Chương 201: Chỉ là bà ấy không yêu cô mà thôi
Quan niệm môn đăng hộ đối ngày trước còn nặng nề hơn bây giờ rất nhiều. Ông cụ họ Chung […]

Tác giả: Hứa Tửu Tâm
Đăng bởi: Mẹ Bông Bom
Cha của Liên Ly là tài xế cho gia tộc tài phiệt hàng đầu – nhà họ Cận.
Ngày cha cô hy sinh khi làm nhiệm vụ, trời mưa như trút nước.
Cận Ngôn Đình bước đến trước mặt cô, giọng trầm thấp vang lên:
“Đi theo tôi.”
Anh đưa cô về bên mình, che chở suốt chín năm.
Nghe nói Cận Ngôn Đình từng vì “bạch nguyệt quang” trong lòng mà suýt trở mặt với gia đình. Liên Ly hiểu rất rõ trong tim anh không có chỗ cho mình, nên chọn cách rút lui trong êm đẹp.
Không ngờ dưới ánh trăng quyến luyến, hai người lại dây dưa suốt một đêm.
Đến trưa hôm sau tỉnh dậy…
Người nằm bên cạnh cô lại là em trai ruột của anh — Cận Thức Việt.
Liên Ly chân thành đề nghị:
“Đêm qua anh cũng đã vui vẻ rồi, hay là chúng ta chia tay trong hòa bình?”
“Chưa vui đủ, không chia được.”
Người đàn ông chỉ quấn hờ chiếc khăn tắm quanh eo. Nước từ mái tóc ướt nhỏ xuống trán, trượt qua xương quai xanh rồi lăn xuống, mất hút vào chiếc khăn tắm nơi thắt lưng, tạo nên vẻ gợi cảm tự nhiên.
Anh cong môi cười lười biếng:
“Chịu trách nhiệm với tôi đi, Liên Ly.”
Về sau —
Giữa mùa đông tuyết lớn ở Bắc Kinh, tuyết rơi trắng trời.
Trong một buổi tiệc, Liên Ly cảm thấy không khỏe nên rời đi sớm.
Nghe tin, Cận Ngôn Đình lập tức rời bàn tiệc, vội vã đến gõ cửa phòng nghỉ.
Nhưng bên trong phòng…
Cận Thức Việt ôm chặt lấy eo Liên Ly, ép cô sát vào cánh cửa. Anh cúi đầu hôn cô đầy nóng bỏng, giọng khàn thấp nói:
“Bảo anh ta cút đi.”
Cận Thức Việt nổi tiếng trong giới là kẻ ngang tàng bất cần.
Ai cũng cho rằng anh chỉ đang chơi bời cho qua lúc cô đơn.
Cho đến một đêm xuân, cả giới thượng lưu bỗng truyền tai nhau một tin chấn động:
Cận Thức Việt tự tay viết một bức thư tình cho Liên Ly.
Các công tử thế gia lập tức bác bỏ:
“Giả thôi.”
“Không thể nào.”
“Chắc chắn là giả mạo!”
Một vị nhị công tử nhà họ Cận quyền thế như vậy, sao có thể hạ mình như thế.
Ngày hôm sau, trong một cuộc phỏng vấn truyền thông, phóng viên hỏi để xác minh tin đồn.
Người đàn ông cười lười biếng, sửa lại:
“Không phải một.”
“Hai bức.”
“Một bức thư tình, một bức hôn thư.”
