Triệu Vân Bội vừa từ Tùng Phong hiên đi ra, nghe tin Sở Ngọc Mạo bị thương, vội vàng chuyển sang Ngô Đồng viện.
Giữa đường gặp Triệu Vân Tình, Triệu Vân Yến, mới biết các nàng cũng muốn đến thăm Sở Ngọc Mạo.
“Chẳng phải tỷ ấy cùng tam ca ra ngoài du ngoạn sao? Sao lại bị thương được?” Triệu Vân Yến vô cùng kinh ngạc, “Chẳng lẽ lại gây họa nữa rồi?”
Nàng cảm thấy Sở Ngọc Mạo là kẻ ngốc, mãi vẫn không rõ thân phận, hoàn cảnh của mình. Bất quá chỉ là một cô nữ, dù có Thái phi che chở, cũng không nên hành sự phô trương như thế. Giá mà biết khiêm nhường đôi chút, không qua lại với Vinh Hy Quận chúa, an phận thủ thường ở trong phủ lấy lòng Vương phi, thì nào còn lắm chuyện đến vậy?
Sau này nàng ta là người phải gả vào Vương phủ, không biết lấy lòng mẹ chồng thì thôi, ngược lại còn khiến mẹ chồng chán ghét, thật đúng là bỏ gốc lấy ngọn.
Triệu Vân Bội trừng mắt nhìn nàng: “Biểu tỷ bị thương, tỷ không lo lắng thì thôi, lại còn nói lời mát mẻ!”
“Muội nói gì vậy, sao ta lại không lo lắng?” Triệu Vân Yến bĩu môi, “Chẳng phải vừa nghe tin là ta đã cùng nhị tỷ đến thăm tỷ ấy rồi sao?”
Triệu Vân Bội hồ nghi nhìn nàng, “Tỷ không phải là đến xem tỷ ấy chê cười đấy chứ?”
Xét theo chuyện trước kia Triệu Vân Yến và Sở Ngọc Mạo không hợp nhau, nàng thật khó mà không nghi ngờ.
Trong phủ nhiều người như vậy, chỉ có tam tỷ là người có ý kiến với biểu tỷ lớn nhất. Mỗi lần biểu tỷ cùng Vinh Hy Quận chúa gây chuyện ở bên ngoài, nàng ta sẽ cố ý tới Ngô Đồng viện, ngoài mặt thì quan tâm, nhưng trong lời nói lại đầy vẻ châm chọc. Đừng tưởng nàng còn nhỏ mà không nghe hiểu những lời sắc bén ngầm giấu trong đó, tưởng ai không biết hay sao?
Mặt Triệu Vân Yến có chút không giữ nổi. Muốn xem náo nhiệt là một chuyện, bị người khác chỉ thẳng ra giữa đám đông lại là chuyện khác, nàng không gánh nổi thể diện ấy.
Nàng tức giận nói: “Muội nói bậy bạ gì đó, ta nào có!”
Triệu Vân Tình sợ hai người cãi nhau, liền vội nói: “Tứ muội, muội hiểu lầm rồi, tam muội không có ý ấy.”
Triệu Vân Bội nhìn chằm chằm Triệu Vân Yến hồi lâu, cho đến khi khiến nàng cứng đờ cả người, cuối cùng mới hừ một tiếng, không truy đến cùng nữa.
Ba tỷ muội đi tới Ngô Đồng viện. Quản sự của Ngô Đồng viện là Lâm ma ma bước lên đón, cười nói: “Ba vị cô nương sao lại tới đây? Là đến thăm biểu cô nương ư? Biểu cô nương không có chuyện gì lớn, đang nghỉ trong phòng đó.”
“Biểu tỷ thật sự không sao chứ?” Triệu Vân Bội không yên tâm hỏi.
Ba người vừa vào cửa, liền thấy Sở Ngọc Mạo mặc một chiếc áo lụa trắng rộng rãi, bên dưới thắt váy trắng viền chỉ, ung dung ngồi trên tháp, đang dùng tay trái cầm thìa uống canh gà.
A hoàn vốn muốn đút cho nàng, nhưng nàng cảm thấy mình vẫn còn một tay kia, chưa đến nỗi thành phế nhân.
Thấy ba tỷ muội tới, Sở Ngọc Mạo gọi: “Nhị biểu muội, tam biểu muội, tứ biểu muội, các muội tới rồi à, mau lại đây ngồi.” Rồi nàng lại hỏi các nàng có muốn uống canh gà không, là canh gà vừa được đại trù phòng hầm xong, vẫn còn nóng hổi, hương vị lại vô cùng tươi ngon.
