Chương 201: Bạn gái của ai thì người đó đón
“Ta thấy đúng là vì một người phụ nữ mà con mất hết lý trí rồi. Con nhìn xem vì […]

Tác giả: Điểu Tùng Mễ
Đăng bởi: Mẹ Bông Bom
Năm tám tuổi, Tống Sương Tự bị bỏ rơi trong căn nhà trống, mặc cho tự sinh tự diệt. Chính Thẩm Duật đã nhặt cô bé không ai cần ấy về.
Thiếu niên mặc áo sơ mi trắng đồng phục cúi người xuống trước mặt cô: “Đi theo anh không?”
Từ ngày đó, Thẩm Duật chính là cả thế giới của cô.
Thẩm Duật cưng chiều cô, thương yêu cô, nuôi cô thành một nàng công chúa nhỏ. Đáng tiếc, cô mãi mãi chỉ có thể là em gái.
Sương Tự nhìn những người phụ nữ bên cạnh anh đến rồi đi, phóng túng bạc tình. Tâm sự thầm kín của thiếu nữ, cuối cùng cũng mọc thành một bãi cỏ hoang nơi góc nghèo nàn cằn cỗi.
Trong mắt Sương Tự, Hạ Đình Châu là bạn của anh trai, là một kẻ khốn tệ hại, là người không thể chọc vào, là người cô chỉ muốn tránh càng xa càng tốt.
Cô chưa từng nghĩ sẽ có một ngày, mình lại nảy sinh mối quan hệ không thể để người khác biết với Hạ Đình Châu.
Trong buổi tụ họp của mọi người, rượu đã ngà say, men tình càng đậm. Tại căn phòng suite trên tầng hai không bật đèn, cô bị người đàn ông giữ chặt vòng eo nhỏ, ép lên cánh cửa, hôn đến gần như nghẹt thở.
Hạ Đình Châu cắn nhẹ tai cô, giọng lười biếng mà đầy uy hiếp: “Không muốn để anh trai em nghe thấy thì ngoan một chút.”
“Ta thấy đúng là vì một người phụ nữ mà con mất hết lý trí rồi. Con nhìn xem vì […]
“Đang nghĩ gì vậy?” Hạ Đình Châu hỏi. Tống Sương Tự cũng không biết mình đang nghĩ gì, đầu óc […]
Tống Sương Tự khựng bước. Thẩm Duật vốn đang ngồi trên nắp capo xe. Thấy cô đi ra, anh liền […]
Tống Sương Tự liếc anh: “Chẳng phải anh đi rồi sao?” Lý do của anh thuận miệng mà ra. Anh […]
Ngày hôm đó, toàn bộ nhân viên của Phi Tuyết đều tăng ca tập thể để chuẩn bị cho màn […]
“Anh chẳng phải có việc sao?” Bảo sao đột nhiên lại xuất hiện một vị khách hàng bí ẩn đưa […]
Bệnh viện. Tống Sương Tự ngồi trong phòng làm việc của bác sĩ. Bác sĩ điều trị chính nói: “Bệnh […]
Tống Sương Tự quay lại phòng bệnh thì Thư Dương đã uống hết một bát canh, đang tự múc bát […]
Đúng lúc mọi người đang nói chuyện thì điện thoại của Hạ Đình Châu reo lên. Là cuộc gọi từ […]
Hình như lại vô tình bước vào vùng cấm mà anh không muốn người khác chạm tới. Tống Sương Tự […]
Người này tự ý liên lạc với cô, ngoài việc muốn tiền thì chẳng còn lý do nào khác. Dù […]
Khi Tống Sương Tự mở mắt ra, thứ đầu tiên cô nhìn thấy là gương mặt của Trịnh Tổ Diệp. […]
Trịnh Tổ Diệp lại cảnh giác dặn thêm: “Trói cả chân nó lại. Nó mưu mô xảo quyệt lắm, tất […]
“Thích cái bàn này lắm sao?” Trong đôi mắt đen ấy lộ ra sự hung ác âm trầm. Cảm giác […]
“…” Được rồi, hóa ra là bao che cho người nhà. Người nhà họ Trịnh lập tức sững sờ. Bà […]
Hai cha con, một người ngồi một người đứng, bầu không khí giữa họ không hề dịu đi vì sự […]
