Chương 3: Oan uổng

Bộ truyện: Nghịch Lâm

Tác giả: Hy Hành

Diêu Oánh được đặt xuống đất, người đàn ông đưa tay quệt chút máu chảy ra từ mũi thi thể, khẽ cau mày.

“Là ngươi cố ý đánh nàng ấy nên mới chảy máu mũi chứ gì.” Hắn quát.

Ban nãy hắn cũng vừa bị Lâm Lâm đánh trúng mũi đến chảy máu, giờ vết máu trên mặt còn chưa kịp lau sạch.

Diêu Oánh tuy đã là một thi thể, nhưng cũng chỉ vừa chết không lâu, chảy máu cũng là chuyện bình thường.

“Đây không phải máu bình thường.” Lâm Lâm nằm bên cạnh kêu lên, “Máu này có độc.”

Lão phụ nhân vẫn luôn im lặng ngồi đó, cụp mắt không nói, lúc này mới lên tiếng: “Vậy ý ngươi là nàng ta không phải chết đuối, mà là bị độc chết?”

Lâm Lâm nhìn bà, dùng sức gật đầu: “Phải, không sai, nàng ấy… cũng không có dấu hiệu của người chết đuối.”

Nói đến đây, giọng nàng trở nên thê lương.

“Ta đã sớm nhìn ra rồi, cho nên ban nãy mới đến gần nàng ấy, muốn nhìn kỹ hơn, quả nhiên……”

Vậy nên ban nãy nàng đột nhiên lăn xuống ôm lấy thi thể, nói năng lung tung, là vì chuyện này?

Trong sảnh vang lên những tiếng bàn tán khe khẽ.

“Vậy ý ngươi là người này không phải do ngươi giết, mà là do người khác trong phủ chúng ta giết?” Giọng lão phụ nhân đột nhiên cao lên.

Tiếng bàn tán lập tức im bặt.

“Trần Kinh lịch, xem ra chỉ điều tra người bên các ngươi thôi vẫn chưa đủ.” Lão phụ nhân nhìn người đàn ông, giọng thản nhiên, “Người của Tề Vương phủ chúng ta cũng phải điều tra……”

Trần Kinh lịch chợt hoàn hồn.

“Thái phi, xin đừng nghe tiện tỳ này nói năng hồ đồ!” Hắn mang vẻ tự trách, khom người thi lễ, “Tông Chính phủ phụng thánh chỉ của bệ hạ, đưa thái y tới chẩn bệnh cho Vương Thái phi, kết quả hạ quan lại không quản thúc tốt bọn họ, khiến Thái phi kinh sợ, đã là tội không thể dung thứ.”

“Không phải, ta không nói năng hồ đồ.” Lâm Lâm vội kêu lên, chống người bò về phía lão phụ nhân, vẻ mặt cầu khẩn, “Thái phi, Thái phi, ta là người học y, ta nhận ra được, trong máu của nàng ấy có độc……”

Trần Kinh lịch càng thêm tức giận: “Ngươi mới vào Thái Y viện được một năm, đến vọng, văn, vấn, thiết còn chưa học, biết cái gì về độc! Còn dám nói mình không hồ ngôn loạn ngữ!”

Nói đoạn, hắn phất tay với đám tôi tớ.

“Kéo cả thi thể lẫn người ra ngoài đánh.”

“Vương Thái phi, người mau đi nghỉ ngơi đi, chuyện này hạ quan nhất định sẽ cho người một lời giải thích.”

Lão phụ nhân không nói thêm gì nữa, tỳ nữ hai bên bước lên dìu bà.

Đây là muốn rời đi rồi.

Lâm Lâm nằm rạp dưới đất nhìn động tác của bà, nàng biết chỉ dựa vào một câu có độc thì không thể thật sự khiến người khác tin tưởng.

Ban đầu nàng cũng không ngờ Diêu Oánh lại trúng độc.

Đúng vậy, ban đầu nàng quả thực chỉ đang nói năng lung tung.

Lăn xuống rồi ôm lấy thi thể không phải vì phát hiện tử trạng có điều đáng ngờ, nàng chỉ muốn kéo dài thời gian.

Bởi vì nàng phát hiện, mặc dù đau đớn, nhưng thân thể này đang hồi phục……

Ý thức của nàng đang lan khắp thân thể này, nàng có thể cảm nhận được ngũ tạng lục phủ vốn bị đánh đến tổn thương đang dần được chữa lành, thân thể mềm nhũn vô lực cũng từ từ có sức trở lại.

Tuy còn xa mới bằng sức lực vốn có của nàng, nhưng hẳn cũng đủ để nàng liều một phen.

Bắt giặc phải bắt vua trước.

Rõ ràng lão phụ nhân Vương Thái phi này chính là người tôn quý nhất ở đây, chỉ cần khống chế được bà, nàng sẽ có thể trốn ra ngoài.

Cho nên nàng cố ý ôm thi thể lăn tới, mục đích chính là tiếp cận Vương Thái phi……

Việc phát hiện Diêu Oánh chết vì trúng độc lại là chuyện ngoài ý muốn.