Triệu Vân Tình, Triệu Vân Yến đều từ chối, chỉ có Triệu Vân Bội không khách khí với nàng, trực tiếp nói: “Vừa hay muội đang đói, cho muội một bát.”
A hoàn trong phòng vội bưng tới cho nàng một bát canh gà.
Sở Ngọc Mạo và Triệu Vân Bội ngồi đối diện uống canh, Triệu Vân Tình và Triệu Vân Yến ngồi bên cạnh, hỏi han thương thế của Sở Ngọc Mạo.
“Không có gì đâu.” Sở Ngọc Mạo giơ bàn tay phải bị thương lên, “Chỉ là bị thương ngoài da thịt thôi, qua mấy ngày là lành.”
Triệu Vân Bội kéo tay nàng qua xem, nhìn thấy trên đó quấn đầy băng vải, liền thấy khó chịu trong lòng, nhăn mặt nói: “Đều quấn thành thế này rồi, nhất định là bị thương rất nặng phải không? Biểu tỷ, rốt cuộc tỷ bị thương thế này thế nào?”
Người trong Vương phủ chỉ nghe nói Sở Ngọc Mạo bị thương, nhưng bị thương ra sao thì lại không biết.
Triệu Vân Tình, Triệu Vân Yến đều nhìn Sở Ngọc Mạo, cũng rất tò mò.
Sở Ngọc Mạo cười cười, tùy ý nói: “Không có gì, lúc ở mã trường gặp chút ngoài ý muốn, không cẩn thận nên bị thương.”
Sợ dọa ba vị biểu muội, nàng chỉ thuận miệng lướt qua, không muốn kể tỉ mỉ.
Triệu Vân Bội nói: “Biểu tỷ, sau này tỷ phải cẩn thận hơn, đừng để bị thương nữa. Chúng ta là nữ nhi gia, trên người mà để lại sẹo thì không đẹp đâu.”
Sở Ngọc Mạo cười gật đầu đáp ứng.
Quan tâm xong thương thế của nàng, Triệu Vân Bội lại hỏi tới chuyện ngựa.
Bên Hoàng gia mã trường đưa tới hai con bảo mã do Tây Vực tiến cống, hơn nữa đều là tặng cho Sở Ngọc Mạo. Trong Vương phủ không ít người trong lòng chua xót, quả thực hâm mộ vô cùng.
“Biểu tỷ, tam ca và Vinh Hy biểu tỷ đều tặng ngựa cho tỷ, một lúc mà được hai con bảo mã, thật khiến người ta hâm mộ chết đi được.” Triệu Vân Bội nói, “Muội cũng thích cưỡi ngựa rong ruổi, không biết tam ca có thể tặng muội một con bảo mã hay không.”
Tuy Tây Vực có tiến cống một nhóm bảo mã, nhưng không phải ai cũng có thể đến Hoàng gia mã trường chọn ngựa.
Bảo mã khó có, người muốn vào mã trường chọn ngựa đều phải báo trước với trong cung, được cho phép rồi mới có thể tới chọn. Bằng không, quản sự mã trường sẽ không dễ dàng để người ta dắt ngựa đi. Nếu không phải vậy, thì đại thiếu gia, nhị thiếu gia của Vương phủ cũng đâu đến giờ vẫn chỉ cưỡi ngựa thường.
Sở Ngọc Mạo xoa đầu nàng, dịu giọng an ủi: “Muội còn nhỏ mà. Chờ lớn thêm chút nữa, lại bảo tam biểu ca dẫn muội đi chọn ngựa.”
Triệu Vân Bội bĩu môi, “Muội đâu còn nhỏ nữa, qua năm là mười bốn rồi.” Miệng lẩm bẩm, “Muội nhớ biểu tỷ năm mười hai tuổi đã thường cùng Vinh Hy biểu tỷ đi cưỡi ngựa, săn bắn rồi.”
Nàng biết kỵ thuật của biểu tỷ vô cùng tốt, ngay cả Khang Định Trưởng Công chúa cũng từng khen ngợi.
Sở Ngọc Mạo chỉ cười cười.
Quý nữ trong kinh tuy cũng có cưỡi ngựa săn bắn, đánh mã cầu các thứ, nhưng cưỡi ngựa bắn tên vốn là chuyện nguy hiểm. Triệu Vân Bội là đích nữ của Vương phủ, là nữ nhi nhỏ nhất của Vương phi, được bà yêu thương nhất. Lại thêm tuổi nàng còn nhỏ, đương nhiên sẽ không dễ dàng để nàng làm chuyện nguy hiểm. Ngựa chuẩn bị cho nàng đều là ngựa cái thuần tính hoặc ngựa lùn, còn loại đại mã cao lớn thần tuấn, tính nết quá dữ, làm sao dám để nàng cưỡi?
