Sau một trận tuyết, cái rét trong thành Tề Châu càng thêm thấu xương, nhưng chẳng hề ảnh hưởng đến cảnh phố xá phồn hoa náo nhiệt. Dân chúng khoác áo bào dày, người qua kẻ lại khắp trong thành.
Bỗng tiếng vó ngựa dồn dập từ ngoài cổng thành vọng tới. Đám người đang ra vào cổng thành ngoảnh nhìn, chỉ thấy quân canh cổng vốn xưa nay nghiêm ngặt chẳng những không ngăn lại kiểm tra, trái lại còn vội vàng xua dân chúng gần cổng thành tránh sang hai bên.
Một đoàn người ngựa giương cờ đen thêu long văn bốn vuốt xuất hiện trước cổng thành.
Nghi trượng của Hoàng đế nước Sở dùng màu minh hoàng, thêu long văn năm vuốt, còn các phiên vương thì dùng màu đen, thêu long văn bốn vuốt.
Dân chúng lui sang hai bên đều dõi mắt về vị công tử trẻ tuổi đi đầu đoàn người.
Vị công tử trẻ đội mũ dày, cổ quấn lông hồ ly kín mít, chỉ để lộ một đôi mày mắt tuấn tú.
“Là Tề Vương thế tử!”
“Thế tử về rồi!”
Hai bên đường lập tức dậy lên tiếng huyên náo. Dân chúng vốn đang né tránh lại chen nhau tiến lên, vẫy tay reo hò với vị công tử kia.
Có điều Tề Vương thế tử Triệu Thừa Chi không hề giảm tốc độ, tựa một trận gió phóng vụt qua, để lại dân chúng nhìn theo bóng lưng, xôn xao bàn tán.
“Chẳng phải thế tử đã đến Kinh Thành rồi sao?”
“Đi được một năm rồi.”
“Bệ hạ lệnh cho con cháu tông thất đều phải vào quân doanh tập huấn ba năm, nói thế nào ấy nhỉ? Rèn luyện cung mã võ nghệ, học phép hành quân bố trận, để tránh ham mê an nhàn, kiêu xa phóng túng, gây họa loạn triều cương.”
“Ôi chao, vậy sao thế tử đột nhiên trở về? Chẳng lẽ bệnh tình của Vương Thái phi nặng thêm rồi?”
Lão Tề Vương là bá phụ của đương kim Thánh thượng. Lão Tề Vương đã qua đời, nhưng lão Vương phi vẫn còn tại thế. Nghe tin vị bá mẫu này thân thể bất an, Thánh thượng lập tức phái các thái y đến chẩn trị.
Có điều các thái y đã tới được hai tháng, bệnh tình của Vương Thái phi cũng đã ổn định. Trước đó còn nghe nói tháng này Vương Thái phi muốn đích thân lo liệu yến thưởng mai. Sao vậy, chẳng lẽ bệnh lại trở nặng, đến mức thế tử cũng được triệu về?
Giữa những lời bàn tán lo lắng cho Tề Vương Thái phi, cũng xen lẫn những tiếng khác.
“Còn có một chiếc xe ngựa kìa, người ngồi trong xe là ai?”
Lời này khiến dân chúng lại ngoảnh nhìn. Quả nhiên phía sau thế tử, giữa đội binh vệ nghi trượng còn có một chiếc xe ngựa bám sát theo sau…
“Không phải xe ngựa mang huy hiệu của Vương phủ.”
“Ôi chao, chẳng lẽ là quý nữ từ Kinh Thành tới?”
“Có phải Bệ hạ ban hôn rồi không?”
Tề Vương thế tử năm nay mười tám tuổi, vừa đúng độ tuổi thành thân.
Tề Vương phủ ở phía đông thành, cánh cổng lớn sơn son của Vương phủ đã mở rộng. Binh vệ nghiêm trang đứng trước cửa, hơn mười nội thị nghển cổ trông mong, chỉ có điều thần sắc đều thấp thoáng vẻ bất an.
Khi bóng dáng Tề Vương thế tử một ngựa dẫn đầu xuất hiện trong tầm mắt, mọi người lập tức đồng loạt hành lễ nghênh đón.
Một nội thị áo đỏ lớn tuổi bước lên đón lấy con ngựa vừa được thế tử ghìm cương dừng lại, vội hỏi: “Sao thế tử đột nhiên trở về? Bệ hạ có biết không?”