Quan niệm môn đăng hộ đối ngày trước còn nặng nề hơn bây giờ rất nhiều. Ông cụ họ Chung […]
Cận Thức Việt đưa tay đặt lên sau đầu Liên Ly, nhẹ nhàng vuốt ve từng chút một, dịu dàng […]
Liên Ly ngẩng mặt lên: “Đột nhiên thích rồi lại đột nhiên không thích, anh thật là thay đổi thất […]
Liên Ly từ trên cao nhìn xuống người đàn ông dưới thân mình. Cô không trả lời câu hỏi của […]
… Thần Tài nằm sấp trên sàn, lim dim buồn ngủ. Mí mắt nó sụp xuống dần, sắp khép lại […]
Ban đầu, kế hoạch của Liên Ly là hai tuần nữa mới quay về Đài Bắc, nhưng bây giờ cô […]
Cận Thức Việt không thể rời khỏi Kinh Thành sao? “Em không rõ.” Liên Ly nói. “Anh ấy không nói […]
Từ Tịnh Hy ăn mặc giản dị giống lần trước — quần jeans và áo sơ mi trắng. Dáng người […]
Lục Nhạn Ảnh sững người: “Xong… xong rồi.” “Cậu nói xong rồi thì tôi đi trước.” Liên Ly đứng dậy, […]
Cuối cùng, Liên Ly vẫn ở lại ăn trưa cùng Cận Thức Việt. Anh nắm tay cô, dẫn từ phòng […]
“Không có.” Tiết Thư Phàm nói, “Mọi đau khổ của cô gái đó đều do chồng cô ấy mang lại. […]
Trong phòng tắm, sau khi nôn xong, Liên Ly cảm thấy dễ chịu hơn nhiều. Cô hơi kiệt sức đứng […]
Ngoại trừ lần vô tình gặp Cận Thức Việt ở New York, trước đây mỗi khi cơ thể không khỏe, […]
Đại thiếu gia đang giận rồi. Liên Ly nhìn Cận Thức Việt không chớp mắt, trong lòng dâng lên một […]
Liên Ly tiện tay gọi một chiếc taxi đi Cửu Phần – Tân Bắc. Lý Dạ tiễn cô lên xe, […]
Trong ký ức, câu nói ấy giống hệt, giọng điệu cũng giống hệt. Liên Ly lập tức sững lại. Cô […]
Gió đêm dịu nhẹ, những chiếc đèn lồng treo cao sáng rực. Từng chiếc đèn đỏ nối nhau thành dải […]
Ban ngày anh có giận cô không? Chắc chắn là có. Nhưng giận thì giận, anh đâu phải cậu thanh […]
Phía trước là thân hình mạnh mẽ, hung hãn của người đàn ông; phía sau là bức tường cứng lạnh. […]
Gần đây Trần Vi Kỳ có một người tình mới — cao 1.85 mét, ca sĩ mang hai dòng máu […]
“Tuỳ em.” Cận Thức Việt khẽ hé môi, nghiêm túc thốt ra hai chữ. “Anh còn chưa sấy khô tóc.” […]
Cận Thức Việt lười biếng tựa lưng vào ghế, khóe môi cong lên nụ cười mơ hồ: “Em chọn anh, […]
Đêm hôm trước, bà Cận bị nhiễm lạnh, sức khỏe có chút không ổn. Ho nhẹ và cảm lạnh, nghỉ […]
“Bỏ qua giai đoạn bị lời đồn đoán nghi ngờ, trực tiếp công bố chính thức.” Tiết Thư Phàm nói. […]
Liên Ly ngạc nhiên hỏi: “Anh, sao anh lại ở đây?” Nửa khuôn mặt Cận Ngôn Đình chìm trong bóng […]
“Không quen đổi địa điểm à?” Ánh mắt Cận Ngôn Đình dừng trên gương mặt cô, giọng nói ôn hòa. […]
Lông mày Liên Ly khẽ giật mạnh. Cô vẫn giữ phép lịch sự cần có: “Em muốn hỏi một chút, […]
Cận Ngôn Đình hiểu rõ hơn bất kỳ ai rằng ngay từ đầu Liên Ly không phải là một bông […]
Đối diện với ánh mắt lạnh lẽo của Cận Thức Việt, lý trí của Cận Ngôn Đình dần quay trở […]
