:
“Lão thái bà, ta không muốn làm tôn nhi của bà đâu!”
“Ha ha ha ha! Con trai ta nói hay lắm!”
Tôn Khung thân hình cao lớn thô kệch, lúc cười tiếng vang như chuông lớn, lập tức hấp dẫn sự chú ý của người đi đường trên phố trước cổng Bình Dương Hầu phủ.
“Ngươi vốn không phải cốt nhục của Bình Dương Hầu phủ, bởi vì ngươi là nhi tử của ta — Tôn Khung!”
Cảm giác người xung quanh chỉ trỏ ngày càng nhiều, Ý Mặc Bảo trừng mắt nhìn Tôn Khung:
“Đúng là đồ điên! Nếu ngươi còn dám ăn nói hàm hồ làm hỏng thanh danh nương thân ta, ta sẽ giết ngươi!”
“Ý Mặc Bảo, mặc kệ ngươi có nhận hay không, ta chính là cha ngươi! Ta và nương ngươi — Ý Thiên Hoan — vốn là người quen cũ. Nếu ngươi không tin lời ta, cứ gọi Ý Thiên Hoan ra đây đối chất! Nàng là nữ nhân của lão tử, đứng trước mặt lão tử nàng không dám nói dối!”
Tôn Khung hoàn toàn không để Ý Mặc Bảo vào mắt.
Chẳng qua chỉ là một tiểu tử miệng còn hôi sữa, thật sự dám giết người sao?
Tôn Khung cười lạnh đầy mỉa mai:
“Hách Liên thế tử, trong năm năm Ý Thiên Hoan mất tích, ngươi có biết nàng từng có bao nhiêu nam nhân không? Cũng chỉ có loại ngu xuẩn như ngươi, bị cắm sừng rồi mà vẫn còn bảo vệ Ý Thiên Hoan và tên tiểu dã chủng này!”
Sắc mặt Hách Liên Tu Cẩn xanh trắng đan xen, vẻ đau lòng trong mắt không sao che giấu được:
“Năm năm trước phu nhân ta đột nhiên mất tích, ta tìm nàng suốt năm năm trời. Vốn dĩ đã hoàn toàn tuyệt vọng, không ngờ nàng lại có thể trở về. Nay mất rồi lại được, ta đương nhiên càng thêm trân trọng nàng! Cho nên hôm nay bất kể thế nào, ta cũng sẽ đứng về phía phu nhân ta!”
Lời này vừa dứt, ánh mắt những dân chúng vây xem nhìn Hách Liên Tu Cẩn đều tràn ngập kính phục.
“Thế tử đại nhân thật si tình! Trước đây ta cũng từng nghe nói, năm năm qua Bình Dương Hầu phủ quả thật vẫn luôn dò hỏi tung tích sống chết của Ý Thiên Hoan, đủ thấy họ thật lòng lo lắng cho nàng.”
“Đáng tiếc Ý Thiên Hoan căn bản không xứng! Đúng là phụ lòng chân tình của thế tử!”
“Nhưng cũng đâu thể chỉ vì nam nhân này tìm tới cửa nhận là cha đứa nhỏ thì hắn thật sự là cha được? Hắn cũng phải lấy ra chứng cứ chứ?”
“Chuyện này còn cần chứng cứ gì nữa sao? Một nữ nhân lẳng lơ ong bướm, e rằng ngay cả bản thân nàng ta cũng chẳng phân rõ cha ruột của đứa bé rốt cuộc là ai đâu!”
Dịch và biên tập bởi Mẹ Bông Bom!!!
Tôn Khung tỏ vẻ khinh thường:
“Không phải ta muốn đả kích ngươi đâu, Hách Liên thế tử, Ý Mặc Bảo đúng là giống của ta! Hơn nữa, ta mới là nam nhân đầu tiên của phu nhân ngươi. Khăn tay dính máu lạc hồng của nàng vẫn còn trong tay ta. Nếu ngươi vẫn cố chấp không chịu tỉnh ngộ, ta cũng không ngại lấy khăn tay ra cho ngươi xem!”
Sắc mặt Hách Liên Tu Cẩn lập tức trắng bệch, chỉ vào Tôn Khung với vẻ không dám tin:
“Ngươi… ngươi không biết liêm sỉ!”
Tôn Khung cười lạnh:
“Ta chân trần không sợ kẻ đi giày. Ngươi chiếm nữ nhân và hài tử của ta, ta đương nhiên phải đòi lại! Hôm nay, ít nhất ta cũng phải mang Ý Mặc Bảo đi, nếu không…”
“Nếu không thì sao? Một kẻ cuồng đồ năm đó bị phụ thân ta đuổi khỏi quân doanh, không biết cụp đuôi làm người, lại cố tình chạy tới đây làm chó điên cắn loạn sủa bậy. Tôn Khung, nhiều năm như vậy trôi qua, ngươi vẫn chẳng có chút tiến bộ nào.”