Phiên vương không có chiếu chỉ thì không được tự tiện rời khỏi đất phong. Tương tự, con cháu phiên vương được Hoàng đế triệu vào Kinh Thành cũng không được tùy ý rời đi.
“Nói gì vậy.” Triệu Thừa Chi bực mình ngắt lời hắn, “Trước kia bận tập huấn trong quân, chỉ có thể tận hiếu trên giấy thì cũng đành. Nay tập huấn đã kết thúc, bắt đầu kỳ hưu mộc, ta đương nhiên phải đích thân trở về. Đây là đạo nghĩa nhân luân. Tổ mẫu biết ta trở về rồi chứ?”
Nội thị áo đỏ nói: “Thế tử trở về quá đột ngột, vẫn chưa dám bẩm với Vương Thái phi, sợ người lo lắng.”
Triệu Thừa Chi tháo mũ cùng khăn quấn cổ xuống, để lộ gương mặt tựa ngọc. Nửa năm tập huấn trong quân ở Kinh Thành, cộng thêm sương gió dọc đường, vậy mà chẳng thể lưu lại chút dấu vết nào trên gương mặt ấy.
Hắn cười: “Cũng được, ta sẽ cho tổ mẫu một phen bất ngờ——”
Dứt lời liền định đi vào trong, nhưng lại bị nội thị kéo lại: “Thế tử chờ một chút, người của Thái Y viện đều đang ở chỗ Vương Thái phi…”
Sắc mặt Triệu Thừa Chi lập tức thay đổi: “Tổ mẫu người…”
“Không phải, không phải.” Nội thị vội trấn an, “Vương Thái phi không sao, là…”
Nói đến đây, hắn chợt ngừng lại, hạ thấp giọng.
“Là các nữ học đồ của Thái Y viện tranh đấu, gây ra án mạng.”
Phi tần hậu cung cùng nữ quyến các thế gia quyền quý, nhất là khi mắc bệnh phụ khoa, để nữ y tới chẩn trị sẽ thuận tiện hơn. Bởi vậy Đại Sở đặc biệt thiết lập chức nữ y trong Thái Y viện, mà đã có nữ y thì đương nhiên cũng có nữ học đồ.
Lần này Vương Thái phi tuy không mắc bệnh phụ khoa, nhưng để tiện chăm nom, Thái Y viện vẫn phái nữ học đồ tới phụ giúp thái y.
Mấy nữ tử học y này vậy mà tranh đấu đến mức xảy ra án mạng? Triệu Thừa Chi cau mày: “Sao lại hoang đường đến vậy? Tổ mẫu bị kinh sợ rồi chứ?”
“Vương Thái phi không sao, hung phạm cũng đã lập tức bị bắt. Vương Thái phi đang đích thân thẩm vấn.” Nội thị nói, “Thế tử cứ đi rửa mặt thay y phục trước, đợi Vương Thái phi xử lý xong rồi tới bái kiến cũng chưa muộn.”
Tề Vương phi những năm trước đã qua đời vì bệnh, Tề Vương không lập Vương phi mới. Trong phủ chỉ có hai thị thiếp, thế tử cũng chưa cưới thê tử, bởi vậy mọi việc trong Vương phủ chỉ có thể do Vương Thái phi quán xuyến.
Nhưng loại chuyện này cứ để Thái Y viện tự giải quyết là được, cũng đâu phải gia sự của Tề Vương phủ bọn họ. Triệu Thừa Chi lắc đầu: “Tổ mẫu hà tất phải nhúng tay?”
“Dù sao các thái y cũng phụng chỉ mà tới, nay xảy ra án mạng, thế nào cũng phải xử lý thận trọng.” Nội thị khẽ nói, lại đưa tay dẫn đường, “Không nói chuyện này nữa, thế tử mau vào phủ đi.”
“Phụ vương vẫn còn ở mỏ?” Triệu Thừa Chi vừa hỏi vừa nhấc chân bước đi, “Tổ mẫu đã bệnh rồi, người vẫn không chịu về phủ ở sao?”
Phía sau chợt vang lên một tiếng ho khẽ.
Nội thị ngoảnh đầu, thấy rèm chiếc xe ngựa đang dừng trước cửa được một bàn tay từ bên trong vén lên. Cùng lúc ấy, Triệu Thừa Chi “ối chao” một tiếng, vỗ trán rồi vội đi về phía xe ngựa.
