Chương 36: Bất lợi đối với con nối dõi

Các vị tân khách có mặt đều bắt đầu âm thầm suy đoán, phải chăng Ý Thiên Hoan có hiềm khích với Vân thị nên mới cố ý muốn bôi nhọ nàng.

Đôi mắt phượng đen láy của Ý Thiên Hoan chậm rãi lướt qua đám người từ đầu tới cuối vẫn luôn nghi ngờ nàng:

“Rốt cuộc ai đúng ai sai, hiện tại chỉ cần tới phòng của Quý Bắc Hầu nhìn một cái là biết.”

“Xem ra ngươi đúng là chưa tới Hoàng Hà chưa chịu chết tâm! Nếu đã vậy, Trưởng công chúa, chúng ta liền tới phòng của Quý Bắc Hầu xem thử đi!”

Bách Lý Đình quay sang nói với Trưởng công chúa.

Trưởng công chúa khẽ gật đầu:

“Được, các vị theo bổn cung tới đó đi.”

Viện tử nơi Quý Bắc Hầu ở tên là Thanh Nhã viện, nằm ở hướng đông nam có phong thủy tốt nhất trong phủ Trưởng công chúa.

Ý Thiên Hoan vừa bước vào Thanh Nhã viện, nhìn thấy đình đài thủy tạ cùng non bộ hồ nước trong viện, liền nói với Lưu Ly:

“Cách bố trí của viện này chính là phong thủy cục điển hình của Tam Xuyên Dẫn Tam Phúc.”

Tam Xuyên chỉ thác nước nhân tạo, hồ nước nhân tạo và con suối tự nhiên không biết được dẫn từ đâu tới đang uốn quanh hành lang phía xa.

Ba dòng nước ấy chiếm giữ ba đại địa huyệt Phúc — Thọ — Lộc của viện này.

Bát tự của Quý Bắc Hầu nàng biết rõ, mệnh thiếu thủy.

Mà phong thủy cục Tam Xuyên Dẫn Tam Phúc này vừa hay có thể bù đắp thiếu hụt trong mệnh cách của hắn.

Lưu Ly gật đầu, từ trong túi vải lấy ra cuốn sổ nhỏ cùng cây bút lông vũ do Tô Dư làm cho nàng, chấm chút mực từ hộp mực giấu trong túi rồi tỉ mỉ ghi chép lại bố cục phong thủy nơi này.

Thấy dáng vẻ nghiêm túc của Lưu Ly, Ý Thiên Hoan khẽ cong môi cười.

Ai có thể ngờ được, thiên kim độc nhất của nhà giàu nhất Lĩnh Tây Vân Chiêu lại chẳng hề hứng thú với kinh thương quyền thế, chỉ một lòng muốn làm phong thủy sư?

Thậm chí vì thế còn cam tâm tình nguyện theo bên cạnh nàng làm tùy tùng.

Bách Lý Đình tuy đang đi phía trước cùng Cơ Trì Liên và Trưởng công chúa, nhưng vẫn luôn âm thầm chú ý động tĩnh bên phía Ý Thiên Hoan.

Hắn loáng thoáng nghe thấy nàng đang nói chuyện phong thủy cục với Lưu Ly, liền cố ý cao giọng:

“Trưởng công chúa, toàn bộ viện này từ ngoại đình cho tới phòng ốc đều do thần đích thân bố trí. Những năm qua vận thế của Quý Bắc Hầu hẳn vẫn luôn không tệ chứ?”

“Ngoại trừ không có con nối dõi thì mọi chuyện đều tốt.”

Trưởng công chúa nói xong, không khỏi quay đầu lo lắng nhìn Ý Thiên Hoan một cái.

Trong lòng bà lúc này cũng chẳng có chút chắc chắn nào.

Đối với phẩm hạnh của Vân thị, bà vô cùng tin tưởng.

Dù sao Vân thị cũng là nữ nhi của khuê trung mật hữu của bà, gần như được bà nhìn lớn lên từ nhỏ.

Hơn nữa, bản lĩnh phong thủy của Quốc sư tại Vân Chiêu quốc có thể nói đứng hàng đầu.

Mà Thiên đại sư am hiểu nhất hẳn là xem tướng và chế phù chú.

Nếu hôm nay đứng ở góc độ công bằng mà nhìn, bà cảm thấy Thiên đại sư sẽ thua.

Thần sắc Ý Thiên Hoan từ đầu đến cuối vẫn rất nhẹ nhõm, giống như tản bộ nơi sân vắng mà theo mọi người tiến vào phòng của Quý Bắc Hầu.

Gần như toàn bộ tân khách đều theo tới xem náo nhiệt, nhưng phòng của Quý Bắc Hầu không thể chứa hết nhiều người như vậy.

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Căn phòng chia làm ngoại thất và nội thất.

Vừa bước vào tẩm thất, ánh mắt Bách Lý Đình lập tức dừng lại trên một hồ lô bảo bối treo ở đầu giường trên chiếc giường bạt bộ.

Hắn nhanh chân bước tới trước giường, tháo hồ lô màu đỏ rực xuống rồi hỏi Trưởng công chúa:

“Trưởng công chúa, lúc trước thần tới bố trí phong thủy cục cho Quý Bắc Hầu, trên đầu giường hẳn chưa treo vật này đúng không?”

“Đúng vậy.” Trưởng công chúa gật đầu, “Chiếc hồ lô bảo này là ta cầu được từ một vị cao nhân, ngụ ý đa tử đa phúc.”

