Chương 40: Cáo Trạng

Bộ truyện: Châu Nhu

Tác giả: Tu Di Phổ Phổ

Triệu Minh Chi từ nhỏ được giáo dưỡng rất nghiêm, mà cũng không hẳn là quá nghiêm. Sách tạp thư các loại nàng đọc không ít, nhưng quả thực vẫn rất khó tiếp xúc với những lời thô tục như thế này. Lúc này tuy đã nghe ra đó hẳn không phải lời hay ý đẹp gì, nhưng lại chẳng hiểu rốt cuộc có nghĩa thế nào, càng không tiện mở miệng hỏi. Nàng đành âm thầm rối rắm trong lòng, tò mò không biết phía sau câu nói ấy còn nối tiếp những lời gì.

Người vừa lên tiếng kia bị Vệ Thừa Ngạn liên tiếp ra hiệu sáng tối đủ kiểu, cuối cùng mới chú ý tới Triệu Minh Chi đang đứng bên cạnh Lý Huấn. Hắn lập tức vô cùng lúng túng, khẽ ho một tiếng, giả bộ như chưa có chuyện gì xảy ra, rồi xoay người xuống ngựa, nói:

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Thấy một người đã đến sát bên mình, thậm chí còn nhiệt tình đưa dây cương tới, Triệu Minh Chi vội vàng xua tay cảm tạ. Nàng đang định từ chối thì nghe Lý Huấn ở cách đó không xa nói:

“Chúng ta đi trước đi. Lần này vốn là đến đổi ngựa, sáng sớm mai còn phải lên đường. Trở về lót dạ trước, cũng tiện nghỉ ngơi.”

Vừa nói, hắn vừa thuận tay nhận lấy dây cương người bên cạnh đưa tới, nhường con ngựa mình đang cưỡi ra ngoài, đôi bên đổi ngựa cho nhau.

Những người còn lại cũng lần lượt đi tiếp ứng mấy con ngựa nhàn rỗi phía sau.

Liên tục chạy suốt nhiều ngày, ăn chẳng được bao nhiêu, nghỉ ngơi lại ngắn ngủi, đám ngựa từ lâu đã mệt mỏi rã rời. Triệu Minh Chi vừa đổi sang ngựa mới, còn chưa kịp tăng hết tốc độ, đã bỏ xa mấy người đến đón đang cưỡi ngựa cũ phía sau.

Vệ Thừa Ngạn dẫn đường phía trước. Mới thúc ngựa chạy được vài bước, chẳng biết nghĩ tới điều gì, hắn bỗng quay đầu cẩn thận quan sát sắc mặt Lý Huấn một lượt. Dù không nhìn ra điều gì bất thường, hắn vẫn cảm thấy có chỗ nào đó không ổn, vội vàng ghìm dây cương lại.

Đầu óc hắn lúc này như một nồi hồ nhão, chẳng biết nên nghĩ theo hướng nào. Vừa quay đầu, lại thấy Triệu Minh Chi mặt đầy do dự, liên tục ngoái nhìn phía sau, như muốn đợi mà lại không muốn đợi. Hắn thuận theo ánh mắt nàng nhìn lại, thấy đám người phía sau đã bị bỏ xa, lập tức hiểu ra, bèn nói:

“Đều là người một nhà cả, không cần để ý tới bọn họ. Cứ theo Vệ Tam ca của muội là được!”

Triệu Minh Chi lúc này mới buông được bảy tám phần lo lắng, tuy vẫn thấy có chút ngại ngùng. Mãi đến khi nhìn thấy phía trước, Lý Huấn giơ đuốc lên khẽ gật đầu ra hiệu với nàng, nàng mới hoàn toàn yên tâm, thúc ngựa tiến lên.

Lần này lại chạy thêm hơn nửa canh giờ, cuối cùng cũng thấy bóng người qua lại. Chỉ là đó không phải nhà dân bình thường, mà là một doanh trại quy mô lớn xếp hàng ngay ngắn. Ngoài cổng có binh sĩ tuần tra, lại dựng cờ hiệu cảnh giới.

Khu vực nơi này quản hạt cực rộng. Ba người chạy thêm khoảng thời gian một chén trà mới ra khỏi phạm vi doanh trại ấy. Mà bên ngoài doanh trại, binh sĩ tuần tra qua lại không ngừng. Quân dung chỉnh tề, đội ngũ nghiêm cẩn. Phát hiện bọn họ đi ngang qua, đám binh sĩ liền chăm chú nhìn theo, đứng nguyên tại chỗ, dùng ánh mắt dõi theo mãi cho tới khi người đã đi xa.

