Chương 2: Muốn Lên Giường Mới Được

Bộ truyện: Giả Ngoan, Thứ Cô Thẩm Giỏi Nhất

Tác giả: Mỹ Nhân Ngư

Tăng hai của tiệc sinh nhật, mọi người kéo nhau đi chơi bowling.

Thẩm Uẩn Nùng không có mặt, cũng không biết mình đã trở thành đề tài bàn tán của đám đàn ông.

Khách sạn là sản nghiệp của nhà họ Lâu, sân bowling trên tầng cao nhất đều là người quen cả.

Lúc Lâu Tranh bước vào phòng thay đồ, vừa hay nghe thấy mấy vị công tử thế gia đang vây quanh Lâu Phượng Tê bàn luận về Thẩm Uẩn Nùng.

Trong đó, Triệu Thác là người nói lớn tiếng nhất.

“Thất gia đúng là có diễm phúc. Hai cô con gái nhà họ Thẩm đều vừa xinh đẹp vừa biết lấy lòng người khác. Đáng tiếc Thẩm Uẩn Nùng không phải con ruột của Thẩm Anh Diệu. Nếu phải thì Thất gia cưới cô ấy cũng chẳng thiệt.”

Lâu Phượng Tê đứng hàng thứ bảy trong thế hệ này, nên mọi người đều gọi một tiếng Thất gia.

Nghe vậy, Lâu Phượng Tê không tỏ thái độ gì rõ ràng, chỉ nhàn nhạt đáp:

“Chuyện còn chưa đâu vào đâu, Triệu thiếu gia đừng nói lung tung.”

Một người khác tên Trần Thanh Huy đi tới, dùng vai húc nhẹ Triệu Thác, cười đầy vẻ không đứng đắn.

“Thế là cậu không hiểu rồi. Thất gia chỉ xem cô ta như một món đồ chơi thôi. Cậu thấy ai để bạn gái bóc cua rồi ghép cua bao giờ chưa? Mỹ nữ tự mình dâng tới cửa, đương nhiên phải ngủ trước rồi tính sau.”

Lâu Phượng Tê không tiếp lời.

Chỉ cúi đầu đeo băng cổ tay thể thao.

Thần sắc trên mặt khó đoán.

Hai người thấy mình chẳng khơi được hứng thú gì nên cũng mất vui.

Đúng lúc ấy, Trần Thanh Huy nhìn thấy Lâu Tranh ở cửa, lập tức bắt chuyện.

“Lâu tiểu gia thấy có đúng không? Mà cô Thẩm Uẩn Nùng này đúng là cực phẩm thật. Cái eo đó…”

Anh ta giơ hai tay ra ước lượng.

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Anh ta tặc lưỡi.

“Chắc chắn rất đã.”

Nhớ tới đóa hoa dành dành trong chiếc bình sứ xanh kia, Lâu Tranh bỗng thấy bực bội.

Anh không vội thay đồ.

Trước tiên lấy một điếu thuốc ra châm lửa.

Hít mạnh hai hơi.

Đến khi làn khói thuốc lượn lờ quanh người mới lên tiếng:

“Không để ý.”

Mười phút sau.

Mọi người đã đứng trước các đường ném bóng.

Lâu Tranh từ trước đến nay luôn là người chơi giỏi nhất.

Ngày thường vì mục đích giải trí nên anh vẫn để lại cho người thua vài phần thể diện.

Nhưng lần này, không biết vì tâm trạng quá tệ hay quá tốt.

Anh hoàn toàn không nương tay.

Đánh cho những người còn lại kêu trời trách đất.

Lúc rời sân.

Mặt Triệu Thác và Trần Thanh Huy đều bị vẽ đầy rùa.

Lần tiếp theo gặp lại Thẩm Uẩn Nùng là vào cuối tuần, vài ngày sau đó.

Cô được Lâu Phượng Tê hẹn đi chơi golf.

Ban đầu còn tưởng đây là buổi hẹn hò riêng của hai người.

Vì thế Thẩm Uẩn Nùng đặc biệt chuẩn bị kỹ càng.

Cô trang điểm nhẹ đến mức đàn ông gần như không nhận ra.

Thoa son bóng màu hồng nude.

Mặc một bộ đồ thể thao yoga màu hồng kín đáo, không hở da thịt nhưng lại “vô tình” tôn lên những đường cong quyến rũ.