“Xin lỗi, ta quên mất ngươi.” Hắn vừa gọi vừa cười chắp tay thi lễ, “Về đến nhà khiến ta kích động quá.”
Thật ra nội thị cũng đã chú ý tới chiếc xe ngựa trước cửa, nhưng cứ tưởng đây là xe để thế tử nghỉ ngơi dọc đường, dù sao cưỡi ngựa suốt một quãng dài cũng quá mệt mỏi.
Hóa ra trong xe thật sự có người.
Thế tử trở về thăm tổ mẫu, lúc này còn có người nào theo tới làm khách?
Nội thị xuyên qua nửa tấm rèm vừa được vén lên, trông thấy một bóng người mơ hồ. Hắn vừa định bước tới nhìn cho rõ thì trên đỉnh đầu đột nhiên vang lên một tiếng sấm nổ.
Tiếng sấm đến vừa bất ngờ vừa dữ dội, tựa như cả bầu trời bị bổ toạc. Nội thị kinh hô một tiếng, theo bản năng nhắm chặt mắt, bên tai lập tức hỗn loạn ầm ĩ, hiển nhiên người bị dọa sợ không chỉ có mình hắn.
“Chuyện gì vậy?”
“Sấm à?”
“Sao đột nhiên lại có sấm?”
Giữa những tiếng huyên náo hỗn loạn, nội thị nghe thấy một giọng nam xa lạ khẽ lướt qua bên tai.
Dịch và biên tập bởi Mẹ Bông Bom!!!
“Đông lôi chấn chấn, điềm chẳng lành.”
……
……
Tiếng nổ vẫn còn vang vọng bên tai, chấn động đến mức toàn thân run rẩy.
Vụ nổ dữ dội như vậy, đáng lẽ chỉ trong chớp mắt đã chết rồi.
Chẳng phải khoác lác rằng có thể san phẳng nửa tòa thành sao?
Chẳng lẽ đến một căn cứ ngầm cũng không phá hủy nổi?
Có điều rất nhanh, tiếng nổ đã biến mất. Nàng dường như đang ở giữa một khoảng hư vô.
Cuối cùng cũng chết hẳn rồi nhỉ.
Có phá hủy được căn cứ này hay không, nàng cũng chẳng còn quan tâm nữa.
Dù sao nàng cũng đã được giải thoát, được tự do rồi.
Đau……
Một cơn đau dữ dội truyền tới, tức khắc kéo ý thức đang phiêu tán của nàng trở về.
Không thể nào.
Chết rồi mà vẫn còn biết đau?
“Ầm” một tiếng, giữa khoảng không tịch vốn hư vô chợt vang lên tiếng động nặng nề, ngay sau đó là một cơn đau càng dữ dội hơn.
Lâm Lâm hít mạnh một hơi lạnh, nhưng hơi vừa hít vào lại thế nào cũng không thở ra được. Nghẹt thở, nghẹt thở……
“Ầm” một tiếng, lại thêm một tiếng nặng nề vang lên, tựa như túi khí căng phồng đột nhiên bị đánh vỡ. Lâm Lâm giống như con cá mắc cạn trên bờ, cả người bất chợt giãy mạnh một cái.
Vô số không khí tràn vào lồng ngực, nàng há miệng hít lấy hít để rồi lại thở hổn hển, khoảng hư vô dần tan biến, trước mắt xuất hiện những bóng người lờ mờ.
“Có khai hay không!”
Tiếng quát vang lên bên tai.
Khai hay không? Lâm Lâm vừa thở dốc, tầm mắt vừa dần rõ lại, nhìn thấy một người đang từ trên cao nhìn xuống nàng với sắc mặt âm trầm.
Khoảng bốn mươi tuổi, là nam nhân, đầu đội quan mạo, trên người mặc trường bào cổ đại màu sẫm.
“Ngươi có khai hay không!”
Ánh mắt hai người chạm nhau, giọng nam nhân lại cao thêm.
Khai cái gì? Lâm Lâm ngơ ngác nhìn hắn. Hắn là ai, tình hình hiện tại là thế nào? Nằm mơ? Chưa chết? Bị bắt rồi……
Đây là trang phục của chủng tộc nào? Hay là ngụy trang? Tổng không thể nào là Địa phủ chứ!