Trên đường trở về Thái Hòa Viện, Hạ Đình Châu nhắm mắt tựa vào ghế xe, gần như không mở […]
Sợ Phó Vân quá lo lắng, Sương Tự gọi điện cho bà một cuộc. Đợi đến khi cô quay lại […]
Sáng sớm, Hạ Đình Châu bước vào công ty. Nhân viên trong văn phòng đồng loạt vươn cổ nhìn về […]
Đang nói chuyện thì có vài bóng người đi từ đầu hành lang đối diện tới. Cuối cùng Sương Tự […]
Tống Sương Tự mặc chiếc váy đuôi cá bước ra khỏi phòng thử đồ, Lục Mạn Mạn khoa trương đưa […]
Sau khi Tống Sương Tự lau khô tay trái cho Hạ Đình Châu và đặt khăn xuống, Hạ Đình Châu […]
“Anh.” Sương Tự biết lúc này anh đang rất tức giận, bèn dịu giọng thương lượng, “Đợi hôm nay kết […]
Sau khi biết được sự thật, Nhạc Tử Phong đứng chết lặng giữa gió. “Cậu…” Anh nghẹn nửa ngày, giơ […]
Trước khi rời bàn ăn, Sương Tự nhìn về phía Thẩm Duật, muốn nói chuyện riêng với anh. Nhưng đúng […]
Sáng sớm ở Thái Hòa Viện, bầu trời trong xanh, trong gió mang theo cái lạnh đặc trưng của cuối […]
“Anh ấy chỉ đang giận dỗi thôi.” Bản thân không chịu về nhà, nhưng lại cố ý đưa chó về […]
Không khí xung quanh trong nháy mắt như hạ xuống âm bốn mươi độ. Dáng người cao lớn của Hạ […]
Căn nhà số 9 đường Tùng Minh đã bỏ trống mấy tháng nay. Khi Sương Tự trở về, Thẩm Duật […]
Mãi cho đến khi xuống lầu, vẫn không có tin nhắn tiếp theo. Hạ Đình Châu ném điện thoại lại […]
Văn phòng tổng giám đốc của Tập đoàn Vân Thuẫn trước nay luôn yên tĩnh. Ngoài tiếng gõ bàn phím […]
Buổi tối, tại chỗ ngồi quen thuộc ở Nguyệt Hạ Hải Đường. Khi Tống Sương Tự đi vào cùng Hạ […]
Chiếc xe lướt đi êm ái trong màn đêm. Không gian kín bên trong khoang xe khiến từng nhịp hô […]
Thẩm Duật trở về Yến Thành sau năm ngày. Hai nhà họ Hạ và họ Thẩm đã bàn bạc xong […]
Đối với hôn lễ, Hạ Văn Tịnh và Phó Vân đã tích lũy được “nửa lần kinh nghiệm”, nên hai […]
Trong sự mong đợi của tất cả mọi người, tình hình hồi phục sau ghép của Thư Dương rất khả […]
Hôn lễ được chuẩn bị suốt ba tháng và tổ chức vào cuối tháng Một, đúng thời điểm lạnh nhất […]
Trong đại sảnh tiệc cưới, không khí vô cùng náo nhiệt. Sương Tự bị bạn bè kéo đi chụp ảnh. […]
Trận tuyết lớn này kéo dài liên tiếp ba ngày. Sau tiệc cưới, khách khứa lần lượt rời đi. Sương […]
Kỳ trăng mật của Tống Sương Tự và Hạ Đình Châu kéo dài tròn bốn mươi lăm ngày, đặt chân […]
“Vậy tôi có nên cảm ơn vì lời khen của cậu không?” Thẩm Duật nói. “Thế thì không cần.” Vốn […]
Sau năm thứ ba kết hôn, Phi Tuyết lên sàn Nasdaq rung chuông niêm yết. Sự nghiệp của Sương Tự […]
Lịch trình bận rộn luôn rất dễ khiến người ta vô tình bỏ quên cảm xúc của những người bên […]
Ngày cuối cùng của năm ấy, vào lúc rạng sáng, trận tuyết đầu tiên của Yến Thành lặng lẽ kéo […]
“Ý anh là mấy sinh vật phiền phức bé tí có thể một mình tạo ra tiếng ồn ngang ngửa […]
Bé con Hạ Triều Tuyết chào đời vào những ngày cuối cùng của mùa hè. Tiết cuối Phục mang theo […]