Lúc này, Triệu Vân Yến nói: “Sở biểu tỷ chẳng phải có hai con bảo mã sao? Chi bằng tặng tứ muội một con đi.”
Người khác đến một con bảo mã cũng không có, vậy mà nàng lại được hai con. Hơn nữa nàng là một cô nương chưa xuất giá, e rằng lúc dùng ngựa cũng không nhiều, nuôi đó cũng là phí phạm, chi bằng cho người cần đến.
Sở Ngọc Mạo ngẩng mắt nhìn nàng, cười nhạt, ôn hòa hỏi: “Tam biểu muội cũng muốn có bảo mã sao?”
“Ta, ta mới không muốn đâu.” Triệu Vân Yến cứng miệng nói, “Kỵ xạ vốn là việc của nam nhân, nữ nhi chúng ta nên đặt tâm tư vào chính đạo mới phải.”
Sở Ngọc Mạo đặt chiếc thìa trong tay xuống, nghiêm sắc mặt nói:
Dịch và biên tập bởi Mẹ Bông Bom!!!
Lời này vừa dứt, Triệu Vân Yến lập tức cứng đờ, sắc mặt vô cùng khó coi.
Triệu Vân Bội cười lạnh một tiếng.
Triệu Vân Tình có chút luống cuống, trước đó khi nghe Triệu Vân Yến mở miệng bảo Sở Ngọc Mạo tặng Triệu Vân Bội một con bảo mã, nàng đã cảm thấy không ổn, quả nhiên lại sắp cãi nhau.
Triệu Vân Yến nào dám nói kỵ xạ của Nhậm đại tiểu thư phủ Trấn Bắc tướng quân không phải chính đạo? Như vậy chẳng phải là nghi ngờ quyết định của hoàng đế sao? Dù nàng là cô nương Vương phủ, cũng tuyệt không dám.
Nàng vừa tức vừa hận, hận đến mức chỉ muốn cào nát gương mặt hoa dung nguyệt mạo của Sở Ngọc Mạo, chỉ cảm thấy nàng ta lại đào hố cho mình nhảy.
Mỗi lần đều như vậy, Sở Ngọc Mạo lúc nào cũng nhằm vào nàng, khiến nàng không ít lần mất mặt.
Triệu Vân Yến đột ngột đứng dậy, vừa lau nước mắt vừa chạy ra ngoài.
A hoàn đứng ngoài cửa thấy nàng vội vã rời đi, không biết xảy ra chuyện gì, nha hoàn hầu hạ nàng cũng vội vàng đuổi theo.
Trong phòng, Triệu Vân Tình không biết phải làm sao, chỉ xoắn chặt khăn trong tay.
Ngược lại, Sở Ngọc Mạo và Triệu Vân Bội đều không để chuyện này trong lòng, Sở Ngọc Mạo thậm chí còn gọi nàng ăn thêm chút điểm tâm.
“Không, không cần đâu, muội không đói.” Triệu Vân Tình ngồi không yên, đứng dậy nói, “Sở biểu tỷ, tỷ cứ dưỡng thương cho tốt, muội đi xem tam muội.”
Tiễn Triệu Vân Tình rời đi, Triệu Vân Bội phồng má, oán trách: “Tam tỷ thật là, sao lại nhỏ nhen như vậy, lần trước chúng ta đi tìm tam ca, tỷ ấy còn nói muội không coi tỷ ấy là tỷ tỷ, giờ lại thế này, thật là…”
Dù là thân tỷ muội, cũng khó mà chịu nổi tính khí ấy, thực khiến người ta mệt mỏi.
Sở Ngọc Mạo lại cầm thìa lên uống canh, thở dài: “Cũng là lỗi của ta, lại khiến nàng tức giận.”
“Có gì đâu chứ? Dù sao từ nhỏ đến lớn tỷ ấy vẫn vậy. Nếu tỷ không lên tiếng, còn không biết nàng sẽ nói ra những lời quá đáng gì. Chi bằng cứ như thế này đi.” Triệu Vân Bội rất nhanh lại cười, “Biểu tỷ như vậy rất tốt, tam tỷ có chỗ không đúng thì nên chỉ ra.”
Trước đó khi nghe Triệu Vân Yến nói muốn Sở Ngọc Mạo tặng mình một con ngựa, Triệu Vân Bội đã thấy tức giận.
Hai con bảo mã Tây Vực ấy, một con là tam ca tặng biểu tỷ, một con là Vinh Hy biểu tỷ tặng. Nếu để biểu tỷ đem tặng mình một con, chẳng phải là khiến nàng khó xử sao? Đồ người khác tặng là một phần tâm ý, sao có thể tùy tiện đem cho người khác?