Không thể nào, thật sự có Địa phủ sao?!
Thấy nàng không nói, nam nhân nổi giận: “Đánh!”
Theo tiếng quát ra lệnh, bên tai Lâm Lâm lại vang lên một tiếng “ầm”——
Nàng quay đầu, nhìn thấy mình đang nằm sấp trên một chiếc ghế gỗ, hai bên là hai nam nhân mặc trường bào màu xanh. Một người cầm mộc trượng đứng đó, người còn lại cũng cầm mộc trượng, lúc này cây trượng kia vừa giáng xuống phần mông đùi của nàng……
Hóa ra tiếng “ầm” kia là tiếng mộc trượng đánh vào thân thể. Ý nghĩ vừa lóe lên, cơn đau dữ dội cũng lan khắp toàn thân. Lâm Lâm cảm thấy ngũ tạng lục phủ như sắp bị đánh bật ra ngoài, nàng há miệng phun ra một ngụm máu.
“Ngươi có khai——”
Tiếng quát của nam nhân lại truyền tới. Lần này không đợi hắn nói hết, Lâm Lâm đang nằm sấp trên ghế gỗ đã ngẩng đầu, vừa phun máu vừa vội vàng lên tiếng.
“Ta khai, ta khai——”
Tuy không biết rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì, cũng không biết bọn họ muốn mình khai cái gì, càng không biết hiện tại là mộng hay ảo giác, nhưng dựa vào cảm giác từ thân thể này truyền tới, Lâm Lâm ước chừng chỉ cần chịu thêm ba trượng nữa thì cái mạng này sẽ mất.
Tuy nàng đã chết rồi, nhưng hiện giờ hình như lại sống, nếu đã sống thì không thể dễ dàng bị đánh chết thêm lần nữa.
Theo lời nàng vừa dứt, mộc trượng phía sau quả nhiên không giáng xuống nữa. Lâm Lâm rốt cuộc cũng có thể gấp gáp thở thêm vài hơi.
Trong phòng cũng yên tĩnh trong thoáng chốc, sau đó một giọng nữ vang lên.
“Nếu đã khai, vậy ký tên điểm chỉ đi.”
Theo lời này, nam nhân đứng trước mặt bước sang một bên. Đến lúc ấy Lâm Lâm mới nhìn rõ đây là một đại sảnh nguy nga lộng lẫy. Chính giữa phía trước đặt một chiếc ghế chạm trổ, trên đó là một lão phụ nhân mập mạp ăn mặc hoa quý, hai bên có những thị nữ xiêm y rực rỡ đứng hầu.
Nơi này hẳn không phải Địa phủ, cũng chẳng phải ảo giác, mọi thứ quá chân thực.
Nàng xuyên không rồi?
Nói cách khác, nàng đã chết, sau đó lại trọng sinh?
Vậy mà còn gặp được chuyện tốt thế này?
“Ký đi.” Nam nhân lại bước tới, đưa một tờ giấy đến trước mặt nàng rồi quát.
Kiểu chữ xa lạ khiến tầm mắt Lâm Lâm trở nên mơ hồ, nhất thời nàng không hiểu trên đó viết những gì.
“Ký vào nhận tội thư, không cần giao cho quan phủ Tề Châu thẩm vấn nữa, cũng khỏi phải chịu khổ lao ngục, trực tiếp đánh chết bằng trượng đi.”
Giọng lão phụ nhân lại vang lên.
Hả? Vậy mà vẫn phải bị đánh chết?
“Ta không khai nữa, không khai nữa——”
Lâm Lâm lập tức hét lên.
Cảm ơn bạn ẩn danh đã donate 100k!
Mình đang hết sức cố gắng để duy trì web truyện này. Nhưng có thể do lý do khách quan mà tới 1 ngày nào đó bạn không thể truy cập được... thì cũng đừng hoang mang nhé 😌 Mình vẫn luôn ở đây: Ghé nhóm Facebook để không lạc mất nhau!
Thời gian là thanh xuân, mình đem thanh xuân đổi hết lấy ngôn tình. Nên nếu có thể donate giúp mình vài đồng phấn son bạn nhé!
Techcombank – Lê Ngọc Châm: 9956568989
PayPal: lechamad@gmail.com

Chưa có thảo luận nào cho bộ truyện này.