Giọng nữ tử ung dung chậm rãi vang lên như tiếng trời.
Ngay sau đó, một thân ảnh màu tím nhạt từ trong đại môn Bình Dương Hầu phủ bước ra.
Khoảnh khắc Ý Thiên Hoan xuất hiện, dường như cảnh sắc cả đất trời đều sáng bừng lên. Nàng tao nhã thong dong, tựa như trò náo loạn trước mắt hoàn toàn không liên quan gì đến mình.
Hách Liên Tu Cẩn lập tức bày ra dáng vẻ thất hồn lạc phách, ôm ngực đau đớn nói:
“Uổng cho ta tin tưởng nàng như vậy, nàng sao có thể phụ lòng ta…”
“Thế tử, chỉ vì ta quen biết nam nhân này, liền xem như đội nón xanh cho ngươi sao?”
Ý Thiên Hoan trực tiếp ngắt lời Hách Liên Tu Cẩn.
“Ta quen biết không ít nam nhân trên đời này. Nếu chỉ cần quen biết đã tính là cắm sừng thế tử, ta sợ nón xanh của thế tử quá nhiều, đội không xuể.”
Sắc mặt Hách Liên Tu Cẩn cứng đờ, hận không thể lập tức lao lên xé nát miệng Ý Thiên Hoan!
Nhưng trước mặt bao người, cho dù tức giận tới đâu hắn cũng phải nhẫn nhịn, tiếp tục giả bộ như bị tổn thương sâu sắc:
“Phu nhân, ta đương nhiên tin nàng. Nhưng vị công tử này nói năng chắc như đinh đóng cột, đủ thấy năm đó giữa hai người hẳn có hiểu lầm gì đó. Vì danh tiết của phu nhân, mong phu nhân hôm nay nói rõ mọi chuyện.”
Ý Thiên Hoan ngoắc tay với Ý Mặc Bảo.
Ý Mặc Bảo lập tức chạy tới bên nàng.
Một tay ôm nhi tử vào lòng, Ý Thiên Hoan ngẩng đầu nhìn Hách Liên Tu Cẩn:
“Cũng không phải loại mèo chó gì tùy tiện mở miệng nói vài câu là có thể bắt ta tự chứng minh trong sạch. Hách Liên Tu Cẩn, nếu ngươi thích tranh cãi như vậy, ta cũng có thể làm chứng rằng năm đó Tôn Khung và mẫu thân ngươi là một đôi gian phu dâm phụ, còn ngươi chính là nghiệt chủng do bọn họ sinh ra.”
“Ý Thiên Hoan!”
Liêu thị gần như thét chói tai cắt ngang lời nàng, tức giận đến mức cả người run lên:
“Ngươi ngậm máu phun người!”
“Ta chỉ nói những lời giống hệt Tôn Khung mà thôi. Vì sao ta nói thì là ngậm máu phun người, còn hắn nói lại cần ta tự chứng minh trong sạch?”
Ý Thiên Hoan vừa nói, ánh mắt lạnh lẽo vừa rơi lên người Tôn Khung.
“Hắn muốn chứng minh hắn là cha của con trai ta, thì phải là hắn đưa ra chứng cứ chứng minh mình là phụ thân của đứa bé, chứ không phải bắt ta lấy chứng cứ chứng minh hắn không phải. Dù sao… bịa đặt vốn đâu cần trả giá gì, đúng không?”
Tôn Khung hừ lạnh qua kẽ mũi:
“Hừ, Ý Thiên Hoan, đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ! Trong tay ta có thư tình và túi thơm năm đó ngươi tặng cho ta. Trong thư ghi rõ ngày tháng và địa điểm ngươi hẹn gặp ta. Ngươi cứ việc tìm người tới nhận dạng, xem thử chữ trên đó có phải nét chữ của ngươi hay không!”
Cảm ơn bạn Dang Thi Thu Ha donate 200k!
Mình đang hết sức cố gắng để duy trì web truyện này. Nhưng có thể do lý do khách quan mà tới 1 ngày nào đó bạn không thể truy cập được... thì cũng đừng hoang mang nhé 😌 Mình vẫn luôn ở đây: Ghé nhóm Facebook để không lạc mất nhau!
Thời gian là thanh xuân, mình đem thanh xuân đổi hết lấy ngôn tình. Nên nếu có thể donate giúp mình vài đồng phấn son bạn nhé!
Techcombank – Lê Ngọc Châm: 9956568989
PayPal: lechamad@gmail.com

Chưa có thảo luận nào cho bộ truyện này.