Chương 27: Trẻ nhỏ yểu mệnh

Bộ truyện: Bùi Gia Có Nữ Bổ Khoái (Phá Án)

Tác giả: Tư Mã Lan Lan

Mộc Nhĩ meo lên một tiếng, từ trong lòng Bùi Sương nhảy xuống, chạy tới trước cửa hậu viện đứng chờ.

Bùi Sương mắng một câu:

“Đồ trọng sắc khinh chủ.”

Cửa hậu viện mở ra, Hoắc Nguyên Hối cầm roi ngựa bước vào. Mộc Nhĩ vèo một cái nhảy thẳng lên người hắn. Hoắc Nguyên Hối đưa tay đón lấy, nhưng hắn đã đánh giá thấp cân nặng của Mộc Nhĩ, suýt nữa bị kéo lảo đảo ngã nhào.

Bùi Sương phì cười, lập tức khen nó làm tốt lắm.

Tiểu Ngũ Tử tiến lên nhận lấy roi ngựa và dây cương, dắt ngựa sang một bên.

Diêu Vân hành lễ với Hoắc Nguyên Hối:

“Cầu đại nhân chẩn trị cho tiểu nữ!”

“Diêu phu nhân không cần đa lễ. Trịnh nương tử mắc bệnh gì?”

Bên tóc mai Diêu Vân đã lộ ra tóc bạc, vừa nhìn đã biết bà vì chuyện này mà hao tâm không ít:

“Bệnh thất tâm phong.”

“Chuyện gì xảy ra vậy?!”

Bùi Sương nhíu mày. Nàng quen biết Trịnh Huệ Nương. Trước khi xuất giá, Trịnh Huệ Nương thường giúp việc trong tiệm may, cũng từng đến khách điếm thỉnh giáo Bùi Nhụy Nương.

Bùi Sương nhớ rõ, Trịnh Huệ Nương là một cô nương rất khéo léo, thông minh, tỉ mỉ.

Sao lại mắc phải bệnh thất tâm phong?

Bệnh này quả thực rất khó chữa, trách sao bà lại tìm đến cầu Hoắc Nguyên Hối.

Diêu Vân vừa kể nước mắt đã không ngừng rơi xuống, ngắt quãng hồi lâu, cuối cùng mới nói rõ mọi chuyện.

Năm năm trước, Trịnh Huệ Nương gả cho thanh mai trúc mã của mình là Vương Mão Chi. Một năm trước sinh hạ một bé trai, đặt tên là Thuận ca nhi, ngụ ý đứa bé bình an thuận lợi.

Đứa nhỏ mấy hôm trước vừa tròn một tuổi, cả nhà đều vô cùng vui vẻ.

Nhưng ngay ngày hôm sau sau tiệc thôi nôi, Trịnh Huệ Nương dỗ Thuận ca nhi ngủ xong, liền nằm nghỉ trưa trên chiếc tháp bên cạnh. Một giấc tỉnh dậy lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Thuận ca nhi nằm trong nôi không biết từ lúc nào đã tắt thở, mặt tím tái.

Đại phu nói có lẽ là bị cấp kinh phong mà qua đời.

Trịnh Huệ Nương chịu kích thích quá lớn, khóc ngất đi mấy lần. Tỉnh lại thì thần trí đã không còn rõ ràng, mời rất nhiều đại phu đến xem cũng đều bó tay.

Nàng giống như mất hồn, suốt ngày ôm chiếc tã lót của đứa bé.

Vương gia còn mời cả đại sư đến gọi hồn, vẫn không có tác dụng.

Diêu Vân cũng thật sự không còn cách nào khác, nhớ tới trước đây Bùi Nhụy Nương từng nói y thuật của Hoắc Nguyên Hối rất tốt, lúc này mới tìm tới cửa cầu cứu.

“Được, ta sẽ theo bà về nhà chẩn trị.”

