“ Kế hoạch phát triển ở nước ngoài của MJ trong năm tới sẽ chủ yếu tập trung tại Singapore và các quốc gia Đông Nam Á khác. Dự kiến trong ba năm tiếp theo, thị trường sẽ được mở rộng từ Đông Nam Á sang khu vực Tây Âu… ”
Trong phòng họp lớn tại trụ sở chính của MJ, CEO công ty là Lâm Tắc Nghiệp đang trình bày với các cổ đông mới về kế hoạch phát triển cho năm tới.
Chu Tòng Cẩn ngồi ở vị trí chủ tọa, vẻ mặt nghiêm nghị lắng nghe báo cáo.
“ Địa điểm và công tác xây dựng các trung tâm thương mại ở nước ngoài đều được giao cho đội ngũ địa phương của từng quốc gia sao? ”
“ Ừm. ”
Chu Tòng Cẩn không bày tỏ thái độ rõ ràng:
“ Là những công ty nào? ”
“ Những đơn vị hợp tác nhiều nhất với chúng tôi gồm có Kiến trúc Cửu Nghiệp, Kiến trúc Thường Tâm và Kiến trúc Tứ Triết. ”
“ Khi nào có thời gian thì gửi hồ sơ của mấy công ty này cho tôi xem. ”
Chu Tòng Cẩn khép bản kế hoạch lại.
“ Vâng, tôi sẽ bảo người tổng hợp rồi gửi vào email của Trợ lý Khương sau cuộc họp. ”
Lâm Tắc Nghiệp đáp.
Sau cuộc họp, Chu Tòng Cẩn được mọi người vây quanh hộ tống xuống đại sảnh tầng một của tòa nhà.
Khu vực ghế chờ trong đại sảnh lác đác vài người ngồi đợi, đều là những người đã hẹn trước để tham gia họp.
Chu Tòng Cẩn đi phía trước đoàn người, ánh mắt lướt qua đại sảnh, rồi bất chợt dừng lại trên một người đàn ông trẻ tuổi đang ngồi ở chiếc sofa dài.
Ánh mắt anh khựng lại trong chốc lát.
Vương Lộc.
Bạn trai của Thẩm Nghi.
Lâm Tắc Nghiệp nhìn theo hướng mắt của anh, chỉ về nhóm ba bốn người đang ngồi gần Vương Lộc rồi cười nói:
“ Chu tổng, những người bên kia chính là đại diện của Kiến trúc Cửu Nghiệp mà chúng ta vừa nhắc tới trong cuộc họp. Họ là nhà cung cấp lâu năm của MJ. Hôm nay vừa hay cũng đến đây họp. ”
Chu Tòng Cẩn hờ hững đánh giá Vương Lộc một lượt.
Có lẽ vì phải tham dự cuộc họp nên hôm nay anh mặc bộ vest đen chỉnh tề, cổ áo đeo cà vạt sọc.
Chiếc cà vạt được thắt vô cùng ngay ngắn.
Chu Tòng Cẩn thậm chí còn có thể tưởng tượng được cảnh buổi sáng trước khi ra khỏi nhà, Thẩm Nghi đứng trước mặt anh ta, chăm chú giúp anh ta chỉnh lại cà vạt.
Anh lạnh nhạt dời ánh mắt đi.
Tầm nhìn lướt qua Vương Lộc rồi dừng trên người phụ nữ mặc bộ vest công sở đang ngồi cạnh anh ta.
Người phụ nữ đó chỉ trang điểm rất nhẹ, mái tóc dài ngang vai buông tự nhiên.
Nhìn qua có vẻ là đồng nghiệp của Vương Lộc.
Cô ngồi bên cạnh anh trên sofa, đầu gối khép lại vô thức nghiêng về phía anh ta.
Hai người đang cúi đầu nhìn vào một chiếc máy tính xách tay, bàn bạc điều gì đó.
Chu Tòng Cẩn bước qua đại sảnh với dáng vẻ bình tĩnh và dứt khoát.
Phía sau là cả một đoàn người theo sát, khí thế mười phần, khiến những người đang ngồi ở hai bên khu vực nghỉ ngơi đều quay đầu nhìn sang.
Một người đàn ông trung niên ngồi đối diện Vương Lộc nhìn thấy Lâm Tắc Nghiệp cùng mấy lãnh đạo cấp cao của MJ đi ngang qua, lập tức đứng dậy đuổi theo chào hỏi.
“ Lâm tổng! ”
Vương Lộc và cô đồng nghiệp nữ cũng ngẩng đầu nhìn theo đoàn người phía sau.
Hai người nhanh chóng gập máy tính lại rồi đứng dậy, theo ông chủ của mình đi tới.
