Chương 13: Hừ, Mụ Già Chết Tiệt Này

Không khí trong thoáng chốc trở nên ngưng trệ.

Ý Thiên Tứ nhìn nữ tử ngồi ở vị trí chủ tọa. Rõ ràng nàng đang cười, nhưng hắn lại cảm thấy nụ cười ấy có chút rợn người.

Đặc biệt là ánh mắt nàng nhìn hắn, khiến hắn có cảm giác bản thân không chỗ nào che giấu được, vô cùng chật vật.

“Xem ra chuyện gì cũng không giấu nổi Tam tỷ tỷ.” Ý Thiên Tứ bất đắc dĩ sờ sờ mũi, “Vậy ta nói thật nhé, Tam tỷ tỷ ngàn vạn lần đừng trách ta. Thật ra hôm nay ta tới là để… vay tiền.”

“Ha ha ha! Nương thân, người này buồn cười quá đi mất! Ý Quốc Công phủ đã bao lâu không có người ở rồi, hắn tới đây tìm ai vay tiền chứ!” Ý Mặc Bảo cười đến suýt nghẹn.

“Tam tỷ tỷ, đây là nhi tử của tỷ sao? Trông thật xinh đẹp.” Ý Thiên Tứ ngoài miệng nói vậy, nhưng ánh mắt nhìn Ý Mặc Bảo lại mang theo vài phần thâm ý.

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

“Ngươi đừng tưởng nịnh nọt ta là có tác dụng. Mau thành thật khai ra mục đích của ngươi!” Ý Mặc Bảo tuy người nhỏ, nhưng ánh mắt sáng rực, khí thế mười phần.

Ánh mắt Ý Thiên Hoan nhìn Ý Thiên Tứ cũng lạnh thêm vài phần. Nàng lười tiếp tục nhiều lời, trực tiếp giơ tay ra hiệu với Lưu Ly.

Lưu Ly tiến lên, trực tiếp tung một cước đá vào sau đầu gối Ý Thiên Tứ.

Bị đá một cú, Ý Thiên Tứ lập tức quỳ sụp xuống đất. Hắn không dám tin ngẩng đầu nhìn Ý Thiên Hoan:

“Ý Thiên Hoan! Ngươi có ý gì?”

“Nếu hắn còn không chịu nói thật thì cắt lưỡi hắn đem cho chó ăn.” Ý Thiên Hoan nhàn nhạt nói.

“Vâng!” Lưu Ly lập tức rút thanh chủy thủ giấu trong tay áo ra.

“Các ngươi dám! Ý Thiên Hoan, nếu ngươi thật sự dám đối xử với ta như vậy, tổ mẫu tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi!” Ý Thiên Tứ kiêu ngạo gào lên, “Vì nhà các ngươi liên tiếp gặp chuyện, sức khỏe tổ mẫu hiện giờ đã không còn được như trước! Nếu ngươi muốn bà ấy sống thêm vài ngày, vậy thì mau thả ta đi! Ta bảo đảm sẽ không nói xấu ngươi trước mặt tổ mẫu!”

Nếu đổi lại là Ý Thiên Hoan trước kia, hiện giờ nhất định đã thả Ý Thiên Tứ ra rồi.

Bởi vì nàng đối xử với tất cả người của Ý gia đều rất tốt, cho dù có người thật ra chẳng có quan hệ huyết thống với nàng.

Ví dụ như vị tổ mẫu mà Ý Thiên Tứ vừa nhắc tới, thật ra là kế thất của tổ phụ bọn họ.

Tổ phụ và tổ mẫu ruột của nàng là do hai gia tộc chỉ phúc vi hôn, kết hợp để củng cố binh quyền, giữa hai người không có tình yêu, càng giống chiến hữu kính trọng lẫn nhau hơn. Sau này, ba năm sau khi tổ mẫu ruột của nàng tử trận sa trường, tổ phụ nàng quanh năm chinh chiến bên ngoài, vì muốn có người lo liệu việc nhà nên cưới nữ nhi của Dương Tổng binh là Dương thị làm kế thất.

Ban đầu Dương thị đối xử với nguyên thân quả thật cũng không tệ, cho dù sau này tổ phụ của nguyên thân qua đời bà ta cũng không thay đổi.

Nhưng tới khi phụ mẫu nguyên thân cũng lần lượt chết trận, huynh trưởng mất tích, nguyên thân bắt đầu bị nghi ngờ là yêu nữ phá hoại long mạch, Dương thị lập tức dọn khỏi Ý Quốc Công phủ, tới ở nhà nhi tử ruột của bà ta — tức tam phòng Ý gia.

Từ đó trở đi, Dương thị bắt đầu cố tình tránh mặt nguyên thân. Bất kể nguyên thân tới thăm bà ta lúc nào, đều bị bà ta lấy đủ loại lý do từ chối.

Ý Thiên Hoan rất rõ vì sao Dương thị tránh mặt nguyên thân.

Không gì hơn là vì Ý Quốc Công phủ đã suy tàn, nguyên thân lại mang tiếng xấu, Dương thị sợ bị liên lụy mà thôi.

Thật ra nguyên thân cũng biết Dương thị cố ý tránh mình, nhưng sau khi mất đi những người thân thiết nhất, nàng ngược lại càng khát vọng tình thân hơn. Dù không gặp được Dương thị, nàng vẫn thường xuyên đưa đồ tới hiếu kính bà ta.

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Hiện giờ người ta sa cơ thất thế, vậy thì tốt nhất cả đời đừng gặp lại nữa.

Hừ, mụ già chết tiệt này.

