Cẩm Thành nằm ở vùng duyên hải phía đông nam. Đảo Thanh Lãng là một hòn đảo phù sa được hình thành tại cửa sông phía đông thành phố, nơi dòng nước đổ ra biển.
Buổi lễ khởi động hôm nay được tổ chức vô cùng long trọng. Ngoài một số cổ đông lớn của Hoa Giới Bất Động Sản, còn có cả Phó Thị trưởng thành phố Cẩm Thành đích thân tham dự.
Thẩm Nghi theo Trần Duệ nghe họp suốt cả ngày, hoàn toàn không có cơ hội tiếp cận những nhân vật lớn ngồi ở hàng ghế đầu.
Đến khi hội nghị kết thúc vào buổi chiều, các cổ đông vây quanh vị Phó Thị trưởng cùng tiến về nhà hàng tổ chức tiệc tối. Trần Duệ chen khỏi đám đông, đuổi theo chào hỏi.
“Ôi chao! Quý tổng! Mấy tháng không gặp, trông ngài ngày càng trẻ ra đấy!”
Trần Duệ tung ra tuyệt chiêu sở trường của mình — nịnh nọt.
Quý Minh Hách là cổ đông lớn nhất của Hoa Giới Bất Động Sản, khoảng bốn mươi lăm tuổi, vóc người tầm trung, hơi mập.
Ông ta chỉ đáp lại qua loa một tiếng rồi lướt qua Trần Duệ, vừa cười vừa tiếp tục dẫn vị Phó Thị trưởng đi về phía trước.
Trần Duệ còn định đuổi theo thì bị một trợ lý trẻ tuổi phía sau Quý Minh Hách kéo sang một bên.
“Trần tổng.”
Người trợ lý nói:
“Anh làm thế này khiến chúng tôi rất khó xử.”
Trần Duệ cười hỏi:
“Hóa ra là trợ lý Từ. Còn dự án quảng bá du lịch Đảo Thanh Lãng của chúng tôi thì…?”
Trợ lý Từ nhún vai, hất cằm về phía trước:
“Anh đoán xem người kia là ai?”
Trần Duệ nhìn theo hướng anh ta chỉ.
Bên cạnh Quý Minh Hách có một người đàn ông trẻ tuổi lạ mặt luôn theo sát từng bước. Trần Duệ chưa từng gặp người này.
“Con rể tương lai của Quý tổng đấy.”
Trợ lý Từ liếc nhìn Trần Duệ:
“Tháng Bảy năm nay cậu ta khởi nghiệp, vừa thành lập một công ty tư vấn marketing. Ý của Quý tổng là…”
“Ông ấy muốn nhét dự án quảng bá Đảo Thanh Lãng này vào tay cậu con rể tương lai?”
Trần Duệ nói.
Trợ lý Từ không khẳng định cũng chẳng phủ nhận.
Trần Duệ cố nén bực bội, vẫn giữ nụ cười:
“Trợ lý Từ à, dự án này vốn dĩ chúng tôi đã trúng thầu, hợp đồng cũng đã đóng dấu rồi…”
“Các anh đóng dấu rồi, nhưng bên tôi vẫn chưa.”
Trợ lý Từ ung dung nhìn anh ta.
Trần Duệ:
“…”
Anh ta cười lấy lòng:
“Trợ lý Từ, làm ăn đâu thể như thế được…”
Trợ lý Từ dang hai tay, tỏ vẻ bất lực:
“Anh nói với tôi cũng vô ích thôi, tôi chỉ là người làm công ăn lương.”
Truyện được dịch bởi Mẹ Bông Bom!!!
“Nhưng Trần tổng này, anh cũng là người từng trải trên thương trường rồi. Làm ăn mà, điều quan trọng là tình cảm và quan hệ, đặc biệt là những công ty nhỏ như các anh. Còn năng lực hay không, đó chỉ là thứ yếu.”
Nói xong, anh ta lập tức đuổi theo đoàn người phía trước rời khỏi hội trường.
Trần Duệ dõi mắt nhìn theo bóng lưng họ cho đến khi khuất hẳn ngoài cửa.
Thẩm Nghi đứng phía sau anh ta.
Nhìn cảnh Trần Duệ vừa rồi phải hạ mình lấy lòng người khác nhưng vẫn bị lạnh nhạt đối xử, cô thầm nghĩ vị trí chủ tịch của một công ty nhỏ như anh ta quả thật chẳng dễ ngồi chút nào.
Đang suy nghĩ thì nghe Trần Duệ yếu ớt hỏi:
“Thẩm Nghi à, mối quan hệ của chúng ta… tới chưa?”
Thẩm Nghi: “…”
Cô lắc đầu.
Chu Tòng Cẩn không nói rõ sẽ đến lúc mấy giờ, mà cô cũng ngại hỏi.
Vốn dĩ đã là lời mời vô lý đến dự một buổi tiệc chẳng hề liên quan gì đến anh. Nếu còn hỏi thêm nữa, chẳng khác nào đang thúc giục người ta, cực kỳ bất lịch sự.
Huống chi…
Huống chi cô không thể nào hạ mình chủ động hỏi anh chuyện đó.
…
Tiệc tối được tổ chức trong một đại sảnh vô cùng rộng rãi.
Thẩm Nghi và Trần Duệ được sắp xếp ngồi ở một bàn tròn cách rất xa bàn chủ tọa.
Những người cùng bàn đều là đại diện các công ty du lịch mới thành lập hoặc các doanh nghiệp vừa và nhỏ có liên quan đến bất động sản du lịch.
Trên bàn đặt sẵn bảng tên của từng khách mời, mọi người đều ngồi theo thân phận và vị trí được sắp xếp.
Thẩm Nghi ngồi xuống, thất thần nhìn tấm bảng tên trước mặt mình.
Trong danh sách khách mời không hề có tên Chu Tòng Cẩn.
Anh sẽ lấy lý do gì để xuất hiện tại bữa tiệc này khi chẳng hề được mời?
Trong bữa tiệc, tiếng cụng ly vang lên không ngớt.
Những người cùng bàn trao đổi danh thiếp, trò chuyện vô cùng sôi nổi.
Nếu là ngày thường, người dẫn dắt câu chuyện ở bàn của Thẩm Nghi chắc chắn sẽ là Trần Duệ.
Nhưng hôm nay anh ta còn có chuyện quan trọng hơn phải lo.
Ánh mắt anh ta chỉ chăm chú nhìn về phía bàn chủ tọa, nơi các cổ đông lớn của Hoa Giới Bất Động Sản đang ngồi, cùng cánh cửa lớn của đại sảnh phía sau lưng.
Khách khứa xung quanh gần như đã ăn uống xong xuôi.
Nhìn mấy vị đại lão ở bàn chủ tọa sau vài vòng rượu có vẻ sắp giải tán, mà Chu Tòng Cẩn vẫn chưa có tin tức gì.
Anh ta thúc giục.
Cảm ơn bạn Dang Thi Thu Ha donate 200k!
Mình đang hết sức cố gắng để duy trì web truyện này. Nhưng có thể do lý do khách quan mà tới 1 ngày nào đó bạn không thể truy cập được... thì cũng đừng hoang mang nhé 😌 Mình vẫn luôn ở đây: Ghé nhóm Facebook để không lạc mất nhau!
Thời gian là thanh xuân, mình đem thanh xuân đổi hết lấy ngôn tình. Nên nếu có thể donate giúp mình vài đồng phấn son bạn nhé!
Techcombank – Lê Ngọc Châm: 9956568989
PayPal: lechamad@gmail.com

Chưa có thảo luận nào cho bộ truyện này.