Đúng lúc còn đang ngẩn người, cửa ghế lái bên cạnh không biết đã mở từ khi nào. Trợ lý Khương xuống xe, thay vào đó là một bóng người khác ngồi vào vị trí lái.
Lúc đóng mở cửa xe, một luồng gió lạnh ùa vào, mang theo hương gỗ thanh nhã quen thuộc thoang thoảng lan tới. Thẩm Nghi hơi cứng người, nghiêng đầu liếc thật nhanh người đàn ông bên cạnh.
Chu Tòng Cẩn bình thản điều chỉnh ghế ngồi, thắt dây an toàn, đặt tay lên vô lăng rồi khởi động xe, mọi động tác liền mạch trong một hơi.
Cảm nhận chiếc xe từ từ lăn bánh, Trần Duệ ghé sát cửa sổ phía Thẩm Nghi, nháy mắt với cô một cái, sau đó nhìn sang Chu Tòng Cẩn, nhiệt tình vẫy tay chào:
“Chu tổng, ngài lái xe cẩn thận nhé.”
Chu Tòng Cẩn khẽ gật đầu. Cửa kính hai bên từ từ nâng lên, ngăn cách hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Khóe mắt anh lướt qua Thẩm Nghi, nhàn nhạt nhắc:
“Dây an toàn.”
Lúc này Thẩm Nghi mới nhận ra mình chưa thắt dây. Vừa lần tìm dây an toàn, cô vừa chợt nhớ ra điều gì đó, lập tức quay đầu nhìn hai người bị bỏ lại phía sau xe:
“Trợ lý Khương vẫn chưa lên xe mà.”
“Ngày mai cậu ấy còn có việc trên đảo.”
Thẩm Nghi ngơ ngác gật đầu. Đến khi chợt nhận ra mình sắp phải ở riêng với anh suốt hai tiếng đồng hồ trên xe, cô khẽ cau mày.
“Địa chỉ nhà em?”
Cô đọc địa chỉ cụ thể của mình.
Chu Tòng Cẩn đáp một tiếng, đầu ngón tay chạm nhẹ màn hình, nhanh chóng xác định được vị trí.
Trong xe vang lên giai điệu dịu dàng, là một bản nhạc cũ với tiết tấu nhẹ nhàng.
Thẩm Nghi nghiêng đầu nhìn bóng cây bên đường đen kịt vụt qua ngoài cửa sổ, lắng nghe khúc nhạc du dương kéo dài. Cảm giác căng thẳng và bài xích mơ hồ vừa xuất hiện cũng dần dịu xuống.
“Đói không?”
Giọng nói trầm thấp như dòng suối ngầm bất ngờ vang lên bên cạnh.
Thực ra cô đúng là có hơi đói.
Tối nay trong bữa tiệc, cô chẳng tập trung ăn uống bao nhiêu.
“Ăn bánh mì không?”
“… Không cần đâu.”
Ăn bánh mì trên xe anh, lỡ làm rơi vụn bánh xuống xe thì chẳng phải rất ngượng sao?
“Kẹo thì sao?”
Thẩm Nghi ngẩn người:
“… Hả?”
“Socola có muốn không?”
Thẩm Nghi hoàn toàn không hiểu.
Bánh mì, kẹo, socola mà anh nói… chẳng lẽ đều có sẵn trên xe?
Nghĩ vậy, cô buột miệng hỏi:
“Có thật à?”
Nghe cứ như cô đang kén chọn vậy.
Chu Tòng Cẩn cụp mắt che đi ý cười nơi đáy mắt, hơi nghiêng đầu ra phía sau ra hiệu:
“Socola ở ghế sau, em tự tìm thử xem.”
Thẩm Nghi sững người.
Thật sự có sao?
Đã hỏi rồi, giờ cũng khó mà bảo không cần nữa.
Do dự một lúc, cô nới lỏng dây an toàn, nghiêng người vào giữa xe rồi đưa một tay ra ghế sau tìm kiếm.
Chiếc xe của Chu Tòng Cẩn rất rộng. Thẩm Nghi với mãi mà vẫn không chạm tới, đành phải ngả người về phía sau thêm một chút.
Bạn đang đọc truyện tại mebongbom.com. Chúc vui vẻ!!!