Diêu Vân không ngờ Hoắc Nguyên Hối lại dễ nói chuyện như vậy, lập tức quỳ xuống dập đầu cảm tạ:

“Đa tạ đại nhân.”

“Chữa bệnh cứu người vốn là bổn phận của người làm y, phu nhân xin đứng lên.”

Bùi Sương nói:

“Ta cũng đi. Ta muốn đến thăm Huệ Nương tỷ tỷ.”

Xét thấy là chữa bệnh cho nữ quyến, Hoắc Nguyên Hối là nam tử trẻ tuổi, quả thật có nhiều điều bất tiện. Bùi Sương đi theo vừa hay thích hợp.

Diêu Vân gật đầu đồng ý.

Khi tới Vương gia, trước cổng lớn treo hai dải phướn trắng. Gió thổi điên cuồng khiến chúng phát ra tiếng sột soạt bi ai.

Lồng đèn phủ lụa trắng, chữ “Điện” viết bằng mực đen loang ra trong ánh chiều tà, ngay cả không khí cũng tràn ngập nỗi thương tâm.

Nha hoàn Nguyên Tú ra đón bọn họ, dẫn người đi vào trong.

Gió xuyên qua hành lang lướt qua giếng trời, cuốn tro giấy trên mặt đất bay lên, nhìn là biết đã nhiều ngày chưa quét dọn.

Diêu Vân hỏi:

“Hôm nay Huệ Nương thế nào?”

Nguyên Tú lắc đầu:

“Vẫn như cũ.”

Trên mặt Diêu Vân lại phủ đầy vẻ khổ sở.

Đại khái vì tuổi tác cũng xấp xỉ mẫu thân mình, Bùi Sương có chút đồng cảm.

Trịnh Huệ Nương từ nhỏ đã được nuông chiều mà lớn lên. Phụ mẫu nàng không vì trong nhà có đệ đệ mà bạc đãi nàng, ngược lại còn cực kỳ yêu thương.

Nữ nhi yêu quý mắc phải căn bệnh này, Diêu Vân lo lắng như vậy cũng là lẽ thường.

Đúng là lòng cha mẹ trong thiên hạ đều như nhau.

Bước vào phòng, Bùi Sương cuối cùng cũng nhìn thấy Trịnh Huệ Nương.

Nàng tiều tụy đầy mặt, tóc tai rối bời, sắc mặt trắng bệch, hai mắt sưng đỏ.

Trong lòng ôm một chiếc tã đỏ, bên trong lại là một chiếc gối bông. Tay nàng không ngừng vỗ nhẹ, giống như đang dỗ con ngủ.

Nha hoàn Song Lệ đứng bên cạnh chăm chú nhìn từng cử động của nàng.

“Huệ Nương…”

Diêu Vân cố nhịn vị chua xót nơi hốc mắt, không để nước mắt rơi xuống, hết sức giữ giọng bình tĩnh.

Trịnh Huệ Nương vẫn chưa hoàn toàn mất thần trí, đối với tiếng gọi của Diêu Vân vẫn có phản ứng.

Nàng ngẩng đầu, dựng ngón tay lên đặt bên môi:

“Suỵt— mẫu thân, Thuận ca nhi ngủ rồi, đừng làm ồn tới nó.”

“Được, mẫu thân không làm ồn nó. Thuận ca nhi ngủ rồi, con đặt nó lên giường đi.”

Diêu Vân nhẹ giọng dỗ dành.

Khó khăn lắm mới dỗ được Trịnh Huệ Nương buông vật trong tay xuống, đưa cổ tay ra cho Hoắc Nguyên Hối bắt mạch.

Dù đã buông chiếc tã xuống, ánh mắt nàng vẫn luôn dán chặt vào đó, căn bản không để ý người trước mặt.

Hai mắt nàng vô thần, như thể đã mất đi hồn phách. Trong lòng Bùi Sương không khỏi thở dài.

Hoắc Nguyên Hối bắt mạch xong, Diêu Vân ra hiệu mời hắn ra ngoài nói chuyện.