Triệu Minh Chi nhìn khí tượng đội ngũ tuần tra kia, quả nhiên giống hệt đám Sương Quân từ Quân Châu đi Đặng Châu đổi phiên phòng thủ mà nàng gặp mấy ngày trước, không khỏi lại sinh thêm vài phần hy vọng.

Ra ngoài lâu như vậy, nàng đã hiểu rõ chuyện quan lại và quân ngũ các châu huyện lừa trên dối dưới từ lâu đã thành thông lệ. Tuy âm thầm ghi nhớ kỹ địa giới nơi này trong lòng, chỉ đợi sau này trở về Thái Châu sẽ tìm cho bằng được tên vị tướng lĩnh địa phương để đề bạt trọng dụng, nhưng nàng cũng không dám dễ dàng tin tưởng, vẫn phải tìm cơ hội xác nhận thêm một lần nữa.

Qua khỏi doanh trại ấy, lại chạy thêm non nửa canh giờ, phía trước đột nhiên xuất hiện một tòa huyện thành nhỏ.

Không cần vào thành, Vệ Thừa Ngạn đã dừng ngựa trước cổng một tòa viện lớn.

Viện tử ấy chiếm diện tích không nhỏ, mặt tiền rộng mở. Bốn chiếc đèn lồng đều được thắp sáng rực. Hai bên đặt hai con sư tử đá lớn. Một con há miệng nhe nanh, ngậm viên minh châu; con còn lại làm tư thế nổi giận nhảy vọt. Dù đang trong đêm tối, nhờ ánh đèn phía sau chiếu tới mà vẻ dữ tợn vẫn hiện rõ mồn một.

Trước cổng đã có hơn mười người đứng chờ từ sớm. Từ xa vừa nghe tiếng vó ngựa, họ đã tụ tập lại. Đến khi thấy ba người tới gần thì càng vội vàng tiến lên nghênh đón. Mọi người thi nhau gọi:

“Nhị công tử!”

“Nhị đương gia!”

“Đương gia!”

Tiếng gọi liên tiếp không dứt.

Vệ Thừa Ngạn là người tới trước nhất, lúc này kéo ngựa tránh sang một bên nhường chỗ.

Hắn vừa tránh ra được vài bước, Lý Huấn đã nhảy xuống ngựa, lần lượt đỡ tất cả những người đang định hành lễ đứng dậy. Người thì cùng hắn ôm quyền chào hỏi, người thì vỗ vai bá vai thân thiết. Xong xuôi hắn mới nói:

“Khoảng thời gian này ta chậm trễ quá lâu, toàn nhờ các ngươi vất vả thay ta duy trì mọi việc, trấn giữ nơi đây.”

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Mọi người lập tức đồng thanh phụ họa.

Lại có người nói:

“Giờ đã không còn sớm, mọi người đều đi đường cả ngày rồi, đừng đứng ngoài này nữa. Mau vào trong uống rượu, trò chuyện đi!”

Quả nhiên, một đám người liền vây quanh bọn họ tiến vào trong. Cả đám ríu rít quanh Lý Huấn, người một câu kẻ một lời, ai nấy đều có chuyện muốn nói. Cũng có người chen không vào được, bèn khoác vai bá cổ Vệ Thừa Ngạn, không biết đang hỏi han điều gì.

Triệu Minh Chi biết điều lùi lại hai bước, định nhường chỗ cho bọn họ nói chuyện. Không ngờ chân nàng còn chưa kịp bước ra, bên cạnh đã có một hán tử mặt mày chất phác cười nói:

Dịch và biên tập bởi Mẹ Bông Bom!!!

“Là Triệu cô nương phải không? Mời ngồi bên này. Các huynh đệ đã sớm chuẩn bị một bàn thức ăn ngon, chỉ chờ cô nương tới thôi.”

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Trên bàn bày kín hơn mười đĩa thức ăn, gà vịt cá thịt đủ cả, trông vô cùng hào sảng. Chỉ có điều trước mặt mọi người không hề có chén rượu, mà chỉ đặt những chén trà.

Người ngồi tiếp khách đứng dậy trước tiên, nâng chén trà lên nói:

“Nhị công tử đã tới rồi, những chuyện lớn khác tự nhiên đều nghe theo phân phó, không cần dài dòng nữa. Chỉ có một chuyện nhỏ, nhân lúc các huynh đệ đều có mặt ở đây, chi bằng nói thẳng cho rõ.”