Động tác ấy khiến đầu và vai cô vô thức dịch sang phía Chu Tòng Cẩn, khẽ cọ vào cánh tay và bờ vai anh.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp hắt vào từ hai bên đường, Chu Tòng Cẩn nhìn thấy vài sợi tóc của cô vì tĩnh điện mà dính lên lớp vải vest trên vai mình.
Hơi thở anh khựng lại.
Một cảm xúc vi diệu bất chợt nảy sinh.
Như thể những sợi tóc ấy không phải đang dính trên áo anh, mà đang nhẹ nhàng gảy lên nơi cổ họng.
Cổ họng Chu Tòng Cẩn hơi siết chặt, nhưng vẫn im lặng không nói gì.
Thẩm Nghi loay hoay rất lâu. Đến khi cơn ngượng ngùng gần như khiến cô muốn bỏ cuộc, cuối cùng cô cũng lấy được một gói socola, ngồi ngay ngắn lại trên ghế rồi âm thầm thở phào.
Bao bì màu đen đỏ điểm vàng ánh kim, bên trên toàn là những dòng chữ cô không hiểu, trông giống tiếng Ý.
“Cái này… vẫn chưa bóc.”
Thẩm Nghi giơ lên ra hiệu với Chu Tòng Cẩn.
“Em bóc đi.”
Chu Tòng Cẩn nhìn thẳng phía trước, thản nhiên đáp.
Thẩm Nghi mở gói, lấy một viên.
Bóc lớp giấy bọc vàng bên ngoài, cô cho vào miệng cắn một miếng.
“Tách” một tiếng, lớp nhân cà phê mềm mịn bên trong lập tức tan chảy.
Hương vị socola hòa cùng cà phê ngọt dịu, mượt mà nhanh chóng lan trên đầu lưỡi, khiến người ta thấy dễ chịu vô cùng.
“Ngon không?”
Thẩm Nghi nhìn anh một cái, khẽ đáp:
“Ừm.”
Ý cười trong mắt Chu Tòng Cẩn càng sâu hơn.
Thẩm Nghi chỉ tượng trưng bóc thêm một viên, định cất lại gói socola thì nghe anh nói:
“Mang về ăn đi.”
“Không cần đâu.”
“Để trên xe tôi cũng chẳng có ai ăn.”
Thẩm Nghi thuận miệng hỏi:
“Cô Đào không thích ăn à?”
Ngón tay đang đặt trên vô lăng của Chu Tòng Cẩn hơi siết lại. Anh nghiêng đầu nhìn cô một cái, vẻ mặt phức tạp, giọng nói trầm chậm:
“Cô ấy có thích hay không thì đã có chồng cô ấy mua cho rồi.”
Thẩm Nghi khựng lại.
Chồng?
Đào Tân Tân kết hôn rồi?
Chú rể không phải là anh sao?
Một loạt câu hỏi nhanh chóng lướt qua đầu cô. Thẩm Nghi lén nhìn anh mấy lần, thấy vẻ mặt anh có phần cô đơn, trong lòng không khỏi thở dài:
“Hóa ra cuối cùng anh ấy vẫn không thể đạt được điều mình mong muốn.”
Một thiên chi kiêu tử hô mưa gọi gió như vậy, hóa ra trong đời cũng có những chuyện không được như ý.
Nghĩ đến đây, cô lại thuận miệng hỏi:
“Chồng của cô ấy… là vị nghệ sĩ hai năm trước sao?”
“Không phải.”
Chu Tòng Cẩn đáp:
“Quen ở nước ngoài mấy tháng trước.”
Thẩm Nghi gật đầu, thức thời không hỏi thêm.
Đối tượng của cô Đào đã đổi hết người này đến người khác, vậy mà Chu tổng vẫn một mình.
Đúng là si tình thật.
Cô âm thầm nghĩ trong lòng.
Cảm ơn bạn Dang Thi Thu Ha donate 200k!
Mình đang hết sức cố gắng để duy trì web truyện này. Nhưng có thể do lý do khách quan mà tới 1 ngày nào đó bạn không thể truy cập được... thì cũng đừng hoang mang nhé 😌 Mình vẫn luôn ở đây: Ghé nhóm Facebook để không lạc mất nhau!
Thời gian là thanh xuân, mình đem thanh xuân đổi hết lấy ngôn tình. Nên nếu có thể donate giúp mình vài đồng phấn son bạn nhé!
Techcombank – Lê Ngọc Châm: 9956568989
PayPal: lechamad@gmail.com

Chưa có thảo luận nào cho bộ truyện này.