Trong viện, Hoắc Nguyên Hối an ủi:

“Diêu phu nhân, bệnh của lệnh ái có thể chữa được, bà không cần quá lo lắng.”

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

“Là thật. Đợi ta châm cứu, lại phối thêm thang thuốc, nàng ấy sẽ không còn nguy hiểm.”

“Đa tạ đại nhân!”

Diêu Vân che miệng không dám khóc thành tiếng, chỉ thấp giọng nức nở, sợ quấy rầy người trong phòng.

Nhưng đây là nước mắt vui mừng.

Nguyên Tú đứng bên cạnh an ủi:

“Nương tử có cứu rồi, phu nhân đừng khóc nữa, cẩn thận khóc hỏng mắt.”

Bùi Sương cũng nói:

“Diêu phu nhân, hắn đã nói chữa được thì nhất định chữa được. Bà cũng phải giữ gìn thân thể. Huệ Nương tỷ tỷ nhất định sẽ bình an.”

Hoắc Nguyên Hối bảo mọi người đều ra ngoài, lại hất cằm về phía Bùi Sương, ra hiệu nàng ở lại.

Sau khi Diêu Vân và hai nha hoàn rời đi, Bùi Sương ngơ ngác hỏi:

“Làm gì?”

“Ngươi tới châm cứu.”

“Cái gì?”

Bùi Sương chỉ vào mình:

“Ta sao? Vì sao?”

“Nam nữ hữu biệt.”

Nàng suýt nữa quên mất, châm cứu cần phải cởi bớt y phục.

Lần trước Lữ chưởng quỹ là nam tử nên không sao, nhưng Trịnh Huệ Nương là nữ tử, quả thật có nhiều điều bất tiện.

Dù nói thầy thuốc chữa bệnh không phân nam nữ, nhưng Hoắc Nguyên Hối vốn không phải đại phu, mà Trịnh Huệ Nương lại đã xuất giá, vẫn nên tránh hiềm nghi.

Hoắc Nguyên Hối sai người đi sắc thuốc an thần cho Trịnh Huệ Nương uống.

Lúc này nàng đã nằm trên giường, chìm vào giấc ngủ nông.

Bùi Sương cầm ngân châm trong tay. Rõ ràng đã tìm đúng huyệt vị, nhưng do dự mãi, cuối cùng vẫn vén màn bước ra.

“Ta chỉ từng châm cứu trên người ngươi và chính ta thôi, hơn nữa còn suýt nữa tự đâm mình thành bán thân bất toại.”

Khi còn nhỏ, tửu sư phụ dạy y thuật vốn là dạy cả hai người.

Chỉ là Bùi Sương ngồi không yên, vừa nhìn y thư đã đau đầu, chỉ có hứng thú với châm cứu.

Kinh mạch huyệt vị thì nàng nhớ rất rõ, còn những thứ khác hoàn toàn không muốn học.

Nàng còn từng cầm y thư tự mình thử nghiệm, tự châm cho nửa người bên trái thành bán thân bất toại.

Tửu sư phụ phải tốn rất nhiều công sức mới châm cứu đưa nàng trở lại bình thường.

Về sau nàng cũng khôn ra, không tự châm mình nữa mà đổi sang châm Hoắc Nguyên Hối.

Mấy lần đầu còn có thể đánh lén thành công, về sau thì không bao giờ châm trúng hắn nữa, ngược lại còn bị hắn phản thủ châm trúng huyệt tê.

“Đều là chuyện từ nhỏ rồi. Ngươi nhận huyệt rất chuẩn, cứ làm theo lời ta nói, sẽ không có chuyện gì.”

Hoắc Nguyên Hối chậm rãi dụ dỗ:

Truyện được dịch đầy đủ tại mebongbom.com

“Trịnh nương tử vẫn đang chờ ngươi cứu mạng đấy.”

Hoắc Nguyên Hối dám nói như vậy, đương nhiên là có nắm chắc.