Bởi lúc lăn người, thi thể chảy máu, nàng ngửi thấy mùi máu không đúng. Dù sao nàng cũng quá quen thuộc với chuyện dùng độc giết người.

Nếu đã như vậy, nàng liền hô lên, thử xem có thể hóa giải nguy cơ hay không.

Quả nhiên, không được.

Chưa nói đến việc chỉ dựa vào một câu của nàng thì chẳng ai tin, lão phụ nhân này cũng không cho phép chuyện này phát sinh thêm biến cố. Người chết thì cũng đã chết rồi, là người bên các ngươi làm, mau chóng giải quyết cho xong.

Vậy thì đành đắc tội rồi, vị quý nhân Vương Thái phi này.

Thân thể Lâm Lâm căng lên, nhìn Vương Thái phi chậm rãi đứng dậy, đồng thời cảm nhận đám tôi tớ bên cạnh đang ùa tới. Ngay lúc nàng chuẩn bị bật người nhào tới, phía sau chợt truyền đến một giọng nói.

“Hẳn là trúng độc.”

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

“Ồ, ngươi chắc chứ?”

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

“Chắc chứ, ta ngửi thấy rồi.”

Thật hay giả vậy? Chỉ ngửi thôi cũng nhận ra được? Lợi hại đến thế sao? Lâm Lâm thầm nghĩ, không nhịn được muốn nhìn rõ mặt hắn, nhưng bên cạnh bước chân hỗn loạn, Vương Thái phi vốn đứng dậy cũng cần tỳ nữ dìu đỡ lúc này lại bước nhanh như gió, tự mình đi thẳng tới. Đám tỳ nữ phía sau cũng nối nhau ùa theo, che khuất tầm mắt.

“Thừa Chi, sao con lại trở về rồi?”

“Tổ mẫu, nghe nói người bệnh, sao con có thể không trở về!”

“Cháu ngoan của ta, làm con sợ rồi sao?”

Truyện được dịch bởi Mẹ Bông Bom!!!

“Phải đó, phải đó, tổ mẫu, con sợ lắm đấy.”

Bầu không khí căng thẳng vốn bao trùm trong sảnh lập tức tan biến, thay vào đó là niềm vui thân nhân trùng phùng. Ngay cả vị Kinh lịch đại nhân gì đó của Tông Chính phủ vốn đang đầy vẻ tức giận cũng lập tức tươi cười bước tới hỏi han.

Lâm Lâm nằm rạp dưới đất, ánh mắt khẽ lóe lên, nàng cũng rất vui, lại xuất hiện một “vương” còn lợi hại hơn, cháu ngoan của Vương Thái phi.

Nếu bắt được hắn, quý phụ Vương Thái phi này ắt sẽ phải nghe theo nàng mọi chuyện.

……

……

“……Là bệ hạ cho con trở về……”

“……Xem ra thân thể tổ mẫu quả thật đã khỏe hơn nhiều, còn có tinh thần ngồi đây xử án.”

“……Vậy con cũng tới nghe thử.”

Triệu Thừa Chi nói đến đây mới nhớ lại chuyện vừa rồi.

“Tổ mẫu, nếu nữ học đồ này trúng độc, vì sao còn phải dìm xuống nước? Chuyện chết đuối này chính là giả tượng dùng để che giấu nguyên nhân cái chết của nàng ấy.”

Vương Thái phi lộ vẻ chần chừ, bà nào nỡ phản bác đứa cháu ngoan vừa mới trở về thăm mình.

Trần Kinh lịch vội lên tiếng: “Thế tử, đó chỉ là lời nữ học đồ kia thuận miệng nói bừa, chưa chắc đã……”

Hắn còn chưa nói hết, Triệu Thừa Chi đã lắc đầu ngắt lời.

“A Bách đã nói là độc, vậy tất nhiên chính là độc.” Hắn nói.

A Bách? Vương Thái phi và Trần Kinh lịch đều sửng sốt, dường như lúc này mới nhớ ra, đúng rồi, ban nãy quả thực có người nói một câu rằng nàng ấy trúng độc.

Bọn họ nhìn sang người trẻ tuổi đang lặng lẽ đứng bên cạnh.

“A Bách, ngươi qua đó xem kỹ đi.” Triệu Thừa Chi cười nói, vỗ vai người trẻ tuổi này.

Người trẻ tuổi được gọi là A Bách gật đầu, nhấc chân bước tới. Trần Kinh lịch cùng đám tôi tớ theo bản năng tránh đường, nhìn hắn đi tới bên thi thể rồi ngồi xổm xuống xem xét.

Lâm Lâm đang nằm rạp dưới đất lúc này cũng nhìn rõ diện mạo của hắn.

Hắn chừng mười tám mười chín tuổi, sắc mặt hơi tái nhợt, trông có vẻ bệnh nhược, nhưng đường nét thanh tú tuấn nhã, lại mang theo vài phần linh động.

Hắn duỗi bàn tay thon dài, ấn vào vài chỗ trên thi thể, sau đó ngẩng đầu nói về phía cửa: “Không phải chết đuối, mà là sau khi chết mới bị ném xuống nước.”