Mái tóc cũng được “tùy ý” buộc thành đuôi ngựa.

Nhìn vừa thanh thuần vừa mang vẻ đẹp vô thức.

Để tạo ra cảm giác “không tốn sức” ấy, cô thật sự đã dốc hết sức phía sau.

Trước khi xuất phát, cô còn ghé một tiệm bánh ngọt mua bánh kem.

Không dùng hộp đóng gói sẵn của cửa hàng.

Mà đổi sang chiếc hộp quà màu hồng không logo do chính mình mua trên mạng.

Lâu Phượng Tê đang đợi cô ở khu nghỉ ngơi.

Anh mặc áo polo trắng phối cùng quần tây trắng.

Đứng đó dáng người cao ráo, phong thái nho nhã.

Được đấy. Tuy không hẳn là rất đẹp trai, nhưng ít nhất vẫn nuốt nổi.

Thẩm Uẩn Nùng vừa bước tới vừa âm thầm đánh giá.

Cô xách chiếc bánh đến gần.

“Thất gia, em tự làm bánh kem. Lát đánh golf xong anh nhớ nếm thử nhé.”

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Thẩm Uẩn Nùng cúi đầu mỉm cười.

Muốn ngoan ngoãn bao nhiêu thì ngoan ngoãn bấy nhiêu.

Bên tai bỗng vang lên một tiếng cười khẽ như có như không.

Cô quay đầu.

Nhìn thấy Lâu Tranh đang cầm một ly nước có ga bước tới.

Có lẽ vì vẻ mặt kinh ngạc của cô duy trì quá lâu.

Lâu Phượng Tê giải thích:

“Anh cũng mới biết A Tranh ở đây thôi.”

“Lâu tiểu gia.”

Thẩm Uẩn Nùng lên tiếng chào hỏi.

Không hiểu sao trái tim lại bất giác treo lơ lửng.

Lâu Tranh mặc chiếc sơ mi lụa đen.

Hai cúc áo phía trên để mở.

Để lộ lồng ngực rắn chắc.

Vai rộng eo hẹp.

Trên cánh tay xắn tay áo còn thấp thoáng những đường gân xanh.

Anh lười biếng gật đầu coi như đáp lại lời chào của cô.

Dường như nhận ra ánh mắt cô đang dừng trên người mình.

Anh không để lộ cảm xúc mà chỉ khẽ nhướng mày.

Golf là môn Thẩm Uẩn Nùng khá thành thạo.

Dù sao muốn tiếp cận giới thượng lưu thì đây cũng là kỹ năng cơ bản.

Nhưng cô không thể biểu hiện quá giỏi.

Truyện được dịch bởi Mẹ Bông Bom!!!

Cho nên cả buổi đều giữ phong độ vừa phải.

Khi Lâu Phượng Tê hoàn thành hố par 5 chỉ với ba gậy, cô lập tức phối hợp đúng lúc:

“Thất gia thật lợi hại!”

Cho dù là người nội liễm như Lâu Phượng Tê cũng bị dỗ đến mức có chút hưng phấn.

Thẩm Uẩn Nùng khá có cảm giác thành tựu.

Thầm nghĩ cuốn Tâm lý học trẻ em kia quả nhiên không đọc vô ích.

Lâu Tranh ít nói.

Suốt buổi gần như chẳng mở miệng mấy lần.

Nhưng dáng vẻ anh chơi golf thật sự rất đẹp mắt.

Đôi chân dài được quần tây ôm sát trông vô cùng săn chắc.

Lúc vung gậy, phần hông hơi nhô lên…

Thẩm Uẩn Nùng vô thức dời mắt đi.

Một tiếng reo hò vang lên từ phía caddie.

Ngay sau đó, loa phát thanh khắp sân đồng thời vang lên.

“Xin chúc mừng Lâu tiểu gia đã thực hiện cú hole-in-one!”

Lâu Tranh mặt không đổi sắc đứng thẳng người dậy.

Lấy thẻ của mình đưa cho nhân viên.

Mười lăm phút sau.

Nhân viên bê tới một chiếc khay lớn chất đầy từng xấp tiền mặt.

Hơn hai trăm caddie trong sân golf đồng loạt xếp thành một hàng.

Lâu Tranh ngậm điếu thuốc, giữa những tiếng cảm ơn không ngớt “Cảm ơn Lâu tiểu gia”, thong thả phát tiền boa cho các caddie.