Thật ra từ sau khi Bùi Sương phát hiện ở chỗ Hoắc Nguyên Hối mình chẳng chiếm được chút tiện nghi nào, nàng liền chuyển sang lấy động vật ra thử nghiệm. Gà ở Vân Lai khách điếm bị nàng châm đến mức nhìn thấy nàng là sợ, còn đủ loại mèo chó hoang, nàng cũng chưa từng buông tha.

Hoắc Nguyên Hối giữ lấy cổ tay đang cầm kim của nàng, lòng bàn tay ấm áp:

“Gia Gia, ngươi phải tin bản thân mình, cũng phải tin ta. Ta sẽ không lấy tính mạng người khác ra đùa.”

Bùi Sương quay trở lại bên trong màn trướng.

Nàng nghiêng đầu, cách một lớp màn mỏng, dường như vẫn có thể nhìn thấy ánh nến nhảy múa trong mắt hắn, như ngôi sao dẫn đường giữa đêm tối, rực rỡ sáng ngời.

Giọng hắn trầm ổn, trong trẻo như tuyết tan dưới mái hiên, chậm rãi nói ra từng huyệt vị.

Ánh bạc xé gió, chuẩn xác đâm xuống.

Trong ngoài màn trướng, hai người phối hợp vô cùng ăn ý. Nến đỏ dần ngắn lại, một bộ châm pháp hoàn tất, Bùi Sương cảm thấy nhìn đâu cũng như có bóng chồng.

Nàng vén màn bước ra, nằm úp lên bàn liền nhắm mắt dưỡng thần.

Hoắc Nguyên Hối lặng lẽ giúp nàng lau đi mồ hôi nơi trán.

Bùi Sương vốn thể chất tốt, nghỉ ngơi chỉ vài nhịp thở đã lại khôi phục tinh thần như rồng như hổ.

Hoắc Nguyên Hối lần nữa bắt mạch:

“Nàng ấy đã không sao. Gia Gia, ngươi làm rất tốt.”

Bùi Sương nghiêng mắt nhìn sang, vừa lúc chạm vào đáy mắt mang ý cười của hắn, sáng rực như ngân hà.

Khóe mắt chân mày nàng cong cong, cũng bật cười.

Bùi Sương gọi những người ngoài cửa vào.

Hoắc Nguyên Hối vừa viết đơn thuốc vừa nói:

“Đợi nàng tỉnh lại, hẳn đã có thể nhận ra người. Uống thêm vài thang thuốc nữa là sẽ khỏi hẳn.”

“Phu nhân nhà ta thật sự có thể khỏi sao?”

Song Lệ hỏi.

Thấy Hoắc Nguyên Hối còn trẻ như vậy, nàng có chút hoài nghi.

“Song Lệ, không được vô lễ!”

Diêu Vân khẽ quát. Song Lệ co rụt cổ lại, không dám nói thêm nữa, chỉ cúi đầu lau mồ hôi trên trán Trịnh Huệ Nương.

Bùi Sương đỡ Diêu Vân ngồi xuống:

“Sao không thấy phu quân của Huệ Nương tỷ tỷ?”

“Mão Chi đang ở tiền sảnh, nơi đặt linh cữu của Thuận ca nhi phải có người trông coi, thông gia và thông gia mẫu cũng đang ở đó. Từ sau khi Huệ Nương thần trí không rõ, ngoại trừ ta ra, nó không nhận ra ai khác. Người khác tới gần, nó sẽ quấy khóc, chỉ có ta ở bên cạnh mới khá hơn một chút.”

“Có một chuyện…”

Diêu Vân muốn nói lại thôi.

“Có chuyện gì bà cứ nói, chỉ cần ta giúp được, nhất định sẽ giúp.”

Lời của Bùi Sương khiến Diêu Vân có thêm dũng khí. Bà nói:

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Thần sắc Bùi Sương lập tức nghiêm túc hẳn lên.