Triệu Thừa Chi nhìn Vương Thái phi: “Hung thủ thật sự lợi hại đấy, dùng giả tượng chết đuối để giá họa cho người khác, còn bản thân thì hoàn toàn ẩn mình.”

Vậy là tin rồi? Lâm Lâm thầm nghĩ, ban nãy nàng cũng đã nói như vậy mà.

Nàng rưng rưng nước mắt nhìn người trẻ tuổi trước mặt, xem ra địa vị của người này cũng không thấp.

“Dám làm ra chuyện như vậy trong Tề Vương phủ chúng ta, ta thật muốn xem thử kẻ nào lại táng tận lương tâm đến thế! Tổ mẫu, chuyện này cứ giao cho con, con sẽ đích thân điều tra.”

Nghe Triệu Thừa Chi nói vậy, Vương Thái phi khẽ cau mày.

“Thế tử.” Trần Kinh lịch nhìn thấy biểu cảm của Vương Thái phi, bản thân hắn cũng không muốn làm lớn chuyện, vội nói, “Không thể chỉ dựa vào một câu nói trúng độc là liền kết luận trúng độc được……”

Triệu Thừa Chi cười: “Hắn đã nói trúng độc thì tất nhiên chính là trúng độc. Hắn chính là đệ tử của Mã Thiên sư ở núi Thanh Thành. Mã Thiên sư y thuật cao siêu, thuật pháp vô biên, chỉ nhìn một cái là có thể đoán định sinh tử. Tổ mẫu, đây cũng là lý do vì sao con vội vàng trở về. Vừa hay A Bách trở lại Kinh thành, con  liền dẫn hắn tới xem bệnh cho người——”

Hắn mở miệng nói một tràng dài, khiến Vương Thái phi và Trần Kinh lịch nghe đến có phần hồ đồ.

“Thừa Chi, Thừa Chi.” Vương Thái phi ngắt lời hắn, “Vị này là ai?”

Mã Thiên sư núi Thanh Thành thì ai ai cũng biết, là một vị tiên sư Đạo gia, đến cả Thánh thượng cũng kính làm bậc thầy, nhưng đệ tử của Mã Thiên sư núi Thanh Thành lại nhiều vô kể.

“Tổ mẫu.” Triệu Thừa Chi cười nói, “Hắn là Tiêu Ngạc.”

Tiêu Ngạc, sắc mặt Vương Thái phi thoáng sững lại, giọng Triệu Thừa Chi tiếp tục truyền đến.

“Nhũ danh là A Bách, vừa được bệ hạ sắc phong làm Trấn Sóc Quận vương……”

Theo câu nói này, sắc mặt Vương Thái phi và Trần Kinh lịch đều khẽ biến đổi, những người khác cũng ngừng bàn tán khe khẽ, cả đại sảnh dường như lập tức đông cứng.

Trấn Sóc Quận vương, Lâm Lâm thầm nghĩ, nghe qua cũng là một vị hoàng thân tông thất. Nhìn phản ứng của mọi người, dường như thân phận rất không tầm thường. Nàng nằm rạp dưới đất, mượn mái tóc xõa tán loạn che chắn, lại một lần nữa âm thầm đánh giá người trẻ tuổi này……

Hắn và vị thế tử kia, ai “đáng giá” hơn, bắt ai làm con tin thì nàng mới có thể thuận lợi thoát thân hơn?

Sự ngưng đọng trong sảnh cũng chỉ kéo dài trong chớp mắt.

Vương Thái phi nhìn Tiêu Ngạc, thần sắc biến đổi một thoáng, rồi miễn cưỡng nặn ra một nụ cười: “Hóa ra là ngươi, đã lớn đến thế này rồi.”

Tiêu Ngạc đứng dậy, hành lễ với Vương Thái phi: “Bái kiến Thái phi.”

Triệu Thừa Chi cười ha hả nói: “Gọi Thái phi gì chứ, phải gọi là ngoại bá tổ mẫu.”

Tiêu Ngạc không đổi cách xưng hô, Vương Thái phi cũng không thuận theo mà lên tiếng, bầu không khí trong sảnh một lần nữa rơi vào sự ngưng đọng quỷ dị.

Trần Kinh lịch cũng không muốn tiếp tục chủ đề này, càng không muốn dây dưa vào chuyện của vị Quận vương này, vội chuyển đề tài: “Vậy ý của Quận vương là, Diêu Oánh không phải do Lâm Lâm hại chết?”

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

“Cũng chưa chắc.” Tiêu Ngạc nhẹ giọng nói, “Hạ độc trước rồi lại dìm chết cũng chẳng phải chuyện hiếm lạ, có người giết người còn giết đến hai lần.”

Ha, Lâm Lâm lập tức đưa ra quyết định, lúc chạy trốn cứ bắt hắn trước, dùng hắn làm khiên chắn đao kiếm vậy.

Vui lòng giúp chúng tôi kiểm duyệt nội dung truyện và báo cáo lỗi nếu có thông qua khung thảo luận.

Chưa có thảo luận nào cho bộ truyện này.

Lên đầu trang