Chỉ đi được vài bước, Vương Lộc đã nhanh chóng nhận ra Chu Tòng Cẩn đang đứng ở vị trí trung tâm, được các vị lãnh đạo mặc vest vây quanh phía trước.
Dịch và biên tập bởi Mẹ Bông Bom!!!
Sắc mặt anh hơi cứng lại.
“Chu tổng, đây là Tiền Giang, Trưởng phòng Phát triển Thị trường Nước ngoài của Kiến trúc Cửu Nghiệp. ”
Lâm Tắc Nghiệp giới thiệu người đàn ông trung niên vừa đuổi theo.
“Chu tổng? ”
Tiền Giang nhìn người đàn ông trẻ tuổi trước mặt với khí chất trầm ổn và xuất chúng, thoáng ngẩn người.
Ông đã nghe nói từ lâu rằng MJ cách đây không lâu đã chính thức bị Tập đoàn An Hạ thu mua.
Mà người đứng sau chỉ đạo toàn bộ thương vụ ấy chính là CEO mới nhậm chức chưa đầy một năm của Tập đoàn An Hạ, Chu Tòng Cẩn.
Tiền Giang âm thầm quan sát người trước mặt.
Ông kinh ngạc nhận ra, Chu Tòng Cẩn ngoài đời còn trẻ tuổi và tài giỏi hơn rất nhiều so với những lời đồn.
Ông vội vàng đưa tay ra bắt:
“Chu tổng, chào ngài! Không ngờ hôm nay tôi lại có cơ hội gặp được ngài ở đây! ”
Ông giới thiệu:
“Tôi là Tiền Giang của Kiến trúc Cửu Nghiệp. Hai người phía sau là Vương Lộc của bộ phận chúng tôi, còn đây là… ”
“ Tôi là Lộ Tiểu Thần. ”
Cô đồng nghiệp trẻ đứng bên cạnh Vương Lộc mỉm cười tự giới thiệu với Chu Tòng Cẩn.
Cô có vóc người nhỏ nhắn, nhìn qua chỉ lớn hơn Vương Lộc vài tuổi.
Gương mặt bầu bĩnh, đôi mắt to sáng ngời, trông vô cùng hoạt bát đáng yêu.
“ Chào hai người. ”
Chu Tòng Cẩn nhàn nhạt gật đầu, rồi nhìn sang Vương Lộc.
Lâm Tắc Nghiệp đứng bên cạnh bổ sung:
“Tiền Giang luôn là nhà cung cấp chất lượng của MJ chúng tôi. Trung tâm thương mại tại Tajikistan trước đây cũng do chính họ dẫn đội sang xây dựng. ”
Tiền Giang cười xua tay:
“Dự án đó chủ yếu là Vương Lộc và Lộ Tiểu Thần theo đoàn công tác ở nước ngoài. Hai đứa nó vất vả lắm, trước sau ở bên đó gần ba tháng. ”
Nghe đến đây, hàng mày Chu Tòng Cẩn khẽ nhướng lên.
Ánh mắt anh một lần nữa lướt qua Vương Lộc và Lộ Tiểu Thần.
Sau vài câu xã giao lịch sự, Lâm Tắc Nghiệp và nhóm Tiền Giang chào tạm biệt nhau.
Ông dẫn Chu Tòng Cẩn ra khỏi tòa nhà rồi tiễn anh lên xe.
Khóe mắt Chu Tòng Cẩn nhàn nhạt quét qua bóng dáng nhóm Vương Lộc trong đại sảnh.
Anh nói với Lâm Tắc Nghiệp:
“Hồ sơ của Kiến trúc Cửu Nghiệp, gửi cho tôi chi tiết hơn một chút. Đặc biệt là… các dự án trước đây của họ và cơ cấu nhân sự. ”
“ Vâng, tôi hiểu rồi. ”
Lâm Tắc Nghiệp đáp.
Cảm ơn bạn Dang Thi Thu Ha donate 200k!
Mình đang hết sức cố gắng để duy trì web truyện này. Nhưng có thể do lý do khách quan mà tới 1 ngày nào đó bạn không thể truy cập được... thì cũng đừng hoang mang nhé 😌 Mình vẫn luôn ở đây: Ghé nhóm Facebook để không lạc mất nhau!
Thời gian là thanh xuân, mình đem thanh xuân đổi hết lấy ngôn tình. Nên nếu có thể donate giúp mình vài đồng phấn son bạn nhé!
Techcombank – Lê Ngọc Châm: 9956568989
PayPal: lechamad@gmail.com

Chưa có thảo luận nào cho bộ truyện này.