“Khi còn nhỏ tháng, Thuận ca nhi quả thực hay đau ốm, nhưng lớn thêm một chút thì thân thể dần khỏe lên. Tuy vẫn còn hơi yếu, nhưng ăn được ngủ được, không hề sinh bệnh. Mấy hôm trước đại phu còn nói nó đã gần như khỏi hẳn. Hôm tiệc thôi nôi còn thần thái sáng láng, sao lại đột nhiên mắc cấp kinh phong được?”

“Bà thường xuyên tới chăm sóc Thuận ca nhi sao?”

“Nguyên Tú và Song Lệ bọn họ ngày nào cũng trông nom, cô có thể hỏi bọn họ xem lời ta nói có sai không.”

Nguyên Tú nói:

“Phu nhân nói không sai, thân thể tiểu lang quân quả thực đã tốt hơn rất nhiều.”

“Còn đồ ăn thì sao? Có gì khác với ngày thường không? Nhũ mẫu có bị bệnh không?”

Một đứa trẻ một tuổi, đáng ra vẫn còn đang bú sữa.

“Trong nhà không mời nhũ mẫu, đều là nương tử tự mình cho bú. Thân thể nương tử rất tốt, cũng không hề bị bệnh.”

Không có nhũ mẫu?

Bùi Sương cảm thấy có chút kỳ quái. Điều kiện của cả Vương gia lẫn Trịnh gia đều không tệ, mời một nhũ mẫu hẳn chẳng thành vấn đề.

“Vì sao không mời nhũ mẫu?”

“Là lão phu nhân yêu cầu. Lão phu nhân nói, nương tử tự mình cho bú, đứa bé sẽ thân thiết với mẫu thân hơn.”

Vị lão phu nhân này chính là mẫu thân của Vương Mão Chi — Vương Tào thị.

Nguyên Tú và Song Lệ là nha hoàn hồi môn của Trịnh Huệ Nương, nên vẫn gọi Trịnh Huệ Nương là nương tử, gọi Diêu Vân là phu nhân.

Diêu Vân giải thích:

“Điều này cũng là thật. Có những đứa trẻ bú sữa nhũ mẫu rồi, sẽ không thân với mẫu thân ruột nữa. Hai đứa con của ta đều là tự tay nuôi lớn. Điều khiến ta sinh nghi nhất là trên giường của Thuận ca nhi có thêm một chiếc gối.”

“Gối? Gối gì?”

“Trên giường nhỏ của Thuận ca nhi trước giờ chỉ có chiếc gối nhỏ của riêng nó, nhưng hôm đó lại xuất hiện thêm một chiếc gối vốn phải đặt trên tháp. Ta nghi ngờ… ta nghi ngờ có người nhân lúc Huệ Nương ngủ say mà bịt chết Thuận ca nhi.”

Diêu Vân siết chặt khăn tay, gần như là ép từng chữ từ trong cổ họng ra.

Song Lệ kinh hãi:

“Phu nhân, lời này không thể nói lung tung!”

Nguyên Tú lại có ý kiến khác:

“Ta thấy phu nhân nghi ngờ không sai. Tiểu lang quân đang yên đang lành, sao tự nhiên lại mất được? Biết đâu thật sự là bị người ta hại chết!”

Đứa trẻ rõ ràng đang khỏe lên, thân thể Trịnh Huệ Nương cũng không có vấn đề, vậy mà lại đột ngột chết bất đắc kỳ tử, quả thực rất đáng nghi.

“Theo ý bà, hẳn là đã có người để nghi ngờ?”

Diêu Vân nhìn về phía tây một cái.

Bùi Sương lập tức hiểu ý:

“Phòng bên đó ở ai?”

Nguyên Tú đáp:

“Là biểu cô nương bên nhà mẹ đẻ của lão phu nhân, hiện đang ở nhờ trong phủ.”

“Hừ, ở nhờ cái gì, rõ ràng là hồ ly tinh, ôm tâm tư muốn làm thiếp cho Mão Chi. Nhà ai mà một cô nương lại ở nhà cô mẫu suốt hai năm trời như vậy.”