Ý Thiên Tứ thấy Ý Thiên Hoan không nói lời nào, liền cho rằng nàng sợ rồi, dứt khoát đứng bật dậy khỏi mặt đất, đắc ý nhìn Ý Thiên Hoan:

“Ta nói thật nhé, hôm nay ta tới đúng là để ‘mượn’ vài món đồ mang về đổi bạc trả nợ cờ bạc. Tam tỷ tỷ, đại bá phụ để lại cho tỷ không ít tiền tài đâu, tỷ cũng không thể để cả đám Bình Dương Hầu phủ kia tiêu hết được chứ.”

Bạn đang đọc truyện tại mebongbom.com. Chúc vui vẻ!!!

“Cũng thương xót đệ đệ của tỷ một chút đi, lấy chút bạc cho ta trả nợ cờ bạc! Ta nhất định sẽ nói tốt cho tỷ trước mặt tổ mẫu.”

nội dung bảo vệ

nội dung bảo vệ

Nhưng cung tài vận của hắn lại tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, chứng minh hắn vốn không hề thiếu bạc.

Cho nên, hắn đang nói dối!

Chuyện này quả thật thú vị rồi đây.

“Đã lâu lắm rồi ta chưa gặp tổ mẫu.” Ý Thiên Hoan đột nhiên thở dài, khuôn mặt xinh đẹp phủ đầy vẻ u sầu, “Cho dù ngươi có nói tốt cho ta trước mặt bà ấy bao nhiêu đi nữa thì có ích gì? Bà ấy cũng chẳng muốn gặp ta.”

Ánh mắt Ý Thiên Tứ đảo qua đảo lại vài vòng:

“Tổ mẫu thương ta nhất. Chỉ cần ta thay tỷ nói vài câu, bà ấy chắc chắn sẽ chịu gặp tỷ.”

“Vậy làm phiền ngươi rồi.” Ý Thiên Hoan nói xong liền liếc mắt ra hiệu với Lưu Ly.

Lưu Ly lập tức hiểu ý, tháo túi tiền đeo bên hông xuống, đi tới đưa cho Ý Thiên Tứ.

“Lần này tạm tha cho ngươi. Sau này nếu còn dám lén lút mò tới nữa, ta sẽ xem ngươi như tiểu tặc mà xử lý.” Ý Thiên Hoan cảnh cáo.

“Được được được, Tam tỷ tỷ, đệ đệ nhớ rồi!” Ý Thiên Tứ nhận lấy túi tiền, hớn hở rời đi.

“Nương thân, người kia tướng mạo gian trá vô cùng, vừa nhìn đã biết không phải kẻ tốt. Những lời vừa rồi của hắn, mười phần thì đến chín phần là cố ý lừa gạt.” Đợi tiếng bước chân của Ý Thiên Tứ đi xa, Ý Mặc Bảo mới nhìn Ý Thiên Hoan nói.

“Thông minh như vậy, quả nhiên là đại nhi tử ngoan của ta.” Ý Thiên Hoan cười cười, quay sang nhìn Lưu Ly, “Lưu Ly, ngươi đi theo Ý Thiên Tứ, xem hắn đi đâu.”

“Vâng.” Lưu Ly lập tức lui đi.

Ý Thiên Hoan lại lười biếng ngáp một cái, trông có vẻ hơi mệt mỏi buồn ngủ.

“Nương thân lại mệt rồi sao?” Ý Mặc Bảo đau lòng nhìn Ý Thiên Hoan hỏi.

Trước đây nó từng nghe Lưu Ly nói, nương thân bị người của Hách Liên phủ hãm hại nên thân thể trở nên suy nhược. Để sinh ra nó cùng đệ đệ, nương thân còn băng huyết, suýt chút nữa mất mạng.

Nghĩ tới đây, Ý Mặc Bảo liền cảm thấy bản thân nhất định phải làm gì đó.

Để người của Hách Liên gia trước tiên phải trả một chút giá đắt.

“Không buồn ngủ, chúng ta đi dạo đi.” Ý Thiên Hoan cảm thấy hôm nay thời tiết không tệ, ngủ thì thật đáng tiếc.

Ý Mặc Bảo cúi mắt che đi tia lệ khí lóe qua nơi đáy mắt, khẽ gật đầu.

Lúc này, Đốc công phủ ở sát vách.

Trong thư phòng, đại quản gia đang bẩm báo với Cơ Trì Liên về tình hình khi ông tới Bình Dương Hầu phủ.

“Ngươi nói vị tiểu thần y kia là nhi tử của Ý Thiên Hoan?” Ánh mắt Cơ Trì Liên trở nên sâu thẳm, giọng nói cũng trầm xuống theo, “Vậy vì sao hôm qua ngươi không nói?”

“Hôm qua vị tiểu thần y kia cố ý che giấu thân phận thật, cho nên nô tài cũng không biết cậu ấy lại chính là nhi tử của thế tử phu nhân Bình Dương Hầu phủ!” Đại quản gia quỳ trên mặt đất, không dám ngẩng đầu nhìn Cơ Trì Liên.

Vốn dĩ đại quản gia còn tưởng Cơ Trì Liên sẽ nổi giận, sẽ lập tức sai người bắt Ý Thiên Hoan cùng mẫu tử nàng trở về. Không ngờ Cơ Trì Liên vậy mà lại cười.

“Đúng là phong cách của nàng ta, trời không sợ đất không sợ, ngay cả bóc hoàng bảng rồi cũng dám đổi ý.”

Vui lòng giúp chúng tôi kiểm duyệt nội dung truyện và báo cáo lỗi nếu có thông qua khung thảo luận.

Chưa có thảo luận nào cho bộ truyện này.

Lên đầu trang