“Tuy không biết sau khi chúng ta rời đi, nơi này sẽ do ai tiếp quản, nhưng có một việc không thể không đề phòng.”

Hắn bắt đầu cáo trạng:

“Trong một hai năm nay, bên thành Quân Châu thường xuyên gửi thư tới, đòi nơi này giao sổ sách, nộp bạc. Tên Phó Đại kia, nửa năm gần đây lại càng ba ngày hai bữa phái người tới kiểm tra sổ sách, còn đòi danh sách huynh đệ trong tiêu cục, lại muốn phái người tới tiếp quản nữa. Hắn cũng không tự soi nước tiểu mà nhìn cái mặt cóc ghẻ của mình đi, loại mộng tưởng chó má gì cũng dám nghĩ!”

Nói tới đây, hắn lại tự biện giải:

“Tháng nào ta cũng đều đưa phần chia lợi nhuận vào thành đúng số lượng, chỉ nhiều chứ không ít. Nhị công tử xem đi… nể mặt lão đương gia, chúng ta nuôi bên đó bao nhiêu năm nay rồi. Tiêu cục này vốn chẳng có nửa điểm quan hệ gì với họ Phó, thế mà còn phải để hắn chiếm lấy cái danh nghĩa đó.”

Lúc ấy, một người khác bên cạnh cũng đứng lên phụ họa:

“Đương gia, tên Phó Đại đó quản người trong thành Quân Châu còn chưa đủ, lại muốn thò tay ra bên ngoài. Nghe nói một hai năm nay hắn còn không ngừng phái người dò hỏi việc làm ăn của Nhị công tử ở các châu khác, hình như còn tìm đường vẽ bản đồ, đi khắp nơi hỏi đông hỏi tây, chẳng biết đang mưu tính chuyện gì.

“Theo ý ta, chi bằng cắt đứt hẳn đi. Để lâu rồi sớm muộn cũng thành họa!”

Một phen nói xong, trên bàn vốn đang náo nhiệt lập tức im bặt.

Tất cả đều quay sang nhìn Lý Huấn.

Lý Huấn nói:

“Hiện giờ việc nhiều, không cần để ý tới hắn. Trước tiên phái người theo dõi xem chuyện dò đường vẽ bản đồ kia là vì nguyên do gì. Chờ lúc rảnh tay rồi tính tiếp.”

Mọi người nhận được chỉ thị, lập tức thu cờ dẹp trống, không ai nhắc thêm nữa.

Vốn dĩ còn muốn hỏi điều gì đó, nhưng chẳng hẹn mà cùng nhìn sang Triệu Minh Chi đang ngồi bên cạnh.

Biểu cảm trên mặt mọi người đều khác nhau.

Có người muốn nhìn kỹ nàng một chút nhưng lại ngượng ngùng.

Có người đầy vẻ nghi hoặc.

Có người lén nhìn nàng một cái rồi lại quay sang nhìn Vệ Thừa Ngạn, rõ ràng muốn hỏi mà không dám hỏi.

Lại có người nhìn nàng trước, rồi nhìn Lý Huấn, sau đó lại quay về nhìn nàng.

Lý Huấn chỉ làm như không thấy, đưa tay giới thiệu về phía Triệu Minh Chi:

“Đây là Triệu cô nương, ta gặp giữa đường. Nàng đã chặn đường Địch tặc, cứu được một đoàn quân nhu trọng yếu vận chuyển theo đường sông. Vì thế ta mới nhận chuyến áp tiêu này, hộ tống nàng tới Kinh Triệu Phủ tìm người thân.”

Lời ấy vừa dứt, mọi người lập tức đồng loạt phát ra những tiếng:

“Ồ!”

“A!”

Ánh mắt nhìn về phía Triệu Minh Chi tức thì nhiều thêm vài phần kính trọng cùng hiểu ra.

Không chỉ vậy, bọn họ còn lén nhìn người này rồi nhìn người kia, dùng ánh mắt ra hiệu qua lại với nhau, chẳng biết đang ngầm hiểu điều gì.

Vui lòng giúp chúng tôi kiểm duyệt nội dung truyện và báo cáo lỗi nếu có thông qua khung thảo luận.

Chưa có thảo luận nào cho bộ truyện này.

Lên đầu trang