Giọng nói quen thuộc, tiếng gọi đầy căng thẳng. Cận Thức Việt đang túm cổ áo Cận Ngôn Đình, nắm […]
Vừa lên xe, Liên Ly liền bắt đầu kéo áo Cận Thức Việt. Cánh tay rắn chắc của Cận Thức […]
Liên Ly biết anh muốn cô đừng lo lắng, cố ý trêu chọc để cô vui lên. Nhưng nhìn miếng […]
Liên Ly khẽ “ừ” một tiếng, tránh nặng nói nhẹ: “Anh ấy bảo em chia tay với Cận Thức Việt, […]
Đến lúc này, Tiết Thư Phàm cũng không còn gì cần che giấu nữa: “Lần đó Liên Ly đến New […]
Liên Ly giả vờ như không nghe thấy, vẫn tiếp tục nhắm mắt. Đèn chùm pha lê trong phòng ngủ […]
Cận Thức Việt nhìn cô không chớp mắt, lười biếng nhướng mày: “Giúp thế nào?” Liên Ly cúi mắt nhìn […]
“Là tài sản ở nước ngoài.” Lý Song Tiệp trả lời ngắn gọn. Liên Ly bóc niêm phong, rút tập […]
Văn Tri Hành và Mạnh Ý kết hôn đã khá lâu, chuyện mang thai cũng không có gì lạ. “Ba […]
“Ừm.” Liên Ly thẳng thắn thừa nhận. “Khi em không ở đây, anh cũng phải nghỉ ngơi đúng giờ, đừng […]
Trước khi ra nước ngoài, vào một ngày trời trong nắng đẹp, Liên Ly và Cận Thức Việt đến thăm […]
Liên Ly đã đi xa, biến mất khỏi tầm mắt. Trong đầu Cận Thức Việt vẫn còn lặp lại khoảnh […]
Đọc được một nửa, mắt Liên Ly đã phủ một tầng sương mờ, tầm nhìn nhòe đi. Đến khi đọc […]
Liên Ly đang ngắm nghía tờ hôn thư, nghe vậy liền nghiêng đầu nhìn anh: “Không phải là khế ước […]
Đêm qua, móng tay cô cắm sâu vào tấm lưng rắn chắc của anh, hai người hôn nhau say đắm. […]
Liên Ly ngồi trên ghế, lấy bức thư tình ra, đọc từng chữ một. Đọc đến đâu, vành mắt cô […]
“Dòng điện khẽ chạm nhau, từ tối nay chúng ta không chỉ là bạn nữa.” Trong quán bar STAR vang […]
“Cái đó thì không.” Tiết Thư Phàm đáp. Pháp luật chỉ quy định người có quan hệ huyết thống không […]
Đường Thiên Uyển lập tức cứng đờ, sững sờ nhìn chằm chằm vào giấy đăng ký kết hôn. Tiết Thư […]
Nụ hôn của Bùi Thanh Tịch rất khẽ. Chỉ mang theo một chút ấm áp mơ hồ. Tiết Thư Phàm […]
“Anh ta bận khởi nghiệp, bận công việc, không có thời gian yêu đương với em, cũng không có thời […]
Tháng Mười Một. Mùa thu đã vào độ đậm nhất, những cây ngân hạnh trong công viên Thiên Đàn chuyển […]
Liên Ly đi xuyên qua khu vườn trong sân. Chưa ra tới cổng lớn, cô đã không nhịn được giơ […]
Cận Thức Việt liếm cắn vành tai cô: “Không phải em nói muốn giúp anh thực hiện điều ước sao?” […]
Trong phòng bệnh rộng lớn, trên chiếc sofa trước cửa sổ kính cong sát đất, Liên Ly ngồi ngay ngắn. […]
Thu qua đông tới, các môn học ở trường tạm thời kết thúc. Trước khi nghỉ lễ về nước, Liên […]
Đông Giao Dân Hạng kéo dài từ con đường phía đông của Quảng trường Thiên An Môn đến đại lộ […]
Trong ấn tượng ban đầu của cư dân trên Đường Thanh Đằng, Liên Cảnh Trình là một người đàn ông […]