Nhắc tới chuyện này, Diêu Vân liền có chút tức giận.

Song Lệ nói một câu:

“Tào nương tử phụ mẫu đều mất cả rồi, tới nương nhờ cô mẫu cũng là chuyện bất đắc dĩ.”

Tào Xu là biểu muội bên nhà mẹ đẻ của Vương Mão Chi.

Hai năm trước trong nhà gặp tai họa, chỉ còn lại một mình nàng là cô nữ, đành tới nương nhờ Vương Tào thị.

Vương gia làm nghề bán bánh hồ ma, có bí phương gia truyền, việc làm ăn không tệ, gia cảnh sung túc, nuôi thêm một vị biểu cô nương cũng không thành vấn đề.

Nhưng một cô nương độc thân ở mãi trong nhà, khó tránh điều tiếng.

Hơn nữa Trịnh Huệ Nương sau khi vào cửa ba năm mới mang thai, Vương Tào thị quả thực từng có ý muốn nạp thiếp cho Vương Mão Chi.

Bùi Sương nói:

“Diêu phu nhân, muốn chứng thực suy đoán của bà, thật ra rất đơn giản, chỉ cần khám nghiệm tử thi là được.”

Linh cữu đặt ba ngày, ngày mai đứa trẻ mới hạ táng, thi thể lúc này vẫn còn ở tiền sảnh.

“Khám nghiệm tử thi…”

Diêu Vân lẩm bẩm.

Trong lòng bà thật ra cũng hiểu rõ, nếu thật sự là mưu sát, khám nghiệm tử thi là điều không thể thiếu.

Nhưng Thuận ca nhi dù sao cũng chỉ là ngoại tôn của bà, muốn khám nghiệm vẫn cần Vương gia đồng ý.

“Để ta trước tiên đi nói với Mão Chi một tiếng.”

Trên mặt Diêu Vân lộ vẻ khó xử.

“Thế nào, có khó khăn sao?”

“Mão Chi hẳn sẽ đồng ý, nhưng Vương lão phu nhân chỉ sợ sẽ ngăn cản.”

Nghĩ tới vị mẫu thân chẳng khiến người ta bớt lo kia, Diêu Vân lại đau đầu.

Bùi Sương trầm ngâm:

“Ta nhớ theo luật pháp, phải đợi ngỗ tác xác nhận nguyên nhân tử vong xong mới có thể hạ táng.”

Đại Thịnh luật pháp quả thực có quy định này.

Nhưng quy định là một chuyện, thực tế thi hành lại là chuyện khác.

Dù sao số người tử vong ở khắp nơi rất nhiều, ngỗ tác lại ít, không thể mỗi người chết đi đều trải qua khám nghiệm của ngỗ tác, cũng chẳng thể bận xuể.

Có những vùng thôn quê thậm chí còn không có ngỗ tác, tìm được một đồ tể đến xem đã là rất tốt.

Về lý mà nói, nàng hoàn toàn có thể trực tiếp đi kiểm tra, không cần xin phép.

Nhưng Hoắc Nguyên Hối rất nhanh đã dội cho nàng một gáo nước lạnh:

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Mình đang hết sức cố gắng để duy trì web truyện này. Nhưng có thể do lý do khách quan mà tới 1 ngày nào đó bạn không thể truy cập được... thì cũng đừng hoang mang nhé 😌 Mình vẫn luôn ở đây: Ghé nhóm Facebook để không lạc mất nhau!

Thời gian là thanh xuân, mình đem thanh xuân đổi hết lấy ngôn tình. Nên nếu có thể donate giúp mình vài đồng phấn son bạn nhé!

Vui lòng giúp chúng tôi kiểm duyệt nội dung truyện và báo cáo lỗi nếu có thông qua khung thảo luận.

Chưa có thảo luận nào cho bộ truyện này.

Lên đầu trang