Triệu Vân Yến rõ ràng không có ý tốt, thật khiến người ta chán ghét. Nói nàng vài câu liền không chịu nổi mà khóc chạy đi.
Hai người rất nhanh đã quên bẵng chuyện của Triệu Vân Yến.
Uống xong canh gà, lại trò chuyện một lúc, Triệu Vân Bội đứng dậy cáo từ, không làm phiền nàng nghỉ ngơi.
…
Vì bị thương, Sở Ngọc Mạo không cần dậy sớm đi thỉnh an Thái phi, một giấc ngủ đến khi trời sáng rõ.
Bình thường giờ này, nàng không phải đang đứng tấn, thì cũng luyện cung, hoặc luyện chữ. Nhưng vì tay bị thương, Cầm Âm, Họa Ý bọn họ đều vô cùng căng thẳng, cái gì cũng không cho nàng làm.
Ma ma cung kính nói: “Vương phi hỏi thân thể biểu cô nương thế nào? Nếu không ngại, mời cô nương qua gặp khách, để thái y xem vết thương trên tay.”
Sở Ngọc Mạo vội nói: “Ta không sao, lập tức qua ngay.”
A hoàn liền hầu hạ nàng rửa mặt thay y phục.
Trang phục chỉnh tề xong, Sở Ngọc Mạo đi về hoa sảnh tiền viện tiếp khách.
Đến hoa sảnh, liền thấy Nam Dương Vương phi đang trò chuyện cùng An Quốc công phu nhân, bên cạnh còn có huynh muội Vương Diệc Khiêm, cùng một vị thái y.
Sở Ngọc Mạo đang định hành lễ, An Quốc công phu nhân đã một tay kéo nàng lại, dịu dàng nói: “Hài tử ngoan, không cần đa lễ, ta còn phải cảm tạ con. Hôm qua nhờ có con, nếu không, Uyển tỷ nhi nhà ta chỉ sợ…”
Nói đến đây, bà không khỏi nghẹn ngào, trong lòng vẫn còn sợ hãi.
Sở Ngọc Mạo vội vàng khuyên nhủ vài câu, Nam Dương Vương phi cũng theo đó an ủi.
An Quốc công phu nhân dùng khăn lau nước mắt nơi khóe mắt, nắm tay nàng nói: “Bất luận thế nào, Ngọc Mạo đã cứu Uyển tỷ nhi nhà ta, ân tình này ta ghi nhớ! Sau này Yến Uyển và con sẽ là tỷ muội, con lớn hơn nó một tuổi, vậy con chính là tỷ tỷ của nó.”
Nam Dương Vương phi hơi khựng lại, có chút bất đắc dĩ, nhưng cũng biết An Quốc công phu nhân coi trọng nhất chính là hai đứa con. Sở Ngọc Mạo hôm qua cứu Vương Yến Uyển, bà tất nhiên ghi nhớ ân tình này, muốn báo đáp một hai.
Lời này đối với Sở Ngọc Mạo chỉ có lợi, ý rằng sau này nếu nàng gặp chuyện gì, An Quốc công phủ sẽ là chỗ dựa, khiến người khác không dễ lấy thân phận cô nữ của nàng ra mà chèn ép.
Sở Ngọc Mạo vội nói: “Phu nhân quá lời rồi.”
“Hài tử ngoan, đừng khách khí với ta.” An Quốc công phu nhân vỗ nhẹ tay nàng, quay sang con gái đang ngồi bên cạnh, nói, “Yến Uyển, còn không qua đây?”
Vương Yến Uyển đứng dậy, dường như đã hạ quyết tâm, hít sâu một hơi, gọi Sở Ngọc Mạo:
“A Sở tỷ tỷ!”
Gọi xong, nàng đỏ bừng mặt, cúi đầu xuống.
Sở Ngọc Mạo bị nàng gọi như vậy cũng có chút lúng túng, gò má hơi ửng đỏ.
Triệu Nhương bước vào liền thấy cảnh này, không khỏi nghi hoặc nhìn mọi người trong hoa sảnh.
Cảm ơn bạn Hoang Thi Diu donate 30k!
Mình đang hết sức cố gắng để duy trì web truyện này. Nhưng có thể do lý do khách quan mà tới 1 ngày nào đó bạn không thể truy cập được... thì cũng đừng hoang mang nhé 😌 Mình vẫn luôn ở đây: Ghé nhóm Facebook để không lạc mất nhau!
Thời gian là thanh xuân, mình đem thanh xuân đổi hết lấy ngôn tình. Nên nếu có thể donate giúp mình vài đồng phấn son bạn nhé!
Techcombank – Lê Ngọc Châm: 9956568989
PayPal: lechamad@gmail.com

Chưa có thảo luận nào cho bộ truyện này.