“Chính vật này đã phá hỏng phong thủy trong căn phòng.”

Bách Lý Đình nghiêm mặt, đưa tay xé lá bùa dán trên nút hồ lô bảo xuống, sau đó mở nút ra rồi dốc ngược miệng hồ lô xuống dưới.

nội dung bảo vệ

“Đây là?” Trưởng công chúa vô cùng kinh ngạc hỏi.

Bách Lý Đình ngồi xổm xuống, dùng tay vê một ít cát vàng dưới đất:

“Loại cát này là Hoàng Hỏa Sa khô nóng nhất. Nó chuyên khắc chế những phong thủy cục lấy thủy làm dẫn, đồng thời cũng vô ích với người ngũ hành thiếu thủy.”

“Còn có lá bùa này nữa.”

Bách Lý Đình nhặt lá bùa vừa bị hắn ném xuống đất lên, đưa tới trước mũi ngửi thử.

Một mùi đàn hương nhàn nhạt xộc tới, nhưng trong mùi đàn hương ấy lại xen lẫn chút tanh ngọt quỷ dị.

“Trên lá phù này bị trộn thêm thứ khác, oán khí vô cùng nặng nề. Chính vì chiếc hồ lô này nên bao năm qua Quý Bắc Hầu mới khó có con nối dõi.”

Nói xong, hắn đứng dậy nhìn về phía Ý Thiên Hoan:

“Thế tử phu nhân hẳn cũng hiểu phong thủy chứ? Cảm thấy lời bổn tọa nói có gì sai không?”

“Chiếc hồ lô bảo ấy quả thật sẽ phá hỏng phong thủy nơi này, cũng đúng là sẽ gây tổn hại cho Quý Bắc Hầu. Những điều Quốc sư đại nhân nói đều có lý.”

Ý Thiên Hoan bình thản đáp.

“Vậy hiện tại ngươi nên xin lỗi Vân Hầu phu nhân trước đi. Ngươi đã dọa nàng không nhẹ đâu.”

Bách Lý Đình chậm rãi nói.

“Không cần đâu, Thiên đại sư cũng không phải cố ý phán sai.”

Vân Hầu phu nhân lập tức lên tiếng, còn dịu dàng mỉm cười với Ý Thiên Hoan.

Ý Thiên Hoan cũng đáp lại nàng một nụ cười, chỉ là đôi mắt đen láy vẫn lạnh lẽo vô cùng:

“Chiếc hồ lô bảo kia chỉ là một trong những tai họa trong căn phòng này, chứ không phải căn nguyên của tai họa.”

Nói xong, nàng xoay người đi ra ngoại thất.

Cơ Trì Liên là người đầu tiên đi theo sau nàng, tiếp đó mới đến Trưởng công chúa và những người khác.

Ngoài hành lang bên ngoài có không ít người đứng chờ, phía trước cửa phòng cũng tụ tập đông người. Mà cửa ngoại thất lại mở rộng, cho nên khoảnh khắc Ý Thiên Hoan xuất hiện ở ngoại thất đã lập tức thu hút vô số ánh nhìn.

Ý Thiên Hoan đi tới trước thần khám đặt ngay đối diện cửa lớn ngoại thất.

Bên trong thần khám thờ tượng Tống Tử Bà Bà.

Sau khi xuyên tới đây, Ý Thiên Hoan phát hiện những thần Phật được thờ phụng ở triều đại không lưu danh trong lịch sử này cũng khác với thế kỷ hai mươi mốt.

Ví dụ như tại Vân Chiêu quốc, người cầu con thờ không phải Tống Tử Quan Âm, mà là Tống Tử Bà Bà.

Vị Tống Tử Bà Bà này cực kỳ linh nghiệm, gần như nhà nào muốn cầu con cũng đều thờ phụng.

“Vân Hầu phu nhân, tượng Tống Tử Bà Bà này là do ngươi thỉnh về đúng không?”

Ý Thiên Hoan sau khi quan sát tượng thần ở cự ly gần liền quay sang hỏi Vân thị.

“Đúng vậy. Năm đó là Quốc sư bảo ta tới chùa thỉnh Tống Tử Bà Bà về.”

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Bách Lý Đình châm chọc nhìn Ý Thiên Hoan:

“Thân là huyền thuật sư, ngươi hẳn phải biết khinh nhờn chính thần sẽ có hậu quả gì!”

“Việc thờ phụng Tống Tử Bà Bà ở đây dĩ nhiên không có vấn đề. Nhưng vấn đề thật sự nằm ở bên trong pho tượng này.”

Ý Thiên Hoan chậm rãi nói, ánh mắt nhìn Vân thị cuộn trào vẻ thâm trầm.

Sống lưng Vân thị phút chốc cứng đờ.

“Tỷ tỷ, lời này không thể nói bừa đâu.”

Lâm Vãn Nguyệt đứng ngay trước cửa phòng, vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn Ý Thiên Hoan:

“Nếu chọc Tống Tử Bà Bà không vui thì sẽ bất lợi cho đường con cái đấy!”

“Tỷ tỷ, thật ra nhận thua cũng chẳng mất mặt gì. Hiện tại tỷ nhận thua, Quốc sư đại nhân rộng lượng như vậy, chắc chắn sẽ không so đo với tỷ đâu.”

Vui lòng giúp chúng tôi kiểm duyệt nội dung truyện và báo cáo lỗi nếu có thông qua khung thảo luận.

Chưa có thảo luận nào cho bộ truyện này.

Lên đầu trang