Ngạnh Cốt

Tác giả: Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Đăng bởi: Mẹ Bông Bom

【Hiện đại tình cảm】《Ngạnh Cốt》Tác giả: Nhất Điều Đại Ngư Đầu【Hoàn + Ngoại truyện】

【Trùng phùng sau nhiều năm xa cách + truy thê hỏa táng tràng + cả hai đều có tính cách lạnh lùng + chênh lệch tám tuổi】

「Tổng tài thượng lưu cao ngạo, nghiêm túc trầm ổn, sinh ra đã đứng trên đỉnh cao」Chu Tòng Cẩn
vs
「Lạnh nhạt cố chấp, nhìn thấu nhân tình thế thái, mỹ nhân thư hương thuộc tầng lớp bình thường」Thẩm Nghi

Thẩm Nghi từ trước đến nay luôn hiểu rất rõ, người như Chu Tòng Cẩn là sự tồn tại mà tầng lớp bình thường không thể nào vọng tưởng.

Biết bao kẻ ở tầng dưới cố gắng leo lên cao, nhưng lại có mấy người đứng trên cao nguyện ý cúi mình bước xuống?

Sự nhìn xuống quá lâu cuối cùng sẽ sinh ra kiêu ngạo, người vốn sinh ra đã ở vị trí cao chưa từng để tâm tới chúng sinh dưới chân.

Cô từng cho rằng Chu Tòng Cẩn là ngoại lệ.

Anh cao quý, có giáo dưỡng, xa cách nhưng ôn hòa…

Thẩm Nghi từng nghĩ, cho dù giữa hai người không thể gọi là người yêu, ít nhất cũng có thể xem như bạn bè.

Thế nhưng khi cô dẫn người cha chỉ còn ba tháng để sống tới gặp anh, ngoài phòng riêng lại nghe thấy anh lạnh nhạt nói với đám bạn bên cạnh:

“Đào Tân Tân có thể tìm loại đàn ông rẻ tiền, vậy tại sao tôi không thể tìm một người phụ nữ rẻ tiền?”

Cho đến tận lúc qua đời, cha cô vẫn suy sụp và không thể hiểu nổi, vì sao cô con gái mà ông luôn xem là niềm kiêu hãnh, trong miệng Chu Tòng Cẩn lại trở thành “người phụ nữ rẻ tiền”.

Thẩm Nghi nhận ra, Chu Tòng Cẩn cuối cùng vẫn là cùng một loại người với tầng lớp thượng lưu kia.

Chỉ là anh biết che giấu hơn họ.

Sự kiêu ngạo của anh thấm tận trong xương cốt, nhưng lại được lớp giáo dưỡng bao bọc ngụy trang.

Anh giỏi giả vờ hơn họ.

Cũng… giả tạo hơn họ!

Danh sách chương:

Chương 140: Anh điều tra tôi?

Chu Tòng Cẩn bước chân loạng choạng, bám sát phía sau cô không rời. Anh cầm chiếc khăn khô lau […]

Chương 147: Món quà cảm ơn

Thấy bữa ăn đã gần kết thúc, Chu Tòng Cẩn đợi suốt cả buổi tối món quà mà theo lời […]

Chương 156: Ngồi lên đùi anh

Không có việc gì làm, cô liếc mắt sang phía anh, lặng lẽ quan sát vài lần. Chu Tòng Cẩn […]

Chương 160: Dấu hôn trên cổ

Chu Tòng Cẩn dừng xe dưới tầng nhà Thẩm Nghi, theo thói quen nghiêng mặt phải sang, lặng lẽ ra […]

Chương 164: Dạy em cách nhớ anh

Thẩm Nghi còn đang ngẩn người thì đã bị Chu Tòng Cẩn bế ngang lên, nhẹ nhàng đứng dậy khỏi […]

Chương 177: Em nhớ bố mẹ rồi

Cha Lộ mở cửa bước ra. Vừa nhìn thấy người đàn ông trước cửa, ông lập tức sững người rồi […]

Chương 180: Em sẽ nhớ anh

Khi trời vừa hửng sáng, Thẩm Nghi từ trên giường ngồi dậy. Cô đội mái tóc rối bù, ngồi giữa […]

Chương 183: Anh muốn em

Thẩm Nghi bị những nụ hôn dồn dập kéo tới mới kịp phản ứng ra câu nói đầy ẩn ý […]

Chương 186: Đi đọc sách đi

Chu Tòng Cẩn ngồi đối diện, nhìn Thẩm Nghi chậm rãi ăn mì, khóe môi không ngừng cong lên. Ăn […]

Chương 193: Em ngủ… hay là…

Sau nhiều phen dây dưa triền miên, Thẩm Nghi mệt đến mức không thể mở nổi mắt. Cô nằm nghiêng […]

Chương 196: Tôi lái xe

Ông Lâm dường như chẳng hề bận tâm đến những lời tố cáo ấy. Ông lạnh nhạt quay đầu nhìn […]

Lên đầu trang