Dù lớn lên trong nhà họ Thẩm, nhưng Thẩm Uẩn Nùng lại chẳng có bao nhiêu tiền tiêu riêng.

Cô nhìn đến ngẩn người.

Thấy sự chú ý của cô bị thu hút đi mất, trong lòng Lâu Phượng Tê thoáng hiện một tia khó chịu, nhưng ngoài mặt vẫn bình thản như thường.

“A Tranh quả thật rất lợi hại.”

Thẩm Uẩn Nùng lập tức nịnh nọt đúng lúc:

“Một gậy vào lỗ cũng cần có chút may mắn nữa.”

Ý trong lời nói là:

Một hố par 5 mà chỉ dùng ba gậy đã hoàn thành mới thật sự đáng nể.

Giọng cô không lớn.

Dù sao cô cũng chỉ muốn dỗ dành Lâu Phượng Tê.

Nhưng tai Lâu Tranh rất thính.

Anh liếc mắt sang.

Trái tim Thẩm Uẩn Nùng vốn đã treo lơ lửng lại càng thêm bất an.

Phát tiền xong, Lâu Tranh không chơi tiếp nữa.

Anh quay về khu nghỉ ngơi uống nước và hút thuốc.

Thẩm Uẩn Nùng cùng Lâu Phượng Tê đánh thêm một lúc mới trở lại.

Vừa đến nơi đã nhìn thấy Lâu Tranh đang ăn miếng bánh kem cô mang tới.

Cô khẽ nhíu mày.

Chỉ là động tác rất nhỏ, rồi nhanh chóng giãn ra.

“Bánh kem Uẩn Nùng làm thế nào?”

Lâu Phượng Tê cũng cầm một chiếc nĩa, bước tới xúc một miếng.

Lâu Tranh xoay xoay chiếc nĩa trong tay, thản nhiên nhận xét:

“Bình thường thôi, quá ngọt.”

Thẩm Uẩn Nùng thầm trợn mắt.

Ai cho anh ăn mà còn ngồi đánh giá?

Lâu Phượng Tê nuốt miếng bánh xuống.

“Chú thấy khá ngon.”

Sau đó Lâu Phượng Tê đi vệ sinh.

Khu nghỉ ngơi chỉ còn lại Thẩm Uẩn Nùng và Lâu Tranh.

Cô ngồi không yên, định đứng dậy đi gọi một ly trà thanh nhiệt.

Đúng lúc ấy, Lâu Tranh bỗng lên tiếng:

“Bánh kem mua ở tiệm số 15 đường Tây Tử.”

Câu nói ấy khiến Thẩm Uẩn Nùng đứng sững tại chỗ.

Tim đập thình thịch.

Nhưng ngoài mặt vẫn không lộ chút sóng gió nào.

“Thầy dạy làm bánh của tôi là chủ tiệm đó, nên phong cách khá giống.”

Lâu Tranh đáp:

“Chủ tiệm đó là tôi.”

Thẩm Uẩn Nùng: ???

Anh là người thừa kế tập đoàn Lâu Thị đấy.

Rảnh rỗi đến mức mở một tiệm bánh ngọt chưa đầy vài chục mét vuông làm gì vậy?

Lời nói dối bị bóc trần ngay tại chỗ.

Cô xấu hổ đến mức muốn đào hố chui xuống.

Tâm trạng cũng tụt xuống đáy.

Nhưng dù vậy, cô vẫn treo lên nụ cười tiêu chuẩn của mình.

“Lâu tiểu gia, tôi đang theo đuổi Thất gia.”

“Có thể cho tôi một cơ hội không?”

Lâu Tranh cười như không cười.

Lại xúc thêm một miếng bánh.

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Anh nhìn thẳng vào cô.

Ánh mắt sâu thẳm mà u tối.

“Chú ấy không thích kiểu yêu đương thuần khiết.”

“Muốn được chú ấy để mắt tới…”

“Phải lên giường với chú ấy mới được.”

Thẩm Uẩn Nùng không hiểu được ánh mắt của Lâu Tranh.

Cũng chẳng buồn đoán.

Nhưng những lời anh nói…

Cô lại ghi nhớ trong lòng.

Vui lòng giúp chúng tôi kiểm duyệt nội dung truyện và báo cáo lỗi nếu có thông qua khung thảo luận.

Chưa có thảo luận nào cho bộ truyện